Tôi Nhờ Chứng Sợ Xã Hội Mà Thoát Một Kiếp - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-01-30 16:22:54
Lượt xem: 47

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

6

thở phào nhẹ nhõm. Quả nhiên, loa phát thanh sai, tim là điểm yếu của chúng.

gác mái, giấu quả l.ự.u đ.ạ.n trong ba lô gã đàn ông , lục lọi đồ đạc của bọn họ.

Khá lắm, đạn s.ú.n.g lục, l.ự.u đ.ạ.n, b.o.m khói đủ cả! dám giấu hết, đến lúc đồ trong ba lô khớp với lời khai của chúng, cảnh sát chắc chắn sẽ nghi ngờ .

Thế là chỉ lấy một phần nhỏ. Một khẩu s.ú.n.g lục, một hộp đạn, một quả l.ự.u đ.ạ.n và một quả b.o.m khói.

Đợi giấu đồ xong xuôi thì cảnh sát cũng ập .

“Người nhiễm bệnh trong thành phố đều chạy về nông thôn, phạm vi virus cũng mở rộng , lạ đến đây, nhất định báo cảnh sát kịp thời, nếu chúng đến kịp, cô thể tự tay giải quyết.”

Nghe thấy lời , tâm trạng nặng nề vô cùng.

Lời ngầm của đồng chí cảnh sát là: Tình hình ngày càng nghiêm trọng, cảnh sát còn đủ sức chạy xa thế để giúp nữa. chỉ thể tự cứu lấy thôi.

Cảnh sát , dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ.

Đứng tầng hai xuống chân núi, phát hiện cạnh xe cảnh sát mấy chục dân làng vây quanh, già trẻ lớn bé đủ cả. Những đó thấy cảnh sát liền ùa tới, chắc là xin giúp đỡ.

Bận rộn cả đêm, mệt rã rời, tắm rửa sạch sẽ lên giường ngủ li bì.

ngủ đến rạng sáng, giật tỉnh giấc!

Trong đầu lóe lên một hình ảnh, đó sống lưng lạnh toát.

lộ .

Bật dậy, tung chăn xuống giường. Hé một góc rèm cửa ngoài. Trời hửng sáng, mấy dân làng đang ở lưng chừng núi, chốc chốc ngó về phía biệt thự.

là sợ cái gì thì cái đó đến. Thời mạt thế, đáng sợ nhất thây ma, mà là lòng .

Lần tỉnh ngủ hẳn.

Ở quê tuy đa phần đều tự trồng rau, nhưng gạo mì dầu ăn thì nhà nào cũng trữ đủ. Thôn phong tỏa mấy tháng nay, đến nhà địa chủ cũng hết lương thực .

Giờ thấy cảnh sát áp giải mấy từ nhà , đương nhiên họ nhịn mà suy đoán lung tung. Có nhà con bé giấu thứ gì đó nên mới bọn cướp nhắm đến ?

Không , thể chờ c.h.ế.t.

Trong tay s.ú.n.g, nhưng hai tay khó địch bốn tay, hơn nữa dùng v.ũ k.h.í nóng bao giờ, đến lên đạn thế nào cũng . Hộp đạn chỉ hai mươi viên, trong s.ú.n.g còn hơn mười viên.

lấy vài viên đạn tập b.ắ.n thử, trong lòng chút cảm giác thì dám dùng thêm nữa.

Hiện tại mạng vẫn còn dùng , vội vàng lên mạng tải một tài liệu, chế một cái nỏ. Y tế, nấu ăn, thủ công, trong đó bao gồm cả một tài liệu về s.ú.n.g đạn khí giới, tải hết một lượt về.

Tiện thể tải mấy trăm bộ phim truyền hình và điện ảnh để g.i.ế.c thời gian, kết quả VIP hết hạn nên chẳng xem cái nào. tức đến ngứa răng. Tư bản vạn ác. Đành lên web lậu tải từ đầu.

Nỏ dùng gỗ và tre bình thường là , cái thực dụng hơn s.ú.n.g. rừng tre núi c.h.ặ.t mấy bó tre, tốn bao công sức mới lôi về nhà.

Chặt thành từng khúc, vót thành thanh tre, theo hướng dẫn chế chiếc nỏ đầu tiên. Lần đầu , tầm b.ắ.n và góc độ đều , bay vài mét rơi xuống đất.

gấp rút cái thứ hai. Có kinh nghiệm đầu, cái b.ắ.n hơn mười mét, nhưng vẫn yếu quá. cải tiến thêm vài , cuối cùng cũng nâng tầm b.ắ.n lên hai trăm mét.

