Tiểu Ngư gói giấy dầu đựng bánh đang mở sẵn, lấy hai chiếc: "Cảm ơn nhé!"
Cánh cửa khép , hai đàn ông bên ngoài xòa, cùng xuống tận hưởng mỹ vị.
Vị khách bỏng, quên nhắc nhở: "Hơi nóng đấy, ăn từ từ thôi!"
Anh tài xế dùng một chiếc thìa nhỏ, múc một muỗng thổi phù phù đưa miệng.
Cà chua nát nhừ hòa quyện hảo nước dùng, những viên bột mì thấm đẫm vị chua thanh, cộng thêm hương thơm của dầu mè và trứng gà.
Một miếng nuốt xuống, vị giác kích thích khiến nước miếng ngừng tiết .
Người đó chẳng màng tới nhiệt độ, cứ thế đ.á.n.h vèo một bát sạch trơn.
Vị khách thấy ăn ngon lành như cũng ăn thật hào sảng, nhưng vì chỉ một bát nên nhâm nhi thật chậm, nếu sẽ hết mất.
Anh tài xế múc thêm bát thứ hai, lúc cơn đói dịu , đó bắt đầu ăn chậm và thầm nghĩ: Phen về nhà chắc chắn chuyện để khoe .
Trong cả đội vận tải, đầu tiên nếm cơm do đích xưởng trưởng Tiểu Ngư nấu chính là .
Sau cơ hội công tác cùng cô, nhất định tranh suất bằng !
Chuyến xa đúng là quá sức hạnh phúc!
Trong phòng, Tiểu Ngư cũng hề nhàn rỗi.
Kể từ khi xác nhận Tô Nguyên Gia đang hôn mê, cô tra cứu trong sách bí phương để tìm những bài t.h.u.ố.c tiêu huyết ứ và tìm ít.
Cô nhanh ch.óng ăn xong bát canh bột, gian rửa sạch hộp cơm bàn , dùng b.út chép các phương t.h.u.ố.c.
Làm để khi cần, thấy phương nào hiệu quả là thể lấy ngay.
Thời gian còn nhiều, cô tranh thủ từng phút từng giây.
Bỗng nhiên tiếng gõ cửa.
Vì đang quá tập trung nên âm thanh đột ngột khiến Tiểu Ngư giật nảy .
Cô bước tới cánh cửa, khẽ giọng hỏi: "Ai đấy ạ?"
Vừa gõ cửa xong tài xế thấy hối hận, giọng đó vang lên đầy vẻ căng thẳng: "Là đây.
rửa sạch đồ và đem trả , còn việc gì nữa .
ở ngay phòng bên cạnh, đêm nay chuyện gì cô cứ đập tường là thấy ngay!"
Một nữ đồng chí ở trọ một , dù cũng tiềm ẩn ít nguy hiểm.
Tiểu Ngư đáp một tiếng.
Đợi tiếng bước chân ngoài cửa xa dần, cô chốt cửa thật c.h.ặ.t.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-trong-tien-thao-o-thap-nien-70/chuong-272.html.]
Thấy thời gian cũng muộn, cô liền tiến gian để tắm rửa và nghỉ ngơi.
Sau ba ngày đường, cuối cùng Tiểu Ngư cũng đặt chân đến Thủ đô buổi trưa ngày thứ ba.
"Xưởng trưởng Tiểu Ngư, Thủ đô đúng là phồn hoa thật đấy.
Chuyến tới đây cô nhớ tham quan nhiều , nếu gấp thì chẳng việc gì về sớm !" Anh tài xế ngắm những tòa kiến trúc xung quanh, tập trung lái xe, hai mắt cứ gọi là hoạt động hết công suất.
Thế nhưng qua gương chiếu hậu, đó thấy phụ nữ ở ghế phụ cửa sổ với vẻ mặt thản nhiên, như thể quá quen thuộc với cảnh tượng .
Chẳng bù cho đó, dù đến bao nhiêu vẫn cảm thấy chán.
Thành phố lớn đúng là đẳng cấp khác hẳn, tỉnh lỵ tuy nhưng so với Thủ đô thì vẫn còn kém xa.
"Xưởng trưởng Tiểu Ngư, đây cô từng đến Thủ đô ?"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tiểu Ngư lắc đầu: "Chưa ạ, chỉ là đây lúc thu mua ngang qua tỉnh và lưu ở vài thành phố khác thôi."
Anh tài xế liền đinh ninh cô chắc chắn đầu thấy những tòa nhà nên sự phồn hoa phố cho kinh ngạc, vội tiếp: "Mấy chỗ khác thể bỏ qua, nhưng lễ chào cờ sáng thứ Hai hàng tuần nhất định xem.
Quảng trường Thiên An Môn cũng nhất định tới.
Nếu chụp tấm ảnh mang về, chắc chắn cha cô sẽ thích lắm!"
Anh tài xế bên cạnh sắm vai hướng dẫn viên du lịch, ngừng suy nghĩ xem còn chỗ nào ho để giới thiệu cho Tiểu Ngư.
"Hình như nhiều .
Cô đến Thủ đô chắc chắn là để giải quyết công việc, gì nhiều thời gian mà chơi bời.
những chỗ kể, nếu tiện đường thì cô cứ ghé qua nhé!
cam đoan là sẽ phí hoài chuyến ."
Tiểu Ngư gửi lời cảm ơn đó: "Khi nào thì chúng tới Bệnh viện Quân y Trung ương ạ?"
Tranh thủ lúc chờ đèn đỏ, tài xế lấy bảng lịch trình xem: "Là điểm thứ tư.
Xưởng trưởng Tiểu Ngư đang vội ạ?
Vậy chúng ưu tiên giao chỗ cũng !"
Tiểu Ngư nhận lấy bảng lịch trình, thấy tên bệnh viện đều ghi địa chỉ, cô dự định sẽ bắt xe buýt tới đó: "Không cần , cứ lo xong việc sớm nghỉ ngơi.
Cứ thả xuống phía , sẽ bắt xe buýt qua đó!"
Anh tài xế định can ngăn, nhưng thấy cô bắt đầu chỉnh đốn trang phục, sợ cô thực sự công chuyện quan trọng nên dám lỡ dở, đành chiều theo ý cô mà tấp xe lề đường phía .