Mụ Triệu Tây Phượng ở làng họ Dư cũng vì chuyện mà phỉ nhổ, khinh rẻ mặt. Nhà mụ ở thì khang trang nhất làng, nhưng rặt những chuyện trời dung đất tha. Rất nhiều nhà trong làng dứt khoát cắt đứt quan hệ họ hàng, cạch mặt thèm qua nữa.
Nghe kể lể chuyện, lòng Dư Tiểu Ngư phẳng lặng như mặt hồ nước mùa thu. Bảo cô ích kỷ cũng , m.á.u lạnh cũng chẳng , cô chỉ mong mỏi gia đình nhỏ của sống yên , viên mãn. Còn cái lũ họ hàng ở quê , bản tính tham lam, thâm độc, cô chỉ mong họ cứ tự sinh tự diệt, tự rước họa cho rảnh nợ!
Chuyện Tô Nguyên Gia ốm thập t.ử nhất sinh đó, đám họ hàng ở huyện Văn cơ bản đều tỏ tường. Kể từ lúc gia đình họ Tô trở về, nhà cửa hầu như lúc nào cũng tấp nập khách khứa hỏi thăm.
Đêm giao thừa, gia đình Dư Tiểu Ngư nhận lời mời sang nhà họ Tô ăn bữa cơm đoàn viên.
Trương Hỉ Mai bước khỏi khu tập thể thấy Tô Nguyên Gia, ánh mắt bà chất chứa sự xót xa che giấu nổi.
“Cháu chịu khổ nhiều , khỏe là , khỏe là !”
Tô Nguyên Gia bước tới ôm bà một cái: “Cháu chào cô ạ, chúc cô năm mới vui vẻ!”
“Năm mới vui vẻ, năm mới vui vẻ, chúc cháu năm mới dồi dào sức khỏe, tuyệt đối đừng để ốm đau gì nữa nhé!” Trương Hỉ Mai vỗ vỗ lưng , lòng vẫn còn vương nét xót xa.
Dư Tiểu Ngư trêu : “Chăm sóc cũng đấy chứ, mặt mũi hồng hào hẳn lên kìa!”
Tô Nguyên Gia khẽ cong khóe môi, đáy mắt chan chứa ý : “ , táo đỏ của em phát huy tác dụng lắm!”
Dư Tiểu Ngư mím môi: “Tốt thì cứ ăn tiếp !”
“Nhất định !” Dáng vẻ thành thật của khiến Dư Tiểu Ngư kìm mà liếc sang. Tô Nguyên Gia hào phóng đáp bằng một nụ rạng rỡ.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Dư Tiểu Ngư chỉ lướt qua một cái vội vàng lên xe. Nụ tươi rói của ch.ói chang như ánh mặt trời, ... lóa mắt.
Ngô Tuệ Lệ và Trương Hỉ Mai lâu ngày gặp, buôn chuyện rôm rả mãi dứt. Dư Kiến Thành và ông Tống cùng mấy nữa đ.á.n.h cờ tướng, bốn vặn chia hai phe.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-o-thap-nien-70-trong-tien-thao/chuong-321.html.]
Dư Tiểu Ngư sofa cùng bà nội Tô cắt giấy dán cửa sổ.
Màu giấy đỏ càng tôn lên đôi bàn tay trắng ngần của Tiểu Ngư, trông vô cùng bắt mắt, khiến bà nội Tô khỏi xuýt xoa: “Nhớ năm xưa tay bà cũng giống như cháu , da dẻ mịn màng, giờ già , da nhăn nheo hết cả, đúng là tay của mấy cô gái trẻ vẫn là nhất.”
Dư Tiểu Ngư cúi đầu chăm chú cắt giấy, thuận miệng hùa theo một câu, dứt lời, cô mới bàng hoàng nhận cái gì.
Cô vội vàng ngẩng đầu lên, bà nội Tô cũng sững một chút, phía Tiểu Ngư, mỉm : “ , tay Nguyên Gia cũng lắm. bà thấy tay cháu vẫn hơn, Nguyên Gia, cháu thấy ?”
Dư Tiểu Ngư sững sờ, nương theo ánh mắt bà nội Tô đầu . Tô Nguyên Gia đang bưng đĩa táo rửa sạch ngay lưng cô. Vậy thì những lời cô , đều thấy hết ?
Cô ngượng ngùng cúi gằm mặt xuống.
Tô Nguyên Gia hùa theo lời bà nội: “Bà nội lý ạ!”
“Cái thằng bé , hỏi cháu , cháu bảo bà lý.” Bà nội Tô hiệu cho xuống, đưa mảnh giấy dán cửa sổ Tiểu Ngư cắt xong cho xem: “Cháu xem tay Tiểu Ngư khéo , mảnh giấy cắt quá chừng. Lát nữa cháu đem dán hết lên cửa sổ nhé!”
Tô Nguyên Gia đặt đĩa táo xuống, nhận lấy mảnh giấy dán. Dư Tiểu Ngư lúc chút ngượng ngùng, đây đều là những kiểu hoa văn cơ bản nhất, bà nội khen ngợi thế cô thấy hổ: “Bà ơi, bà đừng trêu cháu nữa! Mấy kiểu Đóa Đóa cũng cắt, hoa văn của con bé còn đa dạng hơn cháu nhiều!”
Cô đầu , vặn chạm ánh mắt . Đáy mắt ngập tràn ý , thậm chí còn phảng phất vài phần cưng chiều?
Khi kỹ , ánh mắt trở bình thường, Dư Tiểu Ngư thầm nhủ chắc nãy nhầm .
Tô Nguyên Gia dậy, nhận lấy chiếc kéo và tờ giấy đỏ từ tay bà nội Tô. Khi sáp gần, cô ngửi thấy thoang thoảng mùi kem dưỡng da trái trám. Hẳn là đang dùng cùng loại kem dưỡng với cô. Vốn dĩ chẳng gì to tát, nhưng nghĩ đến việc ban nãy hiểu lầm ý , cô chút ngại ngùng. Đợi khi về Bạch Hoa Đường, việc đầu tiên cô sẽ là tách riêng dòng kem dưỡng da nam nữ mới !
ngay giây tiếp theo, sự chú ý của Dư Tiểu Ngư va tờ giấy đỏ tay Tô Nguyên Gia. Anh cầm kéo cắt dáng, động tác tuy chút lạ lẫm nhưng nét cắt giấy quy củ đàng hoàng. Anh cắt giấy dán cửa sổ ?