nép trong lòng chị cảnh sát, cong mắt với .
Linh hồn Chung Linh Dục thì bay tới mặt , giơ tay liên tục tát mặt .
Lưu Vượng Phúc và Cẩu T.ử chạy bao xa thì bắt .
Chuyện thật điều tra cũng khó.
Kiếp , Chung Linh Dục cũng định báo cảnh sát.
Chính Tạ Tiêu là ngăn cô .
“ chuyện của em, nhưng nếu truyền ngoài thì em chẳng sẽ…”
Hắn tỏ đau lòng.
“Quên chuyện , Linh Dục. em khác bàn tán.”
Chung Linh Dục mơ hồ cảm thấy gì đó đúng.
Cô về nhà cầu cứu cha .
Kết quả cha mắng xối xả.
“Chắc chắn là bình thường mày đắn, ăn mặc quá lòe loẹt nên mới chọc hạng đó.”
“Mày nhục mà còn báo cảnh sát, là chê tao mất mặt đủ nhiều ?”
Dường như trong mắt họ, Chung Linh Dục con gái ruột của .
Mà chỉ là một công cụ dùng để phô bày cuộc sống gia đình viên mãn của họ.
Bây giờ công cụ khác hỏng quá sớm, là nó bẩn , dùng nữa, trở thành vết nhơ cả đời của họ.
So với những lời chỉ trỏ của ngoài, sự trách móc và ghét bỏ từ chính mới là điều khiến Chung Linh Dục đau lòng nhất.
.
Rõ ràng con hẻm đó camera.
Rõ ràng đêm đó chỉ cô, Tạ Tiêu và Lưu Vượng Phúc.
Lưu Vượng Phúc bỏ chạy, Tạ Tiêu cũng thề với cô rằng sẽ hé lộ nửa lời.
Vậy mà chuyện vẫn truyền ngoài.
“Khi đó… thật sự từng nghi ngờ Tạ Tiêu.”
Chung Linh Dục khổ mà .
“ ngờ đời … thật sự xa đến như .”
Sự độc ác của Tạ Tiêu còn vượt xa sức tưởng tượng của cô .
Cùng là sống một kiếp, Chung Linh Dục chỉ tránh xa thật xa, sống cuộc đời của riêng .
Tạ Tiêu, cho dù lúc c.h.ế.t ở kiếp thề rằng sẽ theo đuổi Chung Linh Dục bằng cách hơn, thì đến kiếp vẫn chọn đúng phương thức cũ để tiếp cận cô.
Chỉ là ngờ rằng, một , cưỡng bức và mang theo bóng ma tâm lý suốt đời biến thành chính .
Bóng ma chỉ ở tinh thần, mà còn ở cả thể.
Nơi đó của từ nay bao giờ cương lên nổi nữa, phía cũng tổn thương nghiêm trọng.
Về thể cả đời sẽ mặc tã.
Rõ ràng sống một , định quá như kiếp , định thật sự để Chung Linh Dục xâm hại.
Hắn chỉ sai dọa cô một trận, đó tiện cho tiếp cận cô giống như kiếp mà thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-tro-thanh-nu-chinh-cua-cau-chuyen-cau-huyet-li-ki/4.html.]
Vậy mà chuyện tại biến thành bộ dạng ?
Chung Linh Dục của kiếp chỉ tàn nhẫn gọi tới cưỡng bức , mà còn cách nào tố cáo với cảnh sát, kẻ chủ mưu thật sự khiến giường bệnh.
Thậm chí phía cảnh sát chỉ điều tra giao dịch giữa và Lưu Vượng Phúc.
Chỉ một đêm, ánh dành cho từ đồng cảm chuyển thành lên án, thành cảm giác đáng đời.
Đám phóng viên truyền thông ngửi thấy mùi tin sốc liền kéo tới bệnh viện phỏng vấn , hỏi cảm giác “gậy ông đập lưng ông” thế nào.
Những thầy cô và bạn học vốn định tới thăm đều im bặt còn tung tích.
Ngay cả thanh mai trúc mã của Chung Linh Dục cũng tìm đến tận cửa, mắng một trận thương tiếc.
Tạ Tiêu tài nào hiểu nổi, tại sống đều phất lên như diều gặp gió, còn thì càng sống càng thê t.h.ả.m?
4
Chuyện Tạ Tiêu mua chuộc Lưu Vượng Phúc, định nhục Chung Linh Dục tự xuất hiện cứu mỹ nhân, lan khắp cả trường.
Thầy cô và bạn học đều bày tỏ sự cảm thông với .
“Nghe chính là báo cảnh sát cho Tạ Tiêu ? Linh Dục, bụng quá đấy.”
cũng tỏ tức giận kém.
“Tớ cũng ý đồ như . Nếu sớm, tớ báo cảnh sát, cứ để cho trò .”
Cha Chung thì thấy may mắn.
“May quá, may quá, may mà cái thằng Lưu Vượng Phúc đó thích phụ nữ, nếu Linh Dục t.h.ả.m .”
“Linh Dục, con cũng , mấy cái váy vóc son phấn của con đem vứt hết cho !”
“Nhỡ gặp một Lưu Vượng Phúc thích phụ nữ thì ? Lúc đó chẳng con toi đời ?”
Họ thu hết bộ những bộ quần áo cho là “hở hang” trong tủ của Chung Linh Dục.
Ngay cả mấy thỏi son dưỡng màu mà Chung Linh Dục lén mua, họ cũng ném sạch.
Giữa trời nóng như đổ lửa, chỉ thể mặc áo dài tay quần dài học.
cãi với họ.
Thế nên cứ mặc áo dài tay quần dài khỏi nhà, trốn nhà vệ sinh công cộng áo ngắn tay khi tới trường.
Vì chuyện , cho dù tận mắt thấy bộ dạng t.h.ả.m hại của Tạ Tiêu, báo mối thù của kiếp , tâm trạng Chung Linh Dục vẫn chùng xuống.
“Kiếp cô thi trường đại học nào ?”
Vừa ôn tập, trò chuyện trong lòng với Chung Linh Dục đang ở bên cạnh.
“Chờ chúng thi đỗ ngôi trường đại học mơ ước, rời khỏi thành phố , rời khỏi cha cô, thì cô sẽ bất cứ điều gì .”
“Không Tạ Tiêu, lời tiếng , cũng cha luôn quản thúc từng ly từng tí.”
“Đó sẽ là cuộc đời thật sự thuộc về chính cô.”
“Cuộc đời… thật sự thuộc về ?”
Chung Linh Dục rơi trầm tư.
Khí đen cô nhạt nhiều, dần dần lộ vẻ sáng trong và dịu dàng của linh hồn.
“Sau trả lời cô, ?”
“Tất nhiên.”
Chung Linh Dục yên tâm hẳn.
Cô bay lượn khắp lớp học, tâm trạng trông vẻ .