Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con - Chương 240: Nhặt Được Một Đứa Trẻ (3)

Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:07:21
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Năm nay về quê ăn Tết, ba chị em Nhị Nha về, lúc cô đến xin địa chỉ của ông thầy đông y cũ mới công việc của thím Tô phân phối đến sa mạc Tây Bắc, phản ứng đầu tiên cũng giống hệt Tiểu Viễn: "Thím, bộ thím đắc tội với ai ạ?"

"Xem cái lũ các cháu tâm lý u ám kìa, thím là năng lực nên gánh vác nhiều, đến nơi tổ quốc cần thím nhất." Tô Du địa chỉ của vị tầy t.h.u.ố.c già ở Tấn Thành cho cô, cũng đưa luôn địa chỉ của ở Tây Bắc: "Có việc gì thì thư cho thím, đây là địa chỉ của thím."

"Ồ, ." Nhị Nha vẫn còn ngẩn ngơ, cảm thấy việc phân phối công việc quá , cô cứ ngỡ thím Tô sẽ phân Cục lâm nghiệp .

"Thím thích sa mạc mà, đợi cháu nghiệp thể đến xem, lúc hoàng hôn, sa mạc hùng vĩ và tráng lệ lắm." Tô Du giải thích thêm nữa.

"Thím thích ạ." Nhị Nha lén liếc chị, thầm nhủ trong lòng rằng công việc chắc là do thím tự xin .

"Tiền đủ ? Khám bệnh là việc quan trọng, thím đưa cho cháu một ít tiền để phòng nhé?" Tô Du hỏi.

"Đủ ạ, cháu tiết kiệm hơn ba trăm, lương của chị cả cũng đều để dành hết, chắc chắn đủ, thím đừng đưa cho cháu." Nhị Nha đẩy tay chị , chạy biến như chạy nạn.

Sáu cùng ga tàu hỏa, ba chị em Nhị Nha xuống giữa đường để chuyển xe, dẫn theo chị cả đang túm c.h.ặ.t gấu áo và đứa em trai út bắt thêm chuyến tàu nữa. Xuống tàu hỏa bắt xe khách, hỏi thăm nhiều mới tìm thấy nhà vị thầy t.h.u.ố.c già.

Mỗi bước mỗi xa

"Chồng cô đến ?" Vị thầy t.h.u.ố.c trung niên hỏi Đại Nha.

"Cháu ly hôn , vì đẻ con nên ly hôn." Đại Nha run sợ kỳ vọng tin , sáu bảy năm trôi qua, cô luôn hy vọng cơ thể hồi phục, như sẽ tốn tiền uống t.h.u.ố.c nữa.

"Thầy t.h.u.ố.c, chuyện gì ạ? Thầy cứ với cháu, cháu là chủ gia đình." Nhị Nha lên tiếng, tay cô nắm c.h.ặ.t Tiểu Hổ.

"Chị của cô đây từng mang thai, nhưng sảy , cô ?" Thầy t.h.u.ố.c hỏi Đại Nha, : "Sảy t.h.a.i mà cô cũng nghỉ ngơi, phá thể quá."

Nhị Nha chị cả, Đại Nha cũng cô, vẻ mặt ngơ ngác.

"Vậy sảy t.h.a.i là như thế nào ạ? Cháu chỉ chị cháu đến kỳ kinh nguyệt thời gian ngắn, lượng cũng ít." Nhị Nha đầu tiên chuyện riêng tư của phụ nữ với một đàn ông, hổ đến mức răng đ.á.n.h lập cập nhưng vẫn ép hỏi rõ.

"Khối m.á.u chảy khi sảy t.h.a.i là khối cứng, là khối m.á.u nhưng giống khối thịt m.á.u me hơn, hơn nữa lượng m.á.u chảy nhiều, bao giờ như ?" Thầy t.h.u.ố.c về phía Đại Nha.

"Có." Đại Nha gật đầu: "Có một cháu gần hai tháng tới cái đó, nhưng lúc đó là đợt thu hoạch vụ thu, cháu cứ tưởng là do gánh lúa nên mệt quá."

Vị thầy t.h.u.ố.c gật đầu, đó bắt mạch cho Nhị Nha, bảo Đại Nha ngoài đợi một lát: "Lát nữa sẽ châm cứu cho cô, cô ngoài vận động một chút, châm kim là gần một tiếng cử động ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-o-thap-nien-70-trong-cay-nuoi-con/chuong-240-nhat-duoc-mot-dua-tre-3.html.]

Đợi Đại Nha ngoài , thầy t.h.u.ố.c mới với Nhị Nha: " thấy tinh thần chị của cô yếu, nên tình trạng sức khỏe của cô cho cô , cô sinh nở nữa. Bản gầy yếu, phát triển , sảy t.h.a.i xong bồi bổ, ý cô là sảy t.h.a.i vẫn còn khiêng gánh, phụ nữ sức khỏe đến mấy cũng chịu nổi sự lao lực như . Còn chuyện khi sảy đẩy hết thì cũng chắc, khối m.á.u hết sẽ khô trong t.ử cung. Cô hiểu ý chứ? Cô t.ử cung lạnh cực kỳ nghiêm trọng, sẽ m.a.n.g t.h.a.i , vả nếu cuộc sống quá vất vả, tuổi thọ cũng sẽ ảnh hưởng."

