Dùng Đương Quy tuy bằng hai vị đó, nhưng cái d.ư.ợ.c liệu dễ tìm hơn!"
"Không ạ, hai vị d.ư.ợ.c liệu cháu sẽ cung cấp, ông cứ việc thiện đơn t.h.u.ố.c , tất cả d.ư.ợ.c liệu trong đơn cháu đều bao hết!" Tiểu Ngư Bạch Lão đầy nghiêm túc.
Nói xong cô sang Chung Sùng Minh: "Cho chúng thời gian một tuần để xem hiệu quả điều trị!"
Chung Sùng Minh Tô Cảnh Sơn: "Được, nhưng vẫn phiền Thủ trưởng Tô ký một bản cam kết đồng ý!"
Tô Cảnh Sơn và Ngô Tuệ Lệ , ông Tiểu Ngư, trong mắt thoáng hiện sự đấu tranh.
Cuối cùng, vẫn là xuất phát từ sự tin tưởng cực lớn đối với cô, ông gật đầu: "Được!
ký!"
Âm thanh dứt, Ngô Tuệ Lệ kìm mà bịt miệng nấc lên.
Ai cũng đây là một cuộc đ.á.n.h cược.
Đánh cược mạng sống của con trai bà!
Tiểu Ngư chịu nổi tiếng kìm nén của dì Ngô, cô phắt dậy, cứng giọng : "Cháu lấy d.ư.ợ.c liệu đây, ngày mai sẽ !"
Mỗi giây trôi qua, tính mạng của Tô Nguyên Gia thêm một phần nguy hiểm.
Cô thể chậm trễ.
---
Chiều ngày hôm , Ngô Tuệ Lệ lo lắng tới lui cổng bệnh viện quân y, mắt ngừng quanh quất.
Tiểu Ngư bảo hôm nay sẽ , nhưng là mấy giờ cô mới tới.
Chờ mãi thấy , bà đành thất vọng .
Đây là thứ bao nhiêu bà ngoài đợi .
Bà Nội Tô bên ngoài phòng bệnh, chốc chốc dậy ghé sát mặt kính Tô Nguyên Gia đang giường bệnh, mệt xuống nghỉ ngơi.
Bà thấy Ngô Tuệ Lệ trở về một thì vỗ vỗ chiếc ghế bên cạnh: "Ngồi xuống nghỉ chút , Tiểu Ngư hôm nay về thì chắc chắn con bé sẽ đến!"
Giọng bà nội kiên định, bà dành cho Tiểu Ngư sự tin tưởng tuyệt đối.
Ngô Tuệ Lệ thở dài một tiếng, xuống cạnh chồng nhưng mắt vẫn hướng về phía góc rẽ.
Mỗi khi ngang qua, ánh mắt bà đột ngột tìm tiêu điểm, chỉ điều, những qua đều là bà đang đợi!
---
Tiểu Ngư cố ý trì hoãn thời gian đến bệnh viện.
Cô bao thầu bộ d.ư.ợ.c liệu trong đơn t.h.u.ố.c của Tô Nguyên Gia, nếu đến sớm quá, lấy d.ư.ợ.c liệu dễ dàng quá chỉ sợ sẽ quá gây chú ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-trong-tien-thao-o-thap-nien-70/chuong-278.html.]
Cô nhắm chừng thời gian, gần 5 giờ chiều mới về phía bệnh viện quân y.
Nếu là bình thường, kiểu gì cô cũng mất một tuần, chỉ bảo mất một ngày là nổi bật .
May mà cô phận là giám đốc nhà máy d.ư.ợ.c Bạch Hoa Đường, nếu ai hỏi đến thì cũng dễ bề giải thích.
Tiểu Ngư bước sảnh bệnh viện quân y, cô y tá trực ở quầy hướng dẫn từng nhận táo của cô liền vẫy tay chào: "Giám đốc Tiểu Ngư, phu nhân thủ trưởng hôm nay xuống đây đợi cô lâu lắm , cuối cùng cô cũng đến!"
Tiểu Ngư gật đầu chào cô .
Khi ánh mắt lướt qua cô y tá còn , cô phát hiện đổi khác, là cố ý gây khó dễ cho cô hôm qua nữa.
Cô cô y tá chào , cô chỉ nhe răng với cô.
Tiểu Ngư mỉm đáp , thu hồi tầm mắt về phía phòng bệnh của Tô Nguyên Gia.
Hôm qua tình hình quá gấp gáp, cô thậm chí còn kịp kỹ Tô Nguyên Gia gặp Bạch Lão, đó rời bệnh viện luôn.
Vừa thấy Tiểu Ngư xuất hiện ở góc rẽ, Ngô Tuệ Lệ đang bưng hộp cơm ăn dở lập tức đặt xuống, miệng reo lên phấn khích: "Đến , Tiểu Ngư đến !"
Bà Nội Tô cũng vội vàng đặt hộp cơm xuống dậy.
Tiểu Ngư thấy Ngô Tuệ Lệ chạy về phía liền giơ cái túi hành lý trong tay lên: "Dì ơi, d.ư.ợ.c liệu tìm đủ cả ạ!"
Ngô Tuệ Lệ cái túi hành lý Tiểu Ngư, mắt đỏ hoe.
Bà khẽ nhíu mày, nén cơn thắt nghẹn trong lòng: "Dì...
dì thực sự gì cho , Tiểu Ngư , con thực sự cứu mạng dì .
Dì cảm ơn con, thực sự cảm ơn con!"
Bà Nội Tô cũng bước tới: "Đứa nhỏ ngoan, vất vả cho con quá.
Lại đây, cơm tối mới mang tới đây, con mau ăn một chút cho lót , đợi tối về nhà bà nấu món ngon cho con ăn!"
Ngô Tuệ Lệ như sực nhớ , vội vàng đỡ lấy túi hành lý trong tay Tiểu Ngư. Cảm nhận sức nặng bên trong, bà bóp cánh tay cho cô: "Nặng thế , chắc con mệt lắm , mau qua nghỉ chút !"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tiểu Ngư lắc đầu: "Con vẫn ạ, hôm nay tình hình Nguyên Gia thế nào bác?"
Ngô Tuệ Lệ thở dài, buồn bã : "Vẫn gì đổi, nó vẫn còn hôn mê."
Tiểu Ngư liền cổ vũ bà: "Bác ơi, gì đổi nghĩa là tình hình hề , chúng vẫn còn kịp mà.
Anh Nguyên Gia là quân nhân, ý chí và bản năng sinh tồn chắc chắn mãnh liệt.
Anh đang nỗ lực ở bên trong, thì chúng ở bên ngoài cũng tiếp thêm sức mạnh cho chứ!"