Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 597: Mau Đóng Gói

Cập nhật lúc: 2026-03-11 01:01:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VuH38Hr4T

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đội trưởng thì thầm to nhỏ bên tai họ.

 

Các đồng đội lập tức hoảng sợ luống cuống: “Làm mạo hiểm quá ?!”

 

“Không hang cọp bắt cọp con! Hơn nữa chỉ ba , hai còn đợi bên ngoài, cứ mười lăm phút chúng sẽ hiệu tay một ...”

 

Mục đích chuyến của họ, thứ nhất là giải cứu sống sót, thứ hai là bắt giữ những kẻ ngược đãi đáng ngờ.

 

như kết luận đó, khách sạn khả nghi.

 

Đội trưởng bất chấp sự ngăn cản của đồng đội giữ , cải trang một phen, ba bước khỏi chỗ ẩn nấp, hướng về phía khách sạn.

 

Hai vẫn phơi nắng bên ngoài cửa tiệm, dù phát hiện ba họ, cũng chỉ liếc mắt qua loa.

 

“Bà chủ, cô mở tiệm gì thế?”

 

“Ăn uống trọ .”

 

Ba đàn ông trao đổi ánh mắt, một trong đó : “Có đồ ăn gì? Chúng yêu cầu gì cao, cơm thường là , nhưng nhất là lượng nhiều.”

 

Đây là một thăm dò của họ.

 

Một mặt thể hiện đến từ căn cứ lớn, ngày thường đều ăn cơm nóng canh sốt, vốn liếng.

 

Mặt khác cho đối phương , tiêu hao cao đồng nghĩa với cấp bậc cao, họ ba , hoặc còn nhiều hơn thế, vẫn là vốn liếng.

 

Cô em chú ý chút, đừng để tóm đuôi cáo.

 

Hạ Ngôn nhướng mi mắt: “Hùng Hùng, đưa khách lên lầu dùng bữa .”

 

Hùng Hùng dậy: “Mời theo .”

 

Ba sắp bước khách sạn, cuối cùng hỏi: “Cô là bà chủ nhỉ? Hay là cùng lên lầu ?”

 

Anh ngược sáng, Hạ Ngôn rõ mặt mũi, bèn nheo mắt , hỏi ngược: “Tại lên lầu.”

 

“Ồ, thể cô cứ ở mãi cái nơi khỉ ho cò gáy , từng đến căn cứ lớn, ở đó, ông chủ mặt tại hiện trường để trông coi, tránh cho trộm đồ. chỉ lòng nhắc nhở, lên do cô tự quyết định.”

 

Hạ Ngôn ha hả, dậy, đàn ông cao xấp xỉ .

 

“Vậy thì lên lầu trông coi .”

 

“Bà chủ mời .” Người đưa tay phía .

 

Đợi Hạ Ngôn , tay chắp lưng, dấu OK.

 

Ba im lặng, bất động thanh sắc ngầm quan sát trong tiệm, ánh mắt sắc bén bỏ qua bất kỳ ngóc ngách nào, cố gắng tìm bằng chứng còn sót đó.

 

ngoài dự đoán của họ, cửa tiệm vô cùng sạch sẽ, dù là trong góc kẹt cũng một hạt bụi.

 

Họ càng thêm cảnh giác.

 

Hùng Hùng lên đến tầng hai tiên, tiếp đó là Hạ Ngôn đến vị trí thứ hai từ lúc nào, đó là bọn họ.

 

“Vãi chưởng, đồ ăn cứ bày trong đĩa thế ?!”

 

Một tiếng thốt kinh ngạc buột miệng thốt .

 

Không trách họ sốc, thực sự là cảnh tượng mắt quá chấn động!

 

Dù là nhà ăn thực lực nhất trong căn cứ, cũng việc bày tất cả đồ ăn đĩa lớn chờ khách đến.

 

Thế , thế là phí phạm của trời!

 

“Ba vị khách cứ tùy ý tìm chỗ , ăn xong thanh toán.”

 

Nói xong câu , Hạ Ngôn xuống, vài giây , từ trong trung lấy một bát b.ún ốc thơm nồng nặc mùi thối —

 

Không ai nghi ngờ đây là v.ũ k.h.í sinh hóa, rốt cuộc đó là b.ún ốc, chỉ cần ngửi một cái là ngay.

 

Điều khiến họ nghi ngờ tai vấn đề hơn là, ăn tính tiền ?

 

Chẳng nên là gọi món, thanh toán, mới lên món ?

 

Cái nơi ch.ó ăn đá gà ăn sỏi , bà chủ dũng cảm thế ư? Không sợ khác dạy cho một bài học !

 

Hùng Hùng như nhận ánh mắt nóng rực, đầu hì hì: “Các vị khách, an phận thủ thường, cho cả đôi bên!”

 

Ba trừng lớn mắt.

 

Nghe xem, lời , tiếng ?!

 

Tiếng húp b.ún sùn sụt, đúng là coi họ gì thật.

 

Đội trưởng suy tính một hồi, dùng ánh mắt hiệu, ăn thôi.

