Chương 9
Còn cả chi phí sinh hoạt của cô và Giang Dục.
Mỗi ngày mở mắt là nghĩ cách kiếm tiền.
Tầm của cô chỉ đủ đến buổi chiều hôm đó.
Thậm chí còn thấy ngày mai.
Cô nhiều lời với Giang Dục.
cô mệt đến mức mất khả năng mở miệng.
Cô cũng hiểu vì vẫn giữ Giang Dục buông.
Giống như việc đó là để chứng minh cô sai.
Thích Giang Dục, lựa chọn Giang Dục… cô sai.
Rõ ràng cuộc gặp gỡ của họ từng đẽ đến .
Giang Dục say rượu, suýt đ.â.m trúng cô .
Cô giật .
nhiều hơn là lo lắng.
Cô ăn vạ, níu kéo, dây dưa.
Chỉ với đàn ông:
“Cả là mùi rượu, thể lái xe.”
Cô kiên quyết.
Đưa cho hai lựa chọn.
Một là gọi đến lái .
Hai là cô báo cảnh sát.
“ xe đắt đến mức nào, cũng là ai. chỉ cảm thấy, nên để một như đường. Lỡ đ.â.m trúng khác thì ?”
Khi đó, Hứa Nhã chỉ cảm thấy đàn ông tính tình .
Bảo đợi thì đợi.
Bảo gọi điện thì gọi điện.
Bảo ven đường thì ven đường.
Mãi đến , bạn của với cô :
“Tính tình Giang Dục tệ, hôm đó nhịn cô lâu như .”
.
Tại nhỉ?
Anh còn mua sữa cho cô .
Là loại vị nho nhiều topping mà cô thích nhất.
Chẳng lẽ đây là duyên phận định mệnh của họ ?
Sau vô Hứa Nhã lải nhải kể … bạn cô cuối cùng cũng mất kiên nhẫn.
Tùy tiện chỉ một trong đám đông, hỏi:
“Nếu là , mùi rượu, còn ngăn cho ông lái xe ?”
Hứa Nhã định : đương nhiên là .
khi cô đầu thấy một đàn ông bụng phệ, đầu hói bóng loáng cô lập tức cứng họng.
Những lời định mắc kẹt trong cổ họng.
Dần dần… sắc mặt cô trở nên trắng bệch.
…
nên gì.
Chung Ý :
“Vậy thì tiếp tục học .”
“Ý nghĩa của việc học đại khái là giúp em tìm phương hướng tương lai của .”
gật đầu.
Bắt đầu chuẩn thi cao học.
và Trần Mặc dường như trở thành bạn.
Anh sẽ rủ ăn, gọi đến cùng đón sinh nhật.
Anh :
“ còn bạn nào khác.”
Nói xong do dự, đầy mong đợi:
“Chúng là bạn mà, đúng ?”
còn thể gì nữa?
Đương nhiên là gật đầu lia lịa.
“Chúng là bạn nhất.”
Trần Mặc liền .
Cười lên cũng khá trai.
Anh hỏi:
“Vậy thể thường xuyên rủ cô ăn ?”
“Được. quan hệ của với đồng nghiệp ?”
Anh thở dài:
“Bọn họ đều bạn gái , chỉ là .”
Đáng thương ?
an ủi :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-nho-binh-luan-ma-lat-nguoc-cot-truyen/chuong-9.html.]
“ cũng bạn trai.”
Anh gật đầu, .
“ .”
Thì tìm cùng cảnh ngộ thể khiến vui đến .
Đây chính là điểm tương phản nhất của Trần Mặc.
Bề ngoài trông như một đàn ông cứng rắn, nhưng tâm tư tinh tế như một cô công chúa.
Nói chuyện với , cân nhắc, sợ tổn thương.
Đồng thời cũng tặng nhiều thứ.
Ví dụ như bánh nhỏ thích, nho nhiều topping thích, việt quất cỡ siêu to thích.
thậm chí còn nhịn mà với :
“Anh thật sự là một .”
“Hử?”
“Trước đây còn đập phá nhà , mà cũng để bụng.”
Trần Mặc khựng .
Rồi cúi đầu .
…
Trần Mặc và ba Hứa Nhã là bạn bè.
Đối với Hứa Nhã giống như em gái.
Khi Hứa Nhã dây dưa rõ ràng với vị hôn phu của khác,
Trần Mặc khuyên cô .
Cô chấp nhận, Trần Mặc cũng quản nữa.
Đều là trưởng thành, tự chịu trách nhiệm cho hành vi của .
Chỉ là Trần Mặc ngờ tố cáo, bạo lực khi chấp pháp.
Đoạn video đó rõ ràng dàn dựng, một quá trình bắt giữ bình thường bóp méo.
Trần Mặc suýt kỷ luật.
Có giúp .
Người đó đưa một đoạn video khác, chứng minh Trần Mặc hề bạo lực khi chấp pháp.
Trần Mặc đó là ai.
Đội trưởng rời .
Anh liền đuổi theo.
Từ xa thấy một cô gái xinh lên xe.
Là vị hôn thê của đàn ông .
Lần đầu tiên,
Trần Mặc cảm thấy một bụng đến mức khiến thấy đáng thương.
gặp thứ hai gặp mặt cô trở nên ngang ngược.
Ngẩng cao đầu, vẻ mặt coi ai gì.
Dẫn đến đập phá nhà Trần Mặc.
Nói:
“Vì là thanh mai trúc mã của Hứa Nhã, vì A Dục vui!”
Đám đó khí thế hung hăng, thì ghê gớm.
thực chỉ là màu.
Trần Mặc một cũng đủ xử lý hết bọn họ.
tay.
Bởi vì cách họ đập phá thật sự… khó mà diễn tả.
Họ giật khăn trải bàn xuống, ném đất.
Làm rối tung rèm cửa mà Trần Mặc chỉnh ngay ngắn.
Ném gối ôm sofa lung tung.
Cái duy nhất rơi xuống đất còn Chung Thiển Thiển lén lút nhặt lên.
Mà thiệt hại lớn nhất họ gây là xé túi rác sàn, khiến rác trong phòng khách văng khắp nơi.
Cuối cùng, Chung Thiển Thiển hừ một tiếng, ném hai vạn tệ lên bàn.
“Đừng bắt nạt , tiền coi như thưởng cho .”
Nói xong, cô hùng hổ dẫn rút lui.
Trần Mặc suy nghĩ lâu.
Không hiểu Chung Thiển Thiển rốt cuộc gì.
Anh ngậm điếu t.h.u.ố.c, âm thầm theo .
Cho đến khi khỏi đầu ngõ một đàn ông hỏi:
“Thiển Thiển, đưa tiền cho ?”
Chung Thiển Thiển kiễng chân, vỗ một cái lên đầu .
“Ngốc .”
“Dọa thì dọa thôi.”
“Chúng cũng thể thật sự chuyện .”
“Đó là chú cảnh sát đấy.”
Trong khoảnh khắc Trần Mặc hạ mắt xuống, bật .
Anh nghĩ:
Cô gái … thật thú vị!
(HẾT)