Tôi Trồng Tiên Thảo Ở Thập Niên 70 - Chương 257

Cập nhật lúc: 2026-01-21 13:45:25
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tầm chắc chắn đang ở sân phơi thu mua d.ư.ợ.c liệu!”

 

“Sân phơi dễ tìm ?” Tiểu Ngư thuận miệng hỏi.

 

Người cũng sảng khoái, trực tiếp vác cuốc lên vai: “Đi, để dẫn !”

 

Trên sân phơi hình tròn, khắp nơi đều thấy các loại đồ khô đang hong sấy, nào là nấm hương, măng tre, cả d.ư.ợ.c liệu.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Cạnh đó là những cụ già đội mũ nan túm tụm tán gẫu, tiện thể trông coi đồ đạc sân.

 

đó là điều gây chú ý nhất.

 

Nhóm của Tiểu Ngư đến sân phơi thu hút bởi một đám đông đang vây kín ở giữa.

 

Lý Dũng đang kiểm tra d.ư.ợ.c liệu dân mang đến, cái nào đạt thì lấy, cái nào đạt thì trả về.

 

“Lý Dũng, lớn tuổi hơn , chẳng lẽ còn d.ư.ợ.c liệu nào là nhất ?

 

Chỗ đều là hàng xịn cả, cũng chẳng khác gì đống thu mua .

 

Tại nhận của họ mà nhận của ?

 

cố tình gây khó dễ cho ?”

 

“Bác Đại Cương, bác xem bác kìa, nhà Lý Dũng chúng cháu hạng như thế.

 

Đều là đồng hương cả, chúng cháu cũng thu mua hết để lương thực mà ăn, nhưng cái quy tắc do Đại Dũng nhà cháu định .

 

Anh chỉ là giúp, bảo thì .

 

Người yêu cầu chất lượng như của Lão Lý, chúng cháu cũng chẳng còn cách nào khác.

 

Bác Đại Cương, bác đừng giận, đáng !”

 

Vợ Lý Dũng vội vàng xòa giải thích với Lý Đại Cương.

 

Lý Đại Cương chấp nhận cách đó: “Cô đừng lừa , ngu .

 

Các thấy với nhà các thuận mắt nên mới thèm lấy d.ư.ợ.c liệu của chứ gì.

 

Đều là d.ư.ợ.c liệu hái từ núi xuống, chênh lệch bao nhiêu ?

 

Nói trắng thì đây chỉ là cái cớ các tìm thôi, còn đem so với hàng của Lão Lý nữa.

 

Ai mà chẳng d.ư.ợ.c liệu nhà Lão Lý là nhất, nếu vì thế lão chẳng chèn ép ở chợ.

 

Hôm nay để lời ở đây, bắt buộc thu mua d.ư.ợ.c liệu của !”

 

Nhóm của Tiểu Ngư xuất hiện khá nổi bật, nhận thấy họ đang về phía Lý Dũng nên gọi to một tiếng.

 

Lý Dũng đầu , những nếp nhăn nơi chân mày lập tức giãn .

 

Anh dặn dò vợ một tiếng rảo bước về phía Tiểu Ngư: “Đồng chí Tiểu Ngư, đến !”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-trong-tien-thao-o-thap-nien-70/chuong-257.html.]

Tiểu Ngư liếc đám đang về phía , mỉm với Lý Dũng: “ , hôm nay là ngày chúng hẹn để thu mua d.ư.ợ.c liệu mà.

 

Thời gian qua vất vả !”

 

Lý Dũng vội vàng xua tay phủ nhận: “Không vất vả, vất vả chút nào.

 

Dược liệu thu mua xong đều đang để ở sân nhà , cô qua xem ?”

 

Tiểu Ngư hất cằm chỉ về phía : “Vừa nãy hình như đang tranh chấp, chuyện gì xảy ?”

 

tiến về phía đó.

 

Lý Dũng tùy tiện đáp: “Không , cô cần bận tâm!”

 

Lý Đại Cương thấy Tiểu Ngư, tâm tư bắt đầu rục rịch.

 

Tiểu Ngư tới mặt, ông vội vàng : “Đồng chí, cô là , sẵn lòng đến đây đổi d.ư.ợ.c liệu cho chúng .

 

Đại Lý Thôn, d.ư.ợ.c liệu núi cái gì mà cả, chạy nhảy núi từ nhỏ, sống đến tuổi thèm thu mua của , bảo chất lượng đạt.

 

Chuyện nhịn .

 

Đồng chí, cô xem kỹ giúp , chỗ d.ư.ợ.c liệu thu mua !”

 

Vợ Lý Dũng định lên tiếng, nhưng Lý Dũng khẽ lắc đầu hiệu cho chị đừng .

 

Chị cam lòng mặt chỗ khác, cố nén những lời định thốt .

 

Tiểu Ngư cầm lấy d.ư.ợ.c liệu trong bao tải mặt Lý Đại Cương, bên trong là đương quy.

 

Tuy nhiên, màu sắc xỉn, màu vàng gừng xám xịt.

 

Cô đưa lên mũi ngửi, thấy mùi ẩm mốc, dùng móng tay bấm nhẹ thì bọt khí trắng li ti nổi lên.

 

cầm một miếng đương quy duyệt lên ngửi, thấy mùi đương quy nồng đậm đặc trưng.

 

“Lý Dũng, đằng còn bao nhiêu nhà cần thu mua nữa?

 

Đều ở đây cả chứ?” Tiểu Ngư quanh một vòng, thấy còn mười .

 

Lý Đại Cương thấy cô trả lời thì chút sốt ruột: “Đồng chí, cô thế là ý gì?

 

Tốt cô cũng cho một câu chứ!”

 

Tiểu Ngư ông với ánh mắt hờ hững: “Lý Dũng chẳng trả lời bác ?

 

Dược liệu đạt chuẩn , trong lòng bác là rõ nhất!”

 

Lý Đại Cương vốn tưởng đây là một cô gái trẻ nên dễ lừa, định tỏ vẻ đáng thương một chút để qua mặt, nhưng khi chạm ánh mắt bình tĩnh đến lạ lùng của cô, ông bắt đầu thấy chột : “ đương nhiên rõ chứ...

 

Thôi bỏ , các thu mua thì đổi nữa.

 

 

 

 

Loading...