Tôi Trồng Tiên Thảo Ở Thập Niên 70 - Chương 227

Cập nhật lúc: 2026-01-20 01:05:39
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Anh cần , cứ chơi !”

 

Tô Nguyên ừ một tiếng, nhưng vẫn lẳng lặng theo cô, giúp cô vén rèm cửa.

 

Hành động khiến Tiểu Ngư cảm nhận rõ mồn một thở của ngay đỉnh đầu, cô vội vàng bước lên phía một bước.

 

“Mẹ ơi, để con bưng cho!”

 

“Được, con bưng mấy món lên , nhớ lấy đĩa đậy kẻo lúc ăn nguội!” Hỷ Mai quanh, cũng chẳng còn mấy món nữa.

 

Tô Nguyên cũng bước , mỗi khi cô qua, vén rèm lên, đợi cô qua mới hạ xuống.

 

Lúc ngang qua , vành tai Tiểu Ngư đỏ ửng, phản ứng của cô thái quá.

 

Không nghĩ lệch nữa.

 

Đến món cuối cùng, Tiểu Ngư còn kịp cửa thì Tô Nguyên bưng , cô bèn giúp cầm lấy chiếc đĩa đậy bên .

 

Hình ảnh hai phối hợp ăn ý rơi mắt Bà Nội, khiến bà hài lòng khôn xiết.

 

“Mọi đừng khách sáo nhé, cơm rau đạm bạc, hợp khẩu vị .” Món cuối cùng dọn lên, Hỷ Mai mời cầm đũa.

 

Ngô Tuệ Lệ : “Hỷ Mai, chị đừng khiêm tốn quá.

 

Một chị cả bàn thức ăn thịnh soạn thế giỏi lắm , mau xuống nghỉ ngơi !”

 

Hỷ Mai rạng rỡ niềm vui: “Mọi nếm thử , kẻo lát nữa nguội mất!”

 

Mọi cũng khách khí mà bắt đầu dùng bữa.

 

Tiểu Ngư bắc thêm ấm nước lên lò để lát nữa luộc sủi cảo.

 

“Món gà hầm khoai tây khéo thật đấy, thịt gà dai, khoai tây thì ngấm gia vị, ngon lắm!” Ngô Tuệ Lệ tấm tắc khen ngợi.

 

Tô Đóa Đóa cũng nhịn mà góp lời: “Món tai heo xào cũng ngon ạ!”

 

Nghe thấy lời khen của họ, Hỷ Mai mới thực sự yên tâm.

 

Thực đơn đều do một tay Tiểu Ngư liệt kê, đây con bé từng ăn cơm ở nhà họ, khẩu vị của họ thiên về đậm đà nên hôm nay bà món theo gu của khách.

 

Mọi đều thưởng thức món ngon một cách ngon lành, ngay cả Tô Nguyên cũng ăn thoải mái, chỉ là trong lòng vẫn chút tiếc nuối vì hôm nay nếm món do chính tay cô nấu.

 

“Lát nữa còn sủi cảo, nhân sủi cảo là do Tiểu Ngư , cũng là con bé tự gói đấy, nhớ ăn nhiều một chút nhé!” Hỷ Mai thấy ăn ngon miệng, vội vàng thông báo món chính.

 

Tô Nguyên , liền giảm tốc độ ăn của xuống một cách tinh tế, để dành bụng ăn sủi cảo.

 

Thấy thời gian sấp sỉ, Hỷ Mai định luộc sủi cảo, Tiểu Ngư dậy giúp xách ấm nước sôi ngoài.

 

Niềm vui trong mắt Tô Nguyên nhạt, nhưng vẫn Ngô Tuệ Lệ cảm nhận .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-trong-tien-thao-o-thap-nien-70/chuong-227.html.]

Nếu gia đình Tiểu Ngư đến nhà bà, biểu hiện của Tô Nguyên bà kinh ngạc, thì , trong lòng bà cũng lờ mờ hiểu điều gì đó.

 

Ngô Tuệ Lệ dự định lúc về sẽ bàn bạc kỹ với Núi Lạc Đằng chuyện .

 

Con trai thì ở thủ đô, con gái nhà ở huyện Văn, điều lợi cho việc phát triển lâu dài.

 

Tuy nhiên, cũng dò xét ý tứ của con trai , vạn nhất là bà lầm, chữa lợn lành thành lợn què, hỏng mối quan hệ giữa hai nhà thì .

 

Sủi cảo chín, Hỷ Mai gọi Dư Gia bưng .

 

Tô Nguyên tiếng gọi, liền phắt dậy bưng nồi, Tiểu Ngư vội bên trong vén rèm giúp : “Anh cẩn thận kẻo bỏng!”

 

“Được!”

 

Dư Gia hớn hở: “Hôm nay đa tạ Nguyên Gia, Nguyên Gia giúp đỡ từ ít việc!”

 

Hỷ Mai bước theo cầm muôi lớn: “Chứ còn gì nữa!”

 

Tiểu Ngư múc sủi cảo cho , cánh đàn ông vẫn còn đang nhâm nhi chén rượu.

 

Tô Nguyên đợi cô chia xong sủi cảo mới tự múc cho một bát.

 

Hỷ Mai chịu: “Biết uống rượu thì uống thêm chút chứ, , chê rượu nhà dì ngon ?”

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Tô Nguyên mỉm lắc đầu: “Cháu nếm thử sủi cảo, rượu cháu vẫn uống ạ!”

 

Dư Gia lúc liền giải vây cho : “Vẫn là Nguyên Gia ăn nhất.

 

Người xưa chẳng câu 'sủi cảo với rượu, càng ăn càng sung túc' đó ?

 

Chúng cũng học theo Nguyên Gia, một miếng sủi cảo một ngụm rượu, năm nay ai nấy đều thuận buồm xuôi gió, khỏe mạnh bình an!”

 

Tô Lão Gia T.ử thấy lý, cũng đòi múc sủi cảo.

 

Tô Nguyên mỉm , bắt đầu thưởng thức sủi cảo một cách an tâm.

 

Cắn một miếng, nước thịt bên trong tràn ngập khoang miệng, là nhân dưa chua tóp mỡ.

 

Vỏ sủi cảo nặn c.h.ặ.t, nước dùng lọt trong, độ mặn nhạt cực kỳ vặn.

 

Tô Nguyên thỏa mãn rũ mắt, ăn nốt nửa miếng sủi cảo còn .

 

Sau đó cứ thế mỗi miếng một cái, ăn một cách ngon lành.

 

Tiểu Ngư ngay cạnh , tự nhiên là chú ý thấy từng động tác của .

 

“Nào, Nguyên Gia, để dì múc thêm cho cháu bát nữa, là lấy bát tô mà ăn, bát nhỏ múc múc cũng phiền!” Hỷ Mai lục tủ, dứt khoát lấy bát tô lớn múc cho một bát đầy ụ.

 

 

 

 

Loading...