Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 583: Nhà Gạch Đỏ

Cập nhật lúc: 2026-03-11 01:00:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sáng sớm hôm , Hạ Ngôn tự nhiên mở mắt.

 

Nhìn thời gian, phát hiện mới sáu giờ sáng.

 

Có thể là do trong lòng chuyện, ngủ yên giấc.

 

Hạ Ngôn luyến tiếc sự mềm mại của chăn đệm, vươn vai xong liền lật xuống giường, rửa mặt xong bộ quần áo hôm qua, khuỷu tay vắt chiếc áo khoác lông vũ dày cộm, cô chuẩn đến nhà hàng buffet ăn sáng.

 

Trong đại sảnh trống trải chỉ tiếng bước chân của một cô, thấy tung tích của Hùng Hùng .

 

Trên quầy lấy đồ ăn của nhà hàng buffet vẫn bày đầy thức ăn nóng hổi, robot cầm giẻ lau, vòng quanh quầy thức ăn.

 

Luôn sẵn sàng dọn dẹp vết dầu mỡ.

 

Hạ Ngôn vắt áo lên lưng ghế, rút đĩa ăn , chuẩn ăn một bữa sáng giàu calo.

 

Nhớ lúc khi khách hàng chật kín, pizza trái cây và pizza thập cẩm là bán chạy nhất, huống hồ nguyên liệu đầy đặn, c.ắ.n nhẹ một miếng là thể kéo sợi phô mai dài ngoằng.

 

Đầy miệng đều là mùi sữa của phô mai.

 

Hạ Ngôn bưng một bát mì sợi sinh sôi, một miếng nhỏ pizza trái cây, một cây xúc xích nướng tiêu đen thuần thịt, cuối cùng là một ly cà phê đen để tự an ủi bản .

 

Tiếp theo là thời khắc thưởng thức mỹ thực.

 

Ngoài cửa sổ, lớp phòng hộ bảo vệ quanh khách sạn tuyết phác họa hình dáng, bầu trời xám xịt, giống như sắp tuyết rơi tiếp.

 

Ý nghĩ mới hiện lên, những bông tuyết vụn vặt lả tả rơi xuống.

 

Cả vùng bình nguyên đều bắt đầu tuyết rơi lất phất, gió quấy rầy, vẻ tĩnh mịch và tươi .

 

Hùng Hùng xuất hiện lớp phòng hộ, bò lên đó, mặt tuyết phẳng lì bên ngoài —— con đường hôm qua Tài Nhượng vất vả đào , một ngày một đêm, thế mà bao phủ nữa.

 

Căn bản còn một chút dấu vết.

 

Sức mạnh của tự nhiên vĩnh viễn hùng mạnh hơn.

 

“Hùng Hùng, thôi, chắc A Như Lạp bọn họ đang đợi đến sốt ruột .”

 

Giọng của bà chủ truyền đến từ phía , Hùng Hùng mặc áo khoác lông vũ : “Vâng ạ~”

 

Hạ Ngôn và Hùng Hùng chỗ rời tối qua, đúng như cô nghĩ, nhóm A Như Lạp dậy sớm, cũng ăn sáng xong, tất cả đồ đạc đều chất lên xe.

 

Cũng ngay lúc , Hạ Ngôn thấy bên cạnh bánh xe vài giọt chất lỏng sẫm màu, dính nhớp.

 

Tim cô thót một cái, về phía bốn .

 

Cô thế mà bỏ qua một chuyện quan trọng, bắt đầu từ lúc , hai đứa trẻ hề tỏ phấn khích.

 

Ngược còn khác thường, vùi khuôn mặt nhỏ bụng A Như Lạp, cánh tay ôm c.h.ặ.t lấy eo cô .

 

Giống như sợ hãi tột độ.

 

A Như Lạp xoa đầu chúng dịu dàng an ủi, ngẩng đầu bắt gặp ánh mắt dò hỏi của Hạ Ngôn, cô gượng , :

 

“Đã , là c.h.ế.t sống , may mà chỉ một con, Tài Nhượng phản ứng nhanh, xảy chuyện gì ngoài ý , bây giờ đang đào hố, định chôn nó xuống đất.”

 

Họ chuẩn sẵn tâm lý, càng xuống phía , lượng c.h.ế.t sống sẽ càng nhiều.

 

khi thực sự thấy cái xác thối rữa đầy mặt, chạy tới với động tác linh hoạt, sự đả kích thị giác vô cùng bùng nổ, mà da đầu tê dại, hai chân như đổ chì, căn bản nhúc nhích nổi nửa bước!

 

Để bọn trẻ học, là quyết định mà hai vợ chồng họ cân nhắc lâu.

 

Họ thể chấp nhận.

 

A Như Lạp ôm c.h.ặ.t lấy con, trong lòng thầm cầu xin ông trời phù hộ, lên đường bình an.

 

Hạ Ngôn phiền họ, rón rén theo dấu chân mặt đất.

 

Chưa mấy bước, thấy tiếng đào đất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-583-nha-gach-do.html.]

 

Ngay đó liền thấy Tài Nhượng vẻ mặt nghiêm túc, và con tang thi trói gô năm hoa đại trói.

