TÔI TRÙNG SINH, BỎ HỌC ĐỂ CỨU EM GÁI - Chương 2.
Cập nhật lúc: 2026-03-21 16:20:19
Lượt xem: 87
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VQm0MG0jy
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
05
“Tiếng gì thế? Nửa đêm còn hét cái gì!”
Bà ngoại khoác áo chạy xuống, hỏi rõ trách em gái kêu loạn.
Bố ở cửa lo lắng , dám.
Mẹ thì .
Em gái : “Là… là pháo… ném cái . Gối của chị cũng nổ rách .”
Ồ, hóa Tôn Gia Hy trả thù .
Nếu tối đó mất ngủ, chắc giờ đầu nát bươm !
lời nào, xông bếp, túm cổ áo của Tôn Gia Hy kéo nó : “Mày tưởng tao thấy ? Muốn dùng pháo nổ tao?”
Tôn Gia Hy thét, bắt nạt nó, nó đau.
vốc một nắm pháo nổ nhét trong áo nó, dọa nó hét lên như sắp c.h.ế.t mà bỏ chạy. Bà ngoại lập tức đỏ mắt lên: “Mày điên ?!”
Bà như lên cơn, đẩy xa, ba chân bốn cẳng lột áo Tôn Gia Hy, ôm c.h.ặ.t nó lòng.
“Nó vẫn là trẻ con, huống chi nó là út của mày!”
“Trẻ con chơi pháo thì ? Nó còn thể cố ý nổ mày ? Mày thương ?”
“Chỉ hai chị em mày suốt ngày gây chuyện, còn nổ con trai tao, mày dạy dỗ chúng mày kiểu gì ?”
Tôn Gia Hy trốn lưng bà ngoại, mặt quỷ với .
Được, mỗi đứa trẻ hư đều cha hư.
Tao xử mày .
Trưa hôm , lúc bà ngoại ngủ trưa, bịt miệng Tôn Gia Hy, trói nó lên tầng .
Em gái dè dặt bê tới một thùng pháo nổ lớn, do dự vài giây, châm ngòi, nhét qua khe cửa phòng ngủ của bà ngoại.
Chưa đầy vài giây, tiếng hét như mổ heo vang lên. Bà ngoại nổ bật dậy khỏi giường, điên cuồng đập cửa, gần như đập nát cửa mà vẫn mở .
Bởi vì bên ngoài chặn bởi nhiều bình nước lớn.
đặt Tôn Gia Hy lên đống bình nước, kéo em gái đầu bỏ chạy.
Nụ biến mất, chỉ là từ mặt Tôn Gia Hy chuyển sang mặt hai chị em .
06
Khi họ hàng chạy đến, Tôn Gia Hy đang cố sức dời mấy bình nước. Bình lăn lóc đầy đất, chiếc bật lửa trong túi nó lắc lư như sắp rơi .
Bà ngoại nổ, mặt mũi tro, tức đến run cả .
Tôn Gia Hy nhịn , bật hai tiếng.
Ngay giây , bà ngoại tát nó hai cái thật mạnh: “Đồ khốn! Pháo nổ thể chơi như thế ?!”
Tôn Gia Hy sững , òa : “Không con, là bọn nó, là bọn nó…”
Mẹ trách: “Gia Hy , pháo trong nhà đều là của con… với ngoài cửa là mấy bình nước con chơi, lỡ xảy án mạng thì ?”
Bà ngoại uống mấy viên t.h.u.ố.c trợ tim, lấy chút tỉnh táo: “Con ai? Con bê nổi mấy bình nước , vu oan cho con ?”
và em gái lúc mới chậm rãi tới. Tôn Gia Hy phát điên chỉ chúng : “Là nó, là nó , con!”
“Cậu út gì ? với em gái vẫn đang phụ bố nấu ăn mà. Thấy phòng bà ngoại khói mới chạy tới xem, đúng bố?”
Bị gọi tên, bố theo phản xạ siết c.h.ặ.t nắm tay, nhỏ giọng : “.”
“Bà ngoại cũng nổ ? Sao thế ? Trẻ con chơi pháo thôi mà, cố ý nổ bà chứ?”
Tôn Gia Hy lăn đất lóc, tay chân vung loạn, nó , nó sai.
Bà ngoại chúng đầy u ám, đỡ Tôn Gia Hy dậy.
“Con trai xưa nay ngoan ngoãn hiểu chuyện, học hư cũng là khác dạy. Ruồi đậu trứng lành. Hải Yến , vợ chồng các cô ăn thì đừng dạy hư cả con cái.”
Mẹ mặt lạnh như băng, gì, chỉ liếc bố một cái đầy tức giận.
Được, Tôn Gia Hy ngoan ngoãn hiểu chuyện đúng ?
Đêm Giao thừa, cả nhà bận rộn nấu một bàn đầy món ăn.
Ở quê dùng bếp đất, món nấu xong sẽ để xung quanh giữ nóng, đợi mang lên bàn cùng lúc.
đưa cho Tôn Gia Hy nhiều khoai lang, gói qua loa bằng giấy bạc, bảo nó nhét nướng cùng ăn. Nó chạy căn bếp đang náo nhiệt, một lúc nham hiểm chạy .
“Mày hại tao, tao cũng hại mày. Đoán xem tao bỏ cái gì trong?”
xổm xuống, ghé tai nó thì thầm: “Vậy mày đoán xem, tao bỏ cái gì ?”
Chỉ vài phút , trong bếp vang lên một tiếng nổ long trời lở đất, cả cái bếp đất nổ sập.
Bữa cơm tất niên mà cả nhà vất vả cả ngày chuẩn , coi như tiêu tan hết.
07
Khi thấy tiếng nổ, bố đang dẫn em gái gọi 110.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-trung-sinh-bo-hoc-de-cuu-em-gai/chuong-2.html.]
Chiếc vòng tay của em gái mất, tìm lâu thấy, nghi là trộm nhà.
Mẹ chiếc vòng đó chỉ đáng một nghìn tệ thì lắc đầu ngăn .
Bà ngày Tết đừng mang xui xẻo đến nhà bà ngoại, chẳng thứ gì đáng giá.
Sau đó chương trình Gala Xuân bắt đầu, nhà nào cũng vui vẻ rộn ràng.
Gia đình quây quần trong phòng khách, bàn chỉ lẻ loi một chậu rau trộn lớn.
Còn , đều Tôn Gia Hy phá sạch.
Hai dì của gia cảnh khá giả, vốn định ăn xong bữa tất niên là về nhà .
Không ngờ năm nay đến một bữa cũng ăn , uống mấy ngụm nước xong là tranh dẫn cả nhà bỏ về.
Nhìn cảnh trống rỗng mắt, ông ngoại xuống máy bay vài tiếng tức đến bốc hỏa, bước lên đá Tôn Gia Hy ngã lăn: “Mày đón bố mày về nhà kiểu đó ?!”
Tôn Gia Hy thét, ai dám lên tiếng. Bà ngoại đau lòng ôm con trai lòng: “Ông nổi nóng cái gì? Gà vịt cá thịt hôm nào ăn chẳng ? Con chúng cố ý!”
“Rõ ràng thấy nó nhét đồ bếp, còn oan cho nó ?”
Tôn Gia Hy đến phát điên, chỉ gào lên: “Con nhét khoai lang, khoai lang! Nó lừa con, là nó bỏ pháo trong!”
lập tức đập bàn, quát lớn gấp mười nó: “ nhịn mày lâu ! Không vì nhà nghèo mà mày bắt nạt lúc nào cũng ! Em gái còn mất đồ, còn nghi là mày trộm đấy!”
Em gái như bừng tỉnh, chạy bếp, dùng hai tay bới đống đổ nát bếp.
Chẳng bao lâu, nó mắt đỏ hoe chạy , tay là đoạn dây đứt và những hạt vòng vỡ vụn.
“Đây là vòng tay của em, em moi từ trong khoai lang… Tôn Gia Hy, mày điên ?!”
Em gái gần như phát điên mà hét lên. Tôn Gia Hy bật , còn lè lưỡi khiêu khích nó.
Ngay giây , bà ngoại giơ tay tát em gái một cái: “Ngày Tết mà mày gào cái gì? Không gia giáo! Chỉ là cái vòng rách thôi, chuyện với út kiểu gì đấy?”
Mọi chuyện xảy quá nhanh, gần như ai kịp phản ứng.
vớ ngay chậu rau trộn úp thẳng mặt bà ngoại, tay kéo em gái .
“Chạy cái gì? Bị ức h.i.ế.p mà chạy thì ích gì? Ai bắt nạt em, trả hết cho chị!”
Mọi định xông lên giữ . túm c.h.ặ.t áo len của Tôn Gia Hy bằng cả hai tay, nhấc bổng nó lên khỏi mặt đất, giọng lạnh lẽo đe dọa tất cả: “Đừng trách phát điên, trách thì trách các ép hiền đến đường cùng! Những việc nó , cái nào cũng đủ để trại vài ngày , hiểu ?”
Mẹ gào lên gần như mất kiểm soát: “Lý Tri Hàm, con ? Đầu óc con vấn đề ?”
Bố vốn im lặng bỗng đập mạnh xuống bàn: “Người vấn đề là bà! Con gái ruột bắt nạt, bà về phía ngoài?”
hét với em gái: “Lý Vũ Trúc, em ! Lại đây! Bây giờ bắt nạt em, em gì?!”
bẻ ngược tay Tôn Gia Hy, ấn đầu nó xuống cạnh bàn sắc nhọn, dọa đến mức ai dám cử động.
Em gái lau nước mắt mấy , chậm rãi đến mặt .
Nó dùng tay bóp cằm Tôn Gia Hy. Tôn Gia Hy ngang ngược nhổ nước bọt nó, mắt trợn trừng.
Chưa kịp gì, em gái dồn hết sức lực, tát nó hai cái liên tiếp, đ.á.n.h rụng mấy chiếc răng sữa của nó.
“Mày chẳng hiểu gì hết, mày đáng ghét vô cùng, sẽ ngày mày báo ứng!”
Đợi em gái run rẩy xong, kéo tay nó, dùng tốc độ nhanh nhất chạy khỏi ngôi nhà .
lúc giao thừa, bầu trời nổ tung những chùm pháo hoa rực rỡ nhất. kéo nó chạy về phía ánh sáng , chỉ mong bao giờ đầu nữa.
08
“Đó là chiếc vòng bình thường. Có một năm bố phá sản , bố đón em tan học, đường về ngang qua cầu vượt biển, bố định nhảy xuống.”
kéo em gái chạy xa, chúng giữa cánh đồng b.ắ.n pháo hoa, nó đột nhiên kể về chiếc vòng.
Năm đó, nó khuyên bố về. Bố dùng tiền cuối cùng , mua cho hai chị em mỗi một chiếc vòng.
Em gái gần như ngày nào cũng đeo. Nó bố sống thể diện, nhưng nó hy vọng bố thấy chiếc vòng sẽ nhớ đến những lời hôm đó, đừng từ bỏ hy vọng.
Khoảnh khắc đó, lòng đau đến nghẹt thở.
Một đứa em gái lạc quan như , từng khuyên bố đừng tìm đến cái c.h.ế.t, mà vài năm tự đến cực đoan.
Đám thật đáng c.h.ế.t, giữ loại họ hàng như để gì?
“Vòng tay của chị ?”
bình tĩnh lau nước mắt: “Ở nhà… chắc ở trong tủ.”
“ , từ nhỏ đến lớn chị luôn xuất sắc như , chị nhiều trang sức lắm, thiếu một cái .”
“Chị nhà nghèo như , tiền cho chị du học là từ ?”
“Đó là dọa bố bán cả mộ tổ, mới gom tiền cho chị. Là tiền để giữ thể diện.”
Trong chớp mắt, sững sờ, nên lời.
nghĩ thật sự bỏ lỡ quá nhiều thứ.
Kiếp , từng nghĩ tiền từ , trong đầu chỉ một ý nghĩ là nhất, trường nhất để nở mặt.
“ nộp đơn du học nữa. ở dạy em cách trở thành học bá, chúng cùng kiếm tiền, cùng trở nên hơn, để sự hy sinh của bố trở nên vô ích.”
Em gái ngây mấy giây.
Đến khi bố cầm đèn pin tìm chúng , đôi mắt sáng lấp lánh, tràn đầy hy vọng của nó vẫn rời khỏi .