Không mùa đông ở Tấn Thành đặc biệt lạnh mà cô ghế run rẩy. Nhị Nha gật đầu, : "Đừng để chị , cháu sợ chị tinh thần hoảng loạn phát điên mất, chị con. Thầy t.h.u.ố.c, lát nữa thầy cứ bốc t.h.u.ố.c cho chị , t.h.u.ố.c bổ gì đó, cứ để chị uống ."

"Cô vốn dĩ uống t.h.u.ố.c điều dưỡng, chỉ cô mà cả cô nữa, cô cũng t.ử cung lạnh, mùa đông đừng dùng nước lạnh giặt quần áo rửa rau nữa. Lát nữa sẽ bốc thêm t.h.u.ố.c đông y ngâm chân cho các cô, đun lên thể tắm hoặc ngâm chân, cả bốn mùa đều ngâm, tắm là nhất, mua cái bồn gỗ lớn mà ngâm. Tuổi của cô cũng còn nhỏ nữa, chữa càng sớm càng , chữa khỏi thì m.a.n.g t.h.a.i cũng giữ ."

"Vâng ạ."

"Đáng sợ quá." Tiểu Hổ bịt mắt ghế chị cả chị hai khắp cắm đầy kim bạc, thằng bé dám .

Đại Nha cứng đờ dám cử động, buồn tiểu cũng nhịn, đến cả lời cũng . Ra khỏi tiệm đông y, cô xách túi t.h.u.ố.c đông y, mặt nhăn nhó : "Nhị Nha, thể chỉ uống t.h.u.ố.c mà châm cứu , đáng sợ quá, cái kim bạc dài hơn cả tay của chị cứ thế châm thẳng thịt, giác m.á.u đầy cả một bát luôn."

"Chỉ châm năm ngày thôi, đó châm nữa." Nhị Nha trầm mặt .

chỉ mới châm ba ngày thì thời tiết đổi, tuyết rơi đầy trời thích hợp để châm cứu, ba chị em chuẩn rời . Đi đến chỗ bắt xe thì xe mới chạy mất, vẫn còn thấy đuôi xe, Nhị Nha chạy vẫy tay, Tiểu Hổ và Đại Nha cũng chạy theo .

Không đuổi kịp xe, Nhị Nha mệt đến mức chống nạnh thở dốc, : "Thôi, chúng bộ về phía , đợi chuyến xe đuổi kịp thì lên, tiền xe cũng ít một chút."

"Được ạ, bộ cho ấm, đây lạnh quá." Tiểu Hổ tiền xe thể ít một chút, thằng bé liền rảo bước chạy lên phía , miệng lẩm bẩm: "Mình tiết kiệm một xu, một xu, sắp thêm một xu nữa ."

Nhị Nha thằng bé cho phì , thấy chị cả cũng cùng Tiểu Hổ đùa nghịch, thi xem ai nhanh hơn, cô nghĩ thế cũng , theo tình trạng của chị cả, sinh đứa con cũng là cả lớn lẫn trẻ con đều khổ. Hơn nữa bản của chị cả cũng khờ khạo, thể trông chờ chị cả dạy bảo con cái gì, sinh nuôi lớn cùng lắm cũng chỉ là để đứa trẻ bỏ đói mà thôi.

"Chị ơi, chị mau đây, ở đây một đứa bé, trông như là đông c.h.ế.t ." Tiểu Hổ hét lớn.

Nhị Nha vội vàng chạy , đứa trẻ chị cả bế lên, còn mở áo lòng, với Nhị Nha: "Vẫn còn sống, vẫn còn thở, tay vẫn còn cử động ."

Nhị Nha kinh nghiệm chăm sóc trẻ nhỏ, cô vạch áo Đại Nha , giọng căm hận mắng: "Đồ khốn kiếp, trời tuyết thế mà chẳng mặc cho đứa trẻ lấy một cái áo. Đi, mau tiệm t.h.u.ố.c, tìm thầy t.h.u.ố.c."

Đứa bé ước chừng một tháng tuổi, chỉ dùng một cái tã quấn sơ sài vứt bỏ trong tuyết, nhờ Đại Nha áp sát da thịt ủ ấm suốt dọc đường, màu tím tái môi mới dần tan .

"Báo cảnh sát , chắc là ai đó cố ý bỏ rơi bé gái ." Thầy t.h.u.ố.c đứa trẻ đang tu ti b.ú sữa bột trong lòng vợ , liền dẫn Nhị Nha báo cảnh sát.

Thực tình cảnh thế nào đều rõ, đây là nhà nào sinh con trai nên cố ý vứt bỏ, vứt ở nơi hoang vu hẻo lánh giữa trời tuyết thế thì vốn dĩ chẳng con bé sống qua ngày hôm nay. Nếu chị em Đại Nha tình cờ qua, đứa bé giờ chắc tắt thở .

 

Loading...