Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con - Chương 250: Vợ Chồng Đoàn Tụ (2)

Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:07:32
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cả nhà ba ngoài trường, Tô Du với con trai: "Mẹ và bố con định mua nhà ở thủ đô, mấy ngày nay con rảnh ? Đi xem quanh đây cùng bố chứ?"

"Muốn mua nhà ạ? Bố dự định định cư ở thủ đô?" Tiểu Viễn mừng rỡ, hỏi dồn: "Mẹ, sắp chuyển công tác về đây ?"

Mỗi bước mỗi xa

"Để chuẩn cho việc dưỡng già , và cũng là để đầu tư, giá nhà tăng thể bán ." Về tài sản gia đình chị cũng giấu giếm hai đứa con, "Hơn nữa gia đình nhà cũng dễ cưới vợ, con với Bình An cũng đến tuổi thể kết hôn , chúng cứ mua nhà , tránh để con dâu về nhà mà nhà chỗ tiếp đón thông gia."

Tiểu Viễn phản xạ ngẩng đầu bố , nhận bèn vội vàng cúi đầu, sắc mặt chút tự nhiên.

Ninh Tân và Tô Du , phản ứng của đứa trẻ ý gì?

"Tiểu Viễn , con hiểu lầm gì ? Mua nhà cho con bố ý kiến gì, con tuy con ruột của bố, nhưng hai bố con cũng ở với bao nhiêu năm nay , con là từ nhỏ do bố chứng kiến trưởng thành, khác gì Bình An cả. Bố với con tới mua nhà chủ yếu là cân nhắc cho con và Bình An, hai đứa bố đều đối xử như , con trai cả gì thì con trai út cũng thể thiếu." Ninh Tân vội vàng giải thích, sợ vợ nghi ngờ âm thầm ý kiến với con riêng.

"Không, , bố hiểu lầm , con ý kiến gì với bố cả, bố của con chắc chắn chỉ một bố thôi, chuyện phân biệt bố đẻ bố dượng gì ." Tiểu Viễn thấy gây hiểu lầm như , mặt chút ngượng ngùng, nhưng vẫn thành thật : "Là con nhạy cảm, chẳng bố gửi cho con cái túi đó , con để trong ngăn kéo bạn cùng phòng lúc tìm đồ lật thấy. Chao ôi, hai cũng là đầu thấy thứ đó, nên cứ trêu con, con sợ truyền ngoài cho danh tiếng của , nên con giải thích là bố gửi cho."

Tiểu Viễn nhịn , : "Họ đều ngưỡng mộ con một bố cởi mở, thỉnh thoảng còn nhắc vài câu, cho nên hễ bố nhắc đến chuyện đối tượng kết hôn các thứ là con nghĩ ngay đến chuyện đó."

Hai cái bao còn dùng thử cũng mấy em yêu lấy mất , bảo là đằng nào để trong ngăn kéo cũng phí, thà để cho họ dùng dự phòng.

Được khen là " bố cởi mở", Ninh Tân lấy tay che mũi miệng thầm, "Tiểu Viễn, lúc mua nhà con cũng tới nhé, chúng cùng tham mưu, chọn chỗ nào địa thế một chút." Anh .

Ninh Tân vốn mua một căn cạnh trường cho Tiểu Viễn ở, đến lúc đó mang một cái máy giặt tới, Tô Du bảo Tiểu Viễn còn một năm nữa là nghiệp nên thôi ý định đó.

"Vậy thôi, còn đây ?" Anh kéo Tô Du hỏi.

"Em đổi ý , mua một căn ở đây."

Nhà gần trường đại học giá cả chắc chắn , Tô Du gom để đầu tư, chị nghĩ thì khác cũng ngốc, đặc biệt là hiện tại kỳ thi đại học khôi phục, nhà gần trường đại học dù sinh viên thuê thì tiểu thương cũng thuê. Loanh quanh một ngày, chị mua một căn nhà nát tường đổ một nửa, định cứ để đấy , khi nào cần thì dỡ xây .

Tiểu Viễn tận mắt thấy bỏ hai nghìn tệ mua cái nhà nát gạch vụn , nhịn hỏi: "Mẹ, nhiều tiền tiêu hết ạ? Hay là để con giữ hộ nhé?" Cậu chỉ thiếu điều tiền của chị nhiều quá bỏng tay thôi.

"Con hiểu , hai mươi năm dù hai nghìn tệ gấp mười con cũng mua nổi cái đống gạch nát ." Tô Du cất kỹ sổ đỏ tên , rẽ khỏi hẻm nhỏ định mua một căn tứ hợp viện nhỏ.

"Bố, bố quản con , tiêu tiền hoang phí quá." Cậu kéo bố nhỏ giọng thì thầm.

