Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 566: Cảm Giác Quen Thuộc
Cập nhật lúc: 2026-03-11 01:00:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trực Giang và Tiểu Uyển ngã sấp mặt t.h.ả.m, mặt hướng về phía vùng an , lảo đảo nghiêng ngả, cuối cùng sấp hình chữ đại lớp phòng hộ.
Đợi cơn choáng váng qua , hai nhận điều , định thần , gáy lạnh toát, lập tức hai tay chống đất định bỏ chạy.
Đừng, đừng đùa chứ!
Đen sì sì thế là ngã ?!
“Chào mừng đến với địa điểm nghỉ dưỡng mới nhất —— rơi tự do trong vách đá đáy biển, hai vị, cảm thấy trải nghiệm thế nào.”
Hạ Ngôn nắm hờ tay giơ mặt Trực Giang, khẽ trộm.
Trực Giang và Tiểu Uyển đều quen thuộc với đáy biển, thấy bốn chữ vách đá đáy biển, lập tức phản ứng đang ở , ngẩng đầu lên , vốn tưởng rằng thể thấy ánh mặt trời mặt biển, đập mắt là đèn pha sáng choang treo cao của khách sạn.
Ở nơi ánh sáng chiếu tới , lỗ đen đáng sợ.
Tiểu Uyển kinh ngạc : “Đã rơi xuống sâu thế ?”
Hạ Ngôn gật đầu, chĩa đèn pin xuống nước biển , : “Đã qua lâu , cũng khi nào mới chạm đáy.”
Cột sáng đ.â.m thẳng trong nước, dài ngoằng một đường, thấy bất kỳ sinh vật nào, thềm lục địa xám xịt.
Trông vẻ còn sâu lắm.
Dưới sự tò mò của Tiểu Uyển, Hạ Ngôn đưa đèn pin qua, để cô cầm chơi, bản về phía Trực Giang nãy giờ vẫn gì.
Trực Giang ngẩng đầu lên khỏi lớp phòng hộ, trong ánh mắt kẹp theo sự mờ mịt và khó hiểu.
“Anh thế?” Hạ Ngôn cảm thấy trạng thái của đúng lắm.
Trực Giang cúi đầu nữa, cột sáng khua khoắng lung tung trong nước biển, qua bên trong chứa nhiều tạp chất, chi chít khiến ngạt thở.
“, nữa, cứ cảm thấy, cứ cảm thấy...”
Ngừng một chút, Trực Giang tiếp tục : “ cứ cảm thấy quen thuộc, cứ như thể từng tới đây.”
Dường như sống lâu, bổ sung trong lòng, nhưng chút giống, sâu thế , cũng thiếu chút gì đó.
Ký ức của Trực Giang mơ hồ, chỉ là tức cảnh sinh tình, thấy cảnh tượng , trong đầu đột nhiên lóe lên một hình ảnh.
Cụ thể là cái gì, rõ.
Hạ Ngôn cho là đúng, lúc thuê Trực Giang, trong sơ yếu lý lịch giới thiệu vị trí và môi trường việc đây của , cô còn nhớ Trực Giang từng đầu bếp đáy hồ.
Tuy rằng một cái là đáy hồ, một cái là đáy biển, cũng sàn sàn như thôi, ở trong đó chắc cũng sự khác biệt, hiện giờ phản ứng âu cũng là bình thường.
Tiểu Uyển chơi đến nghiện, là nhân ngư, sự cảnh giác bẩm sinh khiến các cô ít khi sâu vách đá như , cô nhớ tới vụ cá cược từng đ.á.n.h với đồng nghiệp cũ —— sâu trong vách đá rốt cuộc quái vật lớn , lúc đó thể kiểm chứng, cuối cùng giải quyết gì.
Bây giờ sự bảo vệ của lớp phòng hộ khách sạn, cô tìm quái vật ẩn nấp trong biển thề bỏ qua!
Hạ Ngôn cột sáng lắc lư hỗn loạn, cảm thấy nước biển đều khuấy đục, đến cũng là một vùng canh vàng, theo cột sáng xoay tới xoay lui khiến cô hoa mắt ch.óng mặt, cuối cùng nhịn kéo tay cô , đùa:
“Tiểu Uyển, nếu vẫn luôn cô là con nhân ngư hàng thật giá thật, sẽ lầm tưởng cô là con khỉ khoác da nhân ngư đấy.”
Tiểu Uyển “a” một tiếng, động tác tay dừng , cột sáng cũng theo đó khựng , chiếu thẳng một vùng nước xám xịt.
Mắt Trực Giang dại , cảm giác quen thuộc ùa về như thủy triều.
Nhìn nước biển ngày càng đục ngầu, mắt đột nhiên trừng lớn, kinh hoàng hét lên: “Bà chủ, thể xuống nữa! Chúng mau rời khỏi đây!”
