TÔI TRÙNG SINH, BỎ HỌC ĐỂ CỨU EM GÁI - Chương 4.
Cập nhật lúc: 2026-03-21 16:20:51
Lượt xem: 76
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
13
Bà ngoại gần như phát điên, liều mạng liên hệ giáo viên trong trường để kiểm tra máy lọc nước. Mẹ cũng chuyện.
Cuộc gọi đầu tiên bà gọi cho bố, cảnh cáo ông đừng báo công an, giải quyết riêng.
Cuộc gọi thứ hai gọi cho em gái, bảo nó chịu chút thiệt thòi, đừng lớn chuyện, đều là một nhà.
giật lấy điện thoại của em gái, chất vấn bà: “Con gái ruột của bà đầu độc, bà mà ?”
“…Tôn Gia Hy và nhà là một nhà.”
thấy xe cảnh sát đến nhà, liền lớn tiếng : “Bà một nhà với Tôn Gia Hy như , là bà tù nó ? Từ ba năm đến mười năm, bà vật thế mạng, bà ngoại chắc mừng phát điên!”
Nói xong, nhanh ch.óng mở cửa cho cảnh sát, phối hợp đưa Tôn Gia Hy .
Bà ngoại thấy tình hình , liền cầu xin đưa đứa trẻ bệnh viện , đợi cứu xong xử phạt thế nào cũng .
bà kéo dài thời gian, nên suốt đường gì.
Đến khi Tôn Gia Hy đưa cấp cứu, bà ngoại lăn lộn ăn vạ, kịp xét nghiệm, yêu cầu rửa dày luôn.
Kết quả bác sĩ cầm báo cáo xét nghiệm , vẻ mặt khó hiểu: “Không thành phần t.h.u.ố.c diệt chuột, nhầm ?”
bà ngoại, ngạc nhiên hỏi: “Bà út táo bón, nên cháu cho thêm chút men tiêu hóa sữa cho uống.”
“Sao bà với cảnh sát đó là t.h.u.ố.c diệt chuột ? Lạ thật.”
Đầu bà ngoại như nổ tung, đờ ngoài phòng cấp cứu.
Tôn Gia Hy rửa dày, hành cho chỉ còn nửa cái mạng, ngoài đeo “vòng tay bạc”, hai mời về đồn vì tội cản trở công vụ.
14
Hôm đó cả nhà chúng giữ ở đồn đến nửa đêm.
May mà cái máy lọc nước Tôn Gia Hy là hệ thống xử lý nước bẩn trong nhà vệ sinh, t.h.u.ố.c diệt chuột đổ là trôi xuống cống hết.
Bà ngoại quỳ xuống dập đầu hiệu trưởng trường tiểu học, đối phương mới cho rằng đây là hiểu lầm, truy cứu sâu.
Tôn Gia Hy giáo d.ụ.c tư tưởng suốt bốn tiếng, còn định chống đối nên đ.á.n.h mấy gậy, lúc về mặt mũi bầm dập.
Còn chuyện của em gái.
Ha.
Mẹ ở đồn đó chỉ là trò đùa của trẻ con, hai bên hòa giải riêng .
và bố định giải thích, bóp c.h.ặ.t t.a.y , : “Hai định ép c.h.ế.t ? Các thêm một câu nữa, lập tức chạy ngoài cho xe đ.â.m c.h.ế.t, sống nữa!”
cuối cùng cũng hiểu vì kiếp em gái dồn đến đường cùng.
Được, hòa giải đúng .
Ngày hôm , tổng hợp bộ chứng cứ Tôn Gia Hