"Vậy là cháu sẽ tiếp xúc sớm với các chương trình học tiếp theo ạ?" Dư Tiểu Ngư họ với ánh mắt đầy mong đợi.
Bạch Lão ý nhị, gật đầu : " , lát nữa cháu thể trực tiếp theo hai vị giảng viên để học tập.
Tình hình của cháu trao đổi với họ , họ sẵn lòng giúp đỡ cháu!"
Dư Tiểu Ngư vội vàng cúi chào hai vị giảng viên: "Sau phiền hai thầy ạ, mong các thầy chỉ bảo thêm, em nhất định sẽ học tập thật !"
"Về điểm em cứ yên tâm, em mà học hành t.ử tế, sẽ báo với Hiệu trưởng, lúc đó em vẫn học theo lộ trình như bao khác thôi!" Một giảng viên cố ý trêu đùa.
Dư Tiểu Ngư gật đầu lia lịa: "Dạ chắc chắn ạ!"
Thế là chuyện sát hạch coi như xong xuôi.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Một hòn đá lớn đè nặng trong lòng Dư Tiểu Ngư giải tỏa, tối hôm đó cô cuối cùng cũng thể xuống giường, thả lỏng mà đ.á.n.h một giấc thật ngon.
Giả Hồng chút lo lắng cho Dư Tiểu Ngư, cứ chốc chốc về phía giường của cô, đầu nhỏ với Trang Yến Yến: "Đã giờ , nên gọi dậy ?
Ngủ lâu thế , Tiểu Ngư ốm nữa?"
Trang Yến Yến đặt cuốn sách xuống, liếc về phía giường của Tiểu Ngư: "Chắc ốm , tối qua về trông phấn khởi lắm, chắc chắn là vượt qua kỳ kiểm tra . Cứ để ngủ , lâu lắm mới thấy ngủ ngon như !"
"Tớ cũng nghĩ thế nên mới nỡ gọi dậy, nhưng cứ ngủ mãi thế cũng . Cậu quên là chiều nay đến đón Tiểu Ngư ? Cùng lắm là chỉ ngủ thêm một tiếng nữa thôi, thể hơn !" Giả Hồng cảm thấy thể cứ để Tiểu Ngư ngủ li bì như .
Trong cơn mơ màng, Tiểu Ngư thấy tiếng chuyện, nhưng tiềm thức đại não cô tỉnh giấc.
Toàn cô rã rời, cảm giác như bóng đè, cô cố gắng vùng vẫy, đấu tranh tư tưởng dữ dội, cuối cùng mới gắng sức mở mắt .
Giả Hồng đúng lúc bắt gặp khoảnh khắc cô mở mắt, giật lùi một bước, vội vàng vỗ vỗ n.g.ự.c: "Tiểu Ngư, tỉnh ?
Có khát , tớ rót nước cho , mau uống chút !"
Tiểu Ngư sờ lên trán, đầu óc vẫn còn m.ô.n.g lung: "Tớ ngủ bao lâu ?"
Giọng của cô chút khàn đặc.
"Bây giờ là một giờ chiều !" Giả Hồng đưa cốc nước qua.
Tiểu Ngư lời cảm ơn nhận lấy cốc nước uống cạn sạch, cảm giác khó chịu ở cổ họng cuối cùng cũng dịu đôi chút.
Tiểu Ngư chậm rãi leo xuống giường: "Hèn gì, bảo tớ thấy bủn rủn."
Giả Hồng vội tới đỡ lấy cốc nước trong tay cô: "Bọn tớ thấy dạo thiếu ngủ quá nên để ngủ thêm một lát.
May mà tự tỉnh, thì tớ cũng tay lay dậy thôi!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-trong-tien-thao-o-thap-nien-70/chuong-344.html.]
Ngủ quá lâu nên cảm giác đầu tiên khi tỉnh là cực kỳ đói.
Cô lấy bánh quy ăn vài miếng, pha thêm một ly sữa, chậm rãi nhâm nhi.
Cảm giác đuối sức cuối cùng cũng biến mất hẳn.
Hiện giờ cô chẳng gì cả, chỉ đó thẫn thờ, tận hưởng thời gian rảnh rỗi hiếm hoi .
Giả Hồng thấy vẻ mặt ngẩn ngơ của cô thì cứ ngỡ cô vẫn tỉnh táo hẳn, nhưng lát nữa cô còn việc khác mà!
"Tiểu Ngư , là tắm rửa sửa soạn chút .
Sáng nay bọn tớ bên ngoài về gặp Tô Nguyên Gia, bảo đến đón về nghỉ cuối tuần.
bọn tớ dạo mệt quá, ngủ đủ giấc nên để ngủ thêm, bảo 5 giờ chiều sẽ đón!"
Giả Hồng nghĩ nghĩ , vẫn nhanh ch.óng với Tiểu Ngư, kẻo lỡ việc thì !
Động tác cầm bánh quy của Tiểu Ngư khựng , cô ngớ Giả Hồng: "Cậu gì cơ?"
Giả Hồng vội kéo cô dậy: "Phải đấy, nhầm .
Mau tắm rửa, sẵn tiện gội đầu luôn , chú ý hình tượng chút chứ.
Anh bảo 5 giờ đến, nhưng ai liệu đến sớm , cứ chuẩn cho chắc!"
Dù đầu óc chút chậm chạp nhưng lúc Tiểu Ngư cũng hiểu .
, đó cô từng với Tô Nguyên Gia về thời gian kiểm tra, ngờ đều nhớ rõ.
Tiểu Ngư cầm đồ dùng cá nhân, xách theo ấm nước phòng tắm, đó lẩn gian để tắm rửa gội đầu.
Lúc bước khỏi gian, sự mệt mỏi rã rời tan biến, cô tràn đầy sức sống.
Tiểu Ngư gặm táo, công nhận rằng tắm rửa chính là cách giải tỏa mệt mỏi nhất.
"Cậu mặc bộ !" Giả Hồng thấy Tiểu Ngư mở vali tìm quần áo, liền hào hứng tham gia.
Bộ mà cô chỉ chính là chiếc váy mà Giả Hồng vẫn luôn tấm tắc khen ngợi đó.
"Mặc cái , giờ hết bận , mặc thế trông mới khí chất.