 

Bánh bao, mì sợi, cơm đĩa, trứng chiên, sữa tươi kèm bánh nhân thịt, ba vốn định dè dặt thận trọng một chút, nhưng ánh mắt chạm lớp vỏ bánh trắng ngần, mũi ngửi thấy mùi măng chua thối.

 

Cái hương vị , cào nhẹ một cái là xông lên tận óc.

 

Lần đầu tiên đưa tay là do lý trí điều khiển, về thì biến thành động tác máy móc.

 

Đặc biệt là khi nhét một cái bánh bao thuần nhân thịt miệng, trái tim nghi ngờ lập tức mỹ thực bắt giữ!

 

Đường đường là đấng nam nhi bảy thước mà rưng rưng nước mắt —

 

Đội trưởng! Cái quái gì thế , nhân thịt bên trong còn kết thành khối!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-597-mau-dong-goi.html.]

Chủ quán thuần túy trực tiếp giả thế , đào ba tấc đất cũng tìm !

 

Đội trưởng nhíu mày, c.h.ử.i ầm lên cái đám nguyên tắc , nhưng mở miệng, miếng bánh nhân thịt thơm chảy mỡ suýt nữa thì rơi xuống.

 

Ưm ưm ưm ưm (Đợi ăn xong miếng )!

 

Hùng Hùng gật đầu thận trọng, xoay xuống lầu.

 

Ba chìm đắm trong sự cám dỗ của mỹ thực, che chắn đổi của môi trường xung quanh.

 

Ưm ưm ưm ưm (Cảm giác ăn thỏa thích thật tuyệt vời)!

 

Ưm ưm ưm (Biết thế sớm hơn)!

 

Ưm ưm, hả?!

 

Động tác của ba khựng , ánh mắt tan rã.

 

Hình như quên mất cái gì đó...

 

Đội trưởng đầu từng chút một, miệng đầy dầu mỡ hỏi: “Chúng đây bao lâu ?”

 

Hạ Ngôn chỉ đồng hồ tường: “Chưa bao lâu, 45 phút.”

 

Ba bật dậy cái rụp.

 

“Toang toang .”

 

“Sao các nhắc ?!”

 

“Nhanh, bà chủ tính tiền!”

 

Hạ Ngôn đưa hóa đơn qua: “Tinh hạch hoặc trang sức vàng bạc đều , cái khác nhận.”

 

Động tác móc túi của đội trưởng dừng : “Tại ?”

 

“Vì là bà chủ.” Hạ Ngôn chớp đôi mắt vô tội.

 

“Cái khác —”

 

Anh vội kéo đồng đội đang kích động : “Được, dùng tinh hạch, là do chúng hỏi rõ.”

 

Anh lôi từ trong túi một cái túi nhỏ khóa kéo, căng phồng là tinh hạch.

 

Mắt Hạ Ngôn sáng lên, vẫy tay gọi Hùng Hùng.

 

“Mấy vị, chỗ còn trái cây tươi, các mua chút ? Cũng giống như đồ ăn, giới hạn lượng, giá cả còn đặc biệt rẻ!”

 

Hùng Hùng đặt cái giỏ trong tay lên bàn ăn, nó lật tấm vải trắng , để lộ dưa hấu tròn vo, chuối vàng ươm, còn những quả quýt tròn trịa căng mọng bên trong.

 

Hạ Ngôn tiện tay cầm một quả quýt, bẻ đôi từ giữa, nước quả b.ắ.n , mang theo mùi chua ngọt đặc trưng của quýt.

 

Cô lấy một múi nhét miệng: “Ngon thật!”

 

Đối phương:...?

 

Ấu trĩ!

 

“Bao nhiêu tiền.”

 

Hạ Ngôn nhét nốt chỗ quýt còn miệng, giơ ba ngón tay.

 

“Ba cái gì, 3 viên tinh hạch? Cấp mấy, nếu là Cấp 1 thì còn chấp nhận .”

 

Má Hạ Ngôn phồng lên, gật đầu lia lịa.

 

À đúng đúng đúng, gì cũng đúng!

 

Cô vốn gian thương giây phút cuối cùng, nhưng nại hà khách hàng xách tiền đến tận cửa!

 

Từ chối ư? NO!

 

Hạ Ngôn lôi một xấp túi nilon cỡ lớn, cầm hai bên giũ phạch phạch, khi mở thì dùng ánh mắt hiệu cho đối phương.

 

Muốn gì?

 

Mắt bọn họ đảo quanh mấy loại trái cây, chần chừ : “Lấy một quả dưa hấu 3 viên tinh hạch Cấp 1...”

 

Thử .

 

Hạ Ngôn: “Đóng gói!”!

 

“Lấy thêm ba quả nữa!”

 

“Mau đóng gói!”

 

“Không đủ, lấy thêm năm quả nữa!”

 

“Nhanh nhanh nhanh!”

 

“Chuối chuối chuối!”

 

“Lấy lấy lấy lấy!”

 

“Quýt ? Muốn —”

 

“Hùng Hùng mở túi !”

 

 

Loading...