Ninh Tân luôn tin tưởng lựa chọn của Tô Du, vì chị là sinh viên đại học là công chức, đối với tiền tiết kiệm trong nhà cũng ước tính sơ bộ, đối với việc bỏ hai nghìn mua căn nhà đổ một nửa cũng xót, nhưng thấy Tiểu Viễn căng thẳng như , nhịn hỏi nghiên cứu sinh : "Con học kiến thức kinh tế ? Hay là thấy nhận định của con sai sót?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-o-thap-nien-70-trong-cay-nuoi-con/chuong-250-vo-chong-doan-tu-2.html.]

"Con học kinh tế, nhưng những học kinh tế ở trường con cũng chẳng thấy ai ném tiền cái loại nhà còn nát hơn ở quê thế ."

Ninh Tân trầm tư, mặt con trai chắc chắn về phía vợ, "Mẹ con là công chức, cô thể tin tức nội bộ." giọng điệu của còn kiên định như nữa.

"Có thể tin tức gì chứ, ở Cục Lâm nghiệp chứ ở Ủy ban Kế hoạch Quốc gia ." Sự tin tưởng mù quáng của bố đối với khiến thật sự bất đắc dĩ.

"Này, thầm cái gì đấy, mau thôi, xe sắp đến ."

"Đến đây đến đây." Ninh Tân gạt tay con trai út , rảo bước đuổi theo.

Xem lựa chọn của Tô Du vẫn là đúng đắn, lúc đầu chị dốc lòng Tây Bắc để thoát khỏi hai đứa con, để hai đứa độc lập về tinh thần, xem, thành công , Tiểu Viễn vốn luôn ủng hộ mù quáng cũng bắt đầu chủ kiến của riêng , vẫn tin vợ mà thôi.

Anh quẳng lời dặn dò của con trai út đầu, theo Tô Du xem chị mua một căn tứ hợp viện nhỏ, còn mua hai căn nhà quá cũ ở một nơi tương đối thuận tiện, là loại sửa sang đơn giản là thể .

Hai căn tên , tứ hợp viện nhỏ và căn nhà nát gần trường tên cô, Tiểu Viễn theo hai ngày cũng phần.

"Mẹ, bố, nhà rốt cuộc bao nhiêu tiền ạ?" Tiểu Viễn những con hai nghìn, mười hai nghìn, hai nghìn rưỡi, hai nghìn tám cho ngây , nhịn hỏi thăm về của cải, gia đình của bỗng chốc trở thành phú hào ?

"Trẻ con đừng hỏi nhiều thế." Ninh Tân đẩy mặt , những năm lén lút môi giới, kiếm mấy vạn, hơn nữa trong nhà vốn nền tảng. Nhìn thì nhiều tiền, nhưng cũng là do nhà cửa đáng giá nên Tô Du mới thể một lúc mua bốn căn, chiếc xe tải lái, một chiếc cũ cũng hơn ba vạn, xe còn đáng giá hơn nhà nhiều, cân nhắc mãi mà dám đụng đến ý định mua xe.

Đợi ăn xong vịt tiễn Tiểu Viễn về trường, cùng Tô Du bộ về nhà khách, thấy chị sắp về Tây Bắc, Ninh Tân nhịn : "Anh nghỉ việc, theo em tới Tây Bắc thì thế nào?"

"Hả? Sao đột nhiên nghỉ việc? Thật sự ở nhà máy bắt nạt đấy chứ?" Vẻ mặt lo lắng đòi công bằng cho của chị bật .

"Là vì Bình An, nó trở thành quân nhân mà, sợ lúc tổ chức điều tra phát hiện thêm bên ngoài, lo ảnh hưởng đến con trai thôi." Ninh Tân ở trong bóng đêm huýt sáo, : "Tiền kiếm từ đầu cơ trục lợi còn nhiều hơn cả một công nhân bậc tám cả đời, nên đủ , ba con em đều ăn cơm nhà nước, về hậu cần, cũng coi như hưởng phúc, chạy xe mười mấy năm cũng mệt mỏi."

Nếu chuyện của Bình An, câu của , Tô Du sẽ khuyên đừng lo lắng quá nhiều, vì đất nước cuối cùng sẽ tới mở cửa, khuyến khích phát triển kinh tế cá thể, đầu cơ trục lợi cũng sẽ trở thành danh từ lịch sử.

"Được thôi, mệt thì nghỉ ngơi , dù kỹ thuật lái xe cũng in sâu trong đầu, nếu việc thể nghề cũ, cũng thể xem hứng thú với việc khác , công việc khác cũng , kiếm tiền quan trọng, dù nhà cũng thiếu tiền."

"Giờ tính xa thế, đợi chuyện của Bình An định xong tính tiếp."

Tô Du về phía Tây Bắc, Ninh Tân về thủ tục thôi việc, xong xuôi sẽ Tây Bắc tìm chị, dự định tạm thời đến ở cùng Tô Du trong sa mạc để chăm sóc chị, đợi khi nào ý tưởng khác tính .

 

Loading...