 

Điều khiến Hạ Ngôn ngờ tới là, tang thi thế mà vẫn còn sống, cái miệng thối rữa một sợi dây thừng thô ráp xuyên ngang qua, khiến nó thể đóng mở miệng.

 

Tiếp đó dây thừng khóa c.h.ặ.t vai và cánh tay nó với , hai chân bẻ ngược đến cực hạn, trói tứ chi cùng một chỗ.

 

Đôi mắt xám ngoét của tang thi chằm chằm Tài Nhượng đang lưng về phía nó, trong cổ họng phát tiếng khò khè, giãy giụa lao tới.

 

Cái hố đất lớn, sâu chừng hai mét, Tài Nhượng nhảy từ hố lên, tuy thấy Hạ Ngôn, nhưng thời gian chào hỏi.

 

Anh vòng lưng tang thi, giống như xách một con cá, xách tang thi lên trung.

 

Tài Nhượng đến bên hố, một tay nắm dây trói, một tay cố định đầu gối gập , để tang thi giữ tư thế đầu chúi xuống , cưỡng ép nhét trong hố.

 

Anh nhặt xẻng sắt lên, xúc từng xẻng đất lẫn vụn băng lấp , giẫm giẫm miệng hố, cố gắng nện đất cho c.h.ặ.t.

 

Hạ Ngôn tưởng thế là xong , ngờ Tài Nhượng lôi từ trong túi một cái túi nilon xẹp lép.

 

tha thứ cho hành vi của ,” Anh mở túi , bốc một nắm từ bên trong, rắc rắc lên mặt đất, “Anh chỉ là nhầm đường thôi, trách .

 

“Hãy an nghỉ ở đây , gieo xuống hạt giống khỏe mạnh, nó sẽ bén rễ cắm cơ thể , đ.â.m thủng mắt và đầu lâu của , trong khi hấp thụ chất dinh dưỡng, tội nghiệt của cũng sẽ nó tiếp nhận bộ, đợi đến khi hoa nở, chính là lúc thấy ánh sáng.”

 

Cuối cùng Tài Nhượng nhắm mắt một thủ thế kỳ lạ.

 

Tất cả những chuyện coi như ngã ngũ.

 

Khi , cơ bắp mặt thả lỏng, giống như trút bỏ hành vi của với thần linh trong lòng.

 

“Đi thôi, nhất là khi trời tối hôm nay đến gần trường học.”

 

Hạ Ngôn ý kiến gì.

 

Tài Nhượng dắt bò Tây Tạng dẫn đường phía , hai đứa trẻ vẫn trong tấm rèm cửa cũ, của chúng là A Như Lạp vịn khung xe, một là để phòng ngừa đồ đạc rơi xuống, hai là giúp đẩy xe, để giúp bò Tây Tạng tiết kiệm chút sức lực.

 

Bánh xe nghiền qua mặt đất phát tiếng lạo xạo, truyền xa.

 

Cái bóng của họ kéo dài mặt đất, nối liền với khung xe chở đầy hy vọng, tất cả hòa thành một khối.

 

Vết bánh xe lăn từ quá khứ đến hiện tại, gia đình bốn từng đổi.

 

Vượt qua một ngọn núi cao mới, dòng suối từ đây biến thành sông lớn, mặt sông rộng rãi, nước sông chảy xiết.

 

Ở cuối khúc quanh của dòng sông, hai gian nhà trệt nhỏ giống như khối đồ chơi vứt bỏ, lẳng lặng đó.

 

Dù cho âm thanh căn bản truyền đến đó, vẫn vẫy tay chào hỏi.

 

Anh dường như chắc chắn, trong phòng vẫn luôn túc trực bên cửa sổ, chờ đợi phụ đưa con đến học.

 

Lên núi dễ xuống núi khó, Tài Nhượng chắn xe, dùng lưng tì khung xe, ngả , gần như song song với sườn núi, gót chân tì mạnh tảng đá phanh hãm.

 

Dùng sức mạnh của bản để chống đỡ xe nặng nề.

 

Con bò Tây Tạng dường như đây là chuyện nguy hiểm, liên tục rống khẽ, m.ô.n.g hướng về phía , bốn cái móng guốc cũng chống xuống đất chậm rãi.

 

A Như Lạp sớm gọi bọn trẻ xuống xe, theo phía với vẻ mặt tuyệt đối sẽ xảy vấn đề gì, tin tưởng Tài Nhượng .

 

Loại đường xuống dốc họ qua nhiều , kinh nghiệm đầy .

 

Đợi xe cuối cùng cũng dừng hẳn mặt đường bằng phẳng, hai chân Tài Nhượng run lẩy bẩy.

 

“Thấy , bố các con là đàn ông khỏe mạnh nhất thế giới.” A Như Lạp như .

 

Nghỉ ngơi tại chỗ một lát, tiếp tục xuất phát.

 

Họ qua cây cầu bắc sông, sang đến bờ bên .

 

Hai gian nhà trệt nhỏ lúc cuối cùng cũng khôi phục kích thước thật, là hai gian nhà gạch đỏ cũ nát.

 

 

Loading...