Cô ước gì thể nghiệp đại học ngay lập tức.
Đây là một cơ hội , nếu nắm bắt việc mở phân xưởng và trở thành nhà cung cấp t.h.u.ố.c đặc chủng cho quân đội, Bạch Hoa Đường sẽ bước lên một tầm cao mới.
Chỉ điều, vấn đề công thức thể sẽ gặp một vài rắc rối, cô cần nghĩ cách đối phó.
"Tiểu Ngư!
Tiểu Ngư!" Xe đến cổng trường.
Buổi tối trường cho xe , Tô Nguyên Gia đành gọi cô.
Tiểu Ngư giật đáp một tiếng, ngoài cửa sổ, hóa đến nơi .
"Cảm ơn các đưa em về, em đây!
Hai đường cẩn thận nhé!" Tiểu Ngư mỉm vẫy tay chào Tô Nguyên Gia.
Tô Nguyên Gia cũng xuống xe theo cô, gọi cô .
"Tiểu Ngư, những điều đó chỉ em nắm tình hình thôi.
Anh em suy nghĩ riêng của , dù em chọn thế nào cũng sẽ ủng hộ.
Chỉ một điều thôi, đừng để kiệt sức, nếu sẽ bảo Lưu Thẩm mỗi tuần đều gửi đồ tẩm bổ đến cho em đấy!"
Nghe lời "đe dọa" của , lòng Tiểu Ngư ấm áp lạ thường: "Yên tâm , em mà!"
Tô Nguyên Gia hất cằm hiệu bảo cô .
Tiểu Ngư dặn chú ý an trường.
Gió đêm se lạnh, cô ngước bầu trời, rõ ràng đều là thủ đô nhưng chẳng thấy nhiều bằng tối qua.
Cô xòe tay , để gió đêm luồn qua kẽ tay.
Tiểu Ngư giơ tay vặt lấy một chiếc lá mân mê trong tay, tâm trí rối bời.
Về đến phòng, vẫn ngủ nhưng gian yên tĩnh.
Giả Hồng thấy tiếng mở cửa liền vội vàng chạy tới, hiệu im lặng với cô chỉ tay về phía Dương Hiểu Lệ.
Tiểu Ngư sang, thấy cô giường ngủ say.
Tiểu Ngư lấy hộp cơm , khẽ với Giả Hồng: "Tớ mang đồ ăn về cho các đây, cùng ăn !"
Giả Hồng mừng rỡ đón lấy hộp cơm, phấn khích vẫy tay gọi Trang Yến Yến và các bạn khác.
Cô mở hộp xem, bên trong hóa là thịt bò kho tàu!
Cả phòng đều kinh ngạc, thịt bò đắt hơn thịt lợn nhiều, dù ngon đến mấy họ cũng dám tùy tiện ăn. Giả Hồng vội vàng đậy nắp hộp cơm , trả về cho Tiểu Ngư.
Tiểu Ngư vội giải thích: "Không mua , là Tô Nguyên đặc ý mời các ăn đấy, đừng phụ lòng của , cứ yên tâm mà ăn !"
Giả Hồng nháy mắt với Tiểu Ngư, tiến gần trêu chọc: "Tiểu Ngư , Tô Nguyên mời bọn ăn thịt bò kho nhỉ?
Có ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-trong-tien-thao-o-thap-nien-70/chuong-339.html.]
hửm?
Có dùng đồ ăn ngon để mua chuộc bọn ?"
Tiểu Ngư đẩy cô bạn , ngượng ngùng : "Cậu đừng linh tinh.
Có ăn ?
Không ăn thì trả đây!"
Giả Hồng ôm khư khư hộp cơm lòng, lắc đầu nguầy nguậy: "Thịt bò loại thường, loại thường bọn ăn, nhưng loại thì nhất định ăn.
Dù thì sớm muộn gì cũng ăn mà!"
Dứt lời, Trang Yến Yến và mấy cô bạn khác đều bịt miệng khúc khích.
Tiểu Ngư bất lực lườm Giả Hồng một cái, đặt túi xách xuống cầm đồ dùng ngoài rửa mặt mũi.
Vục một vốc nước lạnh dội lên mặt, cảm giác nóng bừng má mới dịu đôi chút.
Cô xoa xoa gò má, lẩm bẩm trong miệng: "Cái lũ quỷ sứ !"
---
Hôm là thứ Hai.
Trường Đại học Y học Cổ truyền Thủ đô vẫn duy trì truyền thống chào cờ đầu tuần.
Tất cả sinh viên đều dậy sớm tập trung tại sân vận động, riêng Dương Hiểu Lệ vì chấn thương ở cổ chân nên .
Trước khi họ khỏi cửa, Dương Hiểu Lệ vẫn còn giường ngủ.
Sau nghi thức chào cờ, chủ nhiệm khoa thể giáo viên và sinh viên phê bình hành vi vô kỷ luật của một cá nhân mà nêu đích danh.
Vì đây là trường hợp điển hình đầu tiên kể từ khi khai giảng, nhà trường quyết định đưa hình thức kỷ luật cảnh cáo, cho hưởng án treo tại trường, , nếu tái phạm sẽ cảnh cáo nghiêm khắc.
Dù chủ nhiệm nêu tên nhưng đây cũng chẳng bí mật gì, ai nấy đều đó là Dương Hiểu Lệ.
"Cảnh cáo chắc là hình thức kỷ luật quá nặng nhỉ?" Giả Hồng tò mò hỏi.
Lâm Vũ thấy liền giải thích: "Đã văn bản đỏ , bảo nặng ?"
Giả Hồng theo bản năng liếc Tiểu Ngư: "Đến mức văn bản đỏ cơ ?
Thế cô ảnh hưởng gì ?"
"Yên tâm , loại văn bản đỏ chỉ cần trong vòng một năm phạm gì khác thường sẽ xóa bỏ.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Chỉ cần cô an phận thủ thường, chăm chỉ học hành, đừng bày trò thị phi nữa thì chắc ảnh hưởng gì lớn ."
Giả Hồng lập tức thở phào nhẹ nhõm, nhưng nghĩ, chính chủ còn chẳng lo, lo cái gì chứ?
Tan họp, họ cùng ăn sáng.
Trên đường , Lâm Vũ kể với nhóm Tiểu Ngư rằng cô báo cáo chuyện Dương Hiểu Lệ ở ký túc xá cho thầy cô .