Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 585: Hạt Gạo

Cập nhật lúc: 2026-03-11 01:00:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bàn tay đang đưa của cô giáo Hoàng khựng giữa trung... Lừa già đấy ?

 

Người trẻ tuổi bây giờ dối liên thiên như , cần soạn nháp .

 

Tưởng bà già thì lẩm cẩm ?

 

Cô giáo Hoàng lập tức rụt tay về, sắc mặt lắm: “ cô là ai ——”

 

A Như Lạp kéo cánh tay cô , chớp mắt thật mạnh : “Cô là bà chủ Hạ.”

 

“... cũng quan tâm cô bán cái gì ——”

 

“Cô thật đấy, cô cái gì cũng !”

 

Cô giáo Hoàng nổi giận: “A Như Lạp, cô, tính tình cô chất phác thì , nhưng cũng thể cái gì cũng tin, thời buổi ai trong tay đồ mà chẳng giấu giấu giếm giếm, thể mang bán ——”

 

“Cô giáo Hoàng ăn kẹo!”

 

Hai đứa nhỏ kiễng chân lên, nhét một vật cứng nhỏ, hình vuông cái miệng đang mở của cô .

 

theo bản năng đưa lưỡi chống cự, nhưng ngay lập tức vị ngọt truyền đến từ đầu lưỡi cho kinh ngạc.

 

“Cô ơi, lấy cho cô đường phèn đấy ạ!”

 

Hai đứa trẻ cũng bỏ một viên đường phèn miệng , vui vẻ đến híp cả mắt .

 

Sau khi cô giáo Hoàng phản ứng , lập tức định nhổ kẹo : “Đường phèn thể ăn tùy tiện ? Đường là tài nguyên quý giá, Tài Nhượng thể để bọn trẻ tự bốc đường ăn? Bây giờ cũng mua nữa , quá xa xỉ!”

 

Bên Tài Nhượng đang cố định giá đỡ nhà, vô duyên vô cớ mắng một trận, bèn kéo miệng túi đường đang mở buộc , tâng tâng mấy cái trong tay, thản nhiên : “Không , cứ để chúng ăn , trong nhà đường nhiều lắm.”

 

Cô giáo Hoàng nghi ngờ tai vấn đề.

 

“Hả? Chồng cô cái gì?”

 

A Như Lạp: “Tài Nhượng sai , hai năm nay bọn trẻ ăn đồ ngọt, bây giờ , chúng cũng cấm đoán, cứ lấy thoải mái, ăn thoải mái, nhiều lắm, lát nữa lấy cho cô một túi.”

 

“Thế thì !” Cô giáo Hoàng kinh ngạc xua tay liên tục.

 

Chỗ cô ở cách thị trấn xa, bình thường lên thị trấn tìm thức ăn, về cơ bản lục tung từng nhà từng hộ, đường là thứ xếp hàng đầu cần lấy về.

 

Sau mấy năm nay, thị trấn còn bao nhiêu hàng tồn kho nữa .

 

Bọn A Như Lạp ở sâu trong thảo nguyên, đến cái làng cũng thấy, thể nhiều đường như trong tay?

 

Ánh mắt hồ nghi của cô giáo Hoàng về phía Hạ Ngôn.

 

Hạ Ngôn mỉm : “ , cô giáo Hoàng, chỗ cũng bán đường.”...

 

Cô giáo Hoàng lật mặt của tờ giấy kín chữ, vẩy b.út mấy cái, hà mấy nóng, mới mực.

 

Hạ Ngôn thêm nữa, những thứ cần lên đó.

 

Bên ngoài nhà, nhà của Tài Nhượng dựng gần xong, A Như Lạp bận rộn chuyển đồ đạc trong.

 

Hai đứa trẻ cũng nhàn rỗi, bố chúng lệnh xuống hố đào đất —— cô giáo Hoàng , còn tường bao, cô chỉ thể dựa cách để chống tang thi.

 

May mà những năm nay cô vô cùng cẩn thận dè dặt, cố gắng phát bất kỳ âm thanh nào.

 

Tang thi trong thị trấn tìm thấy sống, dần dần những sinh vật mạo xông thu hút mất, chúng cũng ký ức, tìm thấy đường lúc xuất phát, cô giáo Hoàng cứ thế mà sống sót.

 

Hạ Ngôn cảm thấy còn một nguyên nhân nữa là vì cô là dị năng giả hệ thủy.

 

Con nguồn nước sạch thì sống nổi mấy ngày.

 

Cô giáo Hoàng quét sạch sự nghi ngờ đó, liền một mạch kín cả trang giấy, cuối cùng cầm tờ giấy kỹ càng một , thêm mấy vật tư quên .

 

Hạ Ngôn lướt qua mười dòng, : “Được, nhưng cô thanh toán thế nào? Tốt nhất là vàng.”

 

Cô giáo Hoàng mặt đổi sắc tim đập: “Được.”