“Anh cái gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-566-cam-giac-quen-thuoc.html.]
“Không thể xuống nữa! Bên trong thứ gì đó!”
“Thứ gì? Thật sự thứ gì đó ? Sẽ là thứ gì?” Tiểu Uyển hưng phấn tung ba câu hỏi liên tiếp.
Hạ Ngôn rùng một cái, da gà nổi lên từng mảng lớn.
Cô động tác nhanh nhẹn chống tay dậy, mở giao diện quản lý ấn nút chuyển nhà ——
[Phát hiện khách sạn đang trong quá trình di chuyển, tạm thời thể sử dụng chức năng ]
Trước mắt cô tối sầm, nhưng nhà dột còn gặp mưa đêm, bên tai là tiếng hít khí lạnh khoa trương của Tiểu Uyển.
“Thế mà, thế mà thực sự ——”
Hạ Ngôn đầu, da đầu tê dại, tay chân lạnh toát.
Chỉ thấy gần khách sạn dựng chi chít những vật thể hình , trong phạm vi đèn thể chiếu tới, từng t.h.i t.h.ể trương phình mang dáng vẻ khổng lồ lẳng lặng trôi nổi.
Dưới chân chúng vẫn là nước biển sâu thấy đáy, khách sạn vẫn giữ nguyên tốc độ rơi xuống, nhưng động đậy , nước biển vốn yên tĩnh khuấy đảo, t.h.i t.h.ể từ bốn phương tám hướng trôi dạt theo dòng nước, bắt đầu di chuyển, tới gần về phía khách sạn, xông phạm vi nguồn sáng, bám sát phía khách sạn.
Phảng phất như một con lớn đang xoay tròn, càng lên cao, t.h.i t.h.ể cuốn càng nhiều.
Đột nhiên vang lên mấy tiếng “bịch, bịch” liên tiếp.
Hạ Ngôn lập tức cảm thấy đại sự .
Tiểu Uyển chiếu đèn xuống, vặn chiếu một khuôn mặt to bè trắng bệch ngâm trương phềnh lâu, hốc mắt thối rữa biến đen, nhãn cầu ép lồi một nửa, con ngươi xám xịt vô cơ “” bọn họ, đập thẳng mặt.
Bịch.
Lúc một bàn tay ấm áp che mắt Hạ Ngôn, một giọng quen thuộc, chứa đầy vẻ áy náy vang lên bên tai cô.
“Xin , bà chủ, môi trường ở đây giống lắm, thể nhớ ngay lập tức... Cô đừng , nếu nhớ lầm, bên chắc là bùn lầy, đợi khi dừng ở đó, cô hãy thử xem thể rời .”
Khác với giọng ôn hòa của , biểu cảm của gần như thể là lạnh lùng vô tình.
Anh cứ thế lạnh lùng đám t.h.i t.h.ể khách sạn đang rơi xuống đ.â.m cho tan tác, đáy mắt một tia cảm xúc.
Trực Giang trong khoảnh khắc , quả thực nhớ , công việc đây của là đầu bếp đáy hồ, cắt thái nhiều loại cá thối rữa, dọn món cho khách hàng.
Trong hình ảnh hồi ức, những khách hàng đó bao giờ phát bất kỳ âm thanh nào, đôi mắt như cá c.h.ế.t luôn “ chằm chằm” một chỗ nào đó, hơn nữa ngày càng “béo ”, cho đến cuối cùng khống chế mà bay lên .
Trực Giang , đó chính là ngày khách hàng hài lòng rời .
Mà những khách hàng đó, giống hệt như những t.h.i t.h.ể đ.â.m nát vụn mắt.
Hồi ức của Trực Giang chỉ giới hạn ở đó.
Anh đám t.h.i t.h.ể dày đặc đếm xuể lượng lớp phòng hộ, tiếng va chạm dứt bên tai, trong đầu loáng thoáng hiện lên một câu:
Chẳng lẽ đây là cách thức rời của khách hàng ở nơi ?
Hạ Ngôn che mắt, tuy thấy, cũng thể cảm nhận lượng đ.â.m từ thính giác, xúc giác.
Đặc biệt là cảm giác va chạm của thịt thối truyền đến từ lòng bàn tay, cô tê rần, thậm chí tư duy còn phát tán suy nghĩ lung tung.
Cái vách đá rốt cuộc c.h.ế.t bao nhiêu , bắt đầu từ mấy trăm năm chứ...
lúc , bên tai đột nhiên truyền đến một tiếng nổ lớn “ầm”, cả Hạ Ngôn hất lên cùng với lớp phòng hộ lõm , Trực Giang đúng lúc dời tay .