Nhìn mũi tên tre cắm sâu cây, hài lòng gật đầu.

Dưới chân núi thi thoảng vẫn dân làng thò đầu ngó nghiêng, chỉ là ai dám lên. Vài ngày nữa, bọn họ sẽ thăm dò mà mò lên đây. Phải nhanh tay lên mới .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-nho-chung-so-xa-hoi-ma-thoat-mot-kiep/chuong-5.html.]

thêm hai cái nỏ nữa, vài trăm mũi tên tre. Để đề phòng buổi tối ngủ say quá, còn đặc biệt buộc mấy sợi dây cửa, dây luồn qua cửa sổ buộc đầu giường, cuối dây gắn mấy cái chuông. Nếu chạm dây, sẽ tỉnh dậy ngay.

Cứ thế bình yên vô sự vài ngày. Biến cố xảy buổi chạng vạng ba ngày .

Ba bốn gã đàn ông trung niên tay cầm nông cụ, nhân lúc tia nắng cuối cùng còn sót , mò lên núi.

7

Mấy đó lén lút dòm ngó cửa một hồi.

Bọn họ hứng thú với vườn rau đầy ắp của , đều là dân ruộng, trong nhà thiếu nhất chính là rau. gạo mì, ăn rau trừ bữa cũng no.

Quan trọng là phong tỏa thôn mấy tháng nay, dầu muối mắm dấm dùng hết , thịt muối năm ngoái cũng ăn gần cạn. Mấy nhà nuôi gia cầm thì đỡ hơn chút, trứng gà trứng ngỗng, hết lương thực thì g.i.ế.c thịt ăn dần.

mấy nhà bình thường thuê bên ngoài, ở nhà chỉ bố già trồng chút ruộng, lương thực căn bản đủ ăn.

Trước mạt thế, bọn họ thường xuyên thấy sống ở đây ngày ngày khuân thùng lớn thùng bé lên núi, chắc chắn trữ ít đồ ngon.

Những ánh mắt dò xét xuyên qua cửa sổ lọt mắt . âm thầm lắp tên nỏ.

Người đàn ông cầm đầu cầm xẻng đập cửa, hét trong: “Có ai ?”

lên tiếng.

Người bên mất kiên nhẫn gõ cửa ầm ầm.

“Chúng ác ý, chỉ xin ít đồ ăn thôi, cùng lắm thì chúng đổi vật tư.”

Phong tỏa thôn đến giờ, nhà nào nhà nấy cũng cạn kiệt lương thực, gì còn đồ mà mang đổi, chẳng qua là lừa mở cửa thôi.

Bốn gã đàn ông trung niên, mà thả bọn họ thì khác nào dẫn sói nhà. Đến lúc đó c.h.ế.t thế nào cũng .

Mấy đó đập cửa bên cả nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng đợi đến khi trời tối đen, thấy ý định mở cửa, mới hậm hực bỏ .

, bây giờ đến mức sơn cùng thủy tận, bọn họ vẫn xé rách mặt. Đợi thêm vài ngày nữa, liệu bọn họ dễ dàng bỏ thế ?

dám chủ quan, bắt đầu rèn luyện thể. Cái cơ thể nhàn rỗi mấy tháng nay, mới cử động vài cái đau lưng mỏi gối, thở hồng hộc.

Yếu! Quá yếu!

Chỉ hận bình thường lười tập thể d.ụ.c, giờ nước đến chân mới nhảy cũng chẳng kịp.

Mấy hôm nay vận động nhiều, sức ăn cũng tăng theo. Ra vườn hái hai quả ớt xanh, xào đĩa thịt lợn ớt xanh, nấu nồi cơm. Vừa ăn mở bộ phim thần thánh “Hậu Cung Chân Hoàn Truyện” lên xem.

Đến đoạn Chân Hoàn xuất cung, đám lên. Lần còn dắt theo cả trưởng thôn.

Trưởng thôn tầm bảy mươi tuổi, thể vẫn còn tráng kiện.

“Cháu gái ông Trương nhà ?”

Ông Trương là ông nội , trong thôn đều gọi thế, hồi nhỏ ở đây nhiều, trưởng thôn tên cũng là chuyện dễ hiểu.

Lần ai đập cửa, đến trông vẻ hòa nhã, chỉ là tinh thần uể oải, chắc là đói mấy ngày .

kéo rèm cửa sổ sát đất, tầng hai xuống bọn họ.

“Có việc gì ?”

Trưởng thôn hiền hậu: “Cháu gái ông Trương, cháu đừng sợ, ông là bạn của ông nội cháu, hồi nhỏ ông còn bế cháu đấy!”

: “Ồ.”

Loading...