 

Trên thị trấn thức ăn thể , nhưng vàng thì tuyệt đối thiếu, cô tích cóp một hộp nhỏ, chính là để xã hội định, bọn trẻ tiền tiếp tục học lên cao.

 

Hạ Ngôn lấy Máy định giá vạn vật , đặt vàng lên định giá, đó : “Đồ để ở .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-585-hat-gao.html.]

 

Nhanh thế ? Cô giáo Hoàng bán tín bán nghi dẫn cô đến phòng học bên cạnh, loảng xoảng gấp gọn bàn ghế , dọn chỗ trống ở giữa, bảo cô để đồ ở đây là .

 

Hạ Ngôn lười về khách sạn siêu thị mua, bèn chọn đặt hàng ngay trong thương thành.

 

Cô giáo Hoàng vẫn luôn chằm chằm cô, tưởng tượng xem thể lấy từ chỗ nào, cô thậm chí còn mở rộng tư duy, đoán đến túi thần kỳ của Doraemon .

 

Chỉ thấy Hạ Ngôn úp lòng bàn tay xuống, tùy tiện vung ngoài, từng bao bột mì trắng tinh, dính bụi trần rơi bịch xuống đất, đó là từng bao gạo 50kg, dầu ăn xếp hàng ngay ngắn.

 

Những thùng lớn ghi xì dầu, giấm, dầu hào, rượu nấu ăn lượt chồng cao lên.

 

Ngay cả gia vị dạng túi, cũng xuất hiện cả thùng, xếp sát .

 

Chưa kể còn mì vắt nguyên kiện, nấm khô, trái cây sấy, rong biển muối, ngó sen ngâm nước và rau tiến vua...

 

Cô giáo Hoàng kinh nghiệm sống phong phú, tự nhiên thức ăn gì bảo quản lâu hơn, cô gần như hết những thứ lên đó.

 

Nói thật, lúc cô ghi chép, là ôm suy nghĩ để Hạ Ngôn khó mà lui.

 

Một rõ ràng từng chịu khổ chạy đến sâu trong thảo nguyên bán hàng, thế nào cũng thấy ý , nhất là thể mượn cơ hội , khiến cô lộ cái đuôi cáo.

 

mà!

 

Cô giáo Hoàng đột nhiên tát mạnh mặt một cái.

 

Đau!

 

Không mơ!

 

Cảm giác rung động nhẹ liên tục lan từ gót chân lên , khuấy động những gợn sóng trong lòng cô .

 

Cô giáo Hoàng chút say như uống rượu.

 

“Cái, cái là thật ... Cô thế mà bán hàng thật.”

 

Hạ Ngôn đang bận chuyển hàng thấy câu : “... Chẳng lẽ giống đồ giả lắm ?”

 

Ánh mắt cô giáo Hoàng mơ màng liếc cô một cái, bước chân lảo đảo về phía , ghé sát bao gạo, túm lấy sợi chỉ mảnh dùng sức giật mạnh.

 

Vô cùng trơn tru mở bao .

 

Những hạt gạo hình bầu d.ụ.c, trong veo sáng bóng ngoan ngoãn bên trong.

 

Cô giáo Hoàng run rẩy đưa đôi bàn tay đầy vết nứt nẻ .

 

Dưới sự tôn lên của màu trắng sữa bóng loáng, đôi tay cô dường như trải qua vô khổ nạn.

 

cẩn thận nâng một nắm gạo lên, đưa lên mũi ngửi.

 

Một mùi thơm thanh mát chui trong.

 

nhặt vài hạt gạo bỏ miệng từ từ nhai kỹ, ngọt, hương thơm lưu giữa kẽ răng, là gạo ngon!

 

Mùi gạo trong nháy mắt đ.á.n.h thức khát vọng đối với tinh bột sâu trong cơ thể, giống như một cái móc câu, dùng sức kéo cô , gào thét ăn cơm, ăn cơm trắng!

 

Cô giáo Hoàng quên mất bao lâu ăn cơm trắng bột mì, phản ứng đầu tiên chính là vui mừng.

 

Vô cùng kích động.

 

ngay đó, cô hạt gạo trong tay, lương thực bày đầy phòng học, và những bộ bàn ghế trống rỗng phía đợi chủ nhân, sống mũi cay cay, nghẹn ngào :

 

“Cái c.h.ế.t đói bao nhiêu đứa trẻ chứ.”

 

Tay cô giáo Hoàng buông lỏng, hạt gạo rơi xuống như nước chảy, tiếng lạo xạo giống như ma sát, giống như tiếng thở dốc dồn dập trào qua cổ họng.

 

Càng giống như tiếng nức nở phản kháng bất lực khi trơ mắt t.a.i n.ạ.n tàn khốc gặt hái nhân mạng.

 

Ai thể gì chứ.

 

chỉ là một gầy gò nhỏ bé, lớn tuổi .

 

Hạ Ngôn đặt cái thùng cuối cùng xuống, an ủi: “Đừng buồn, chuyện đều qua .”

 

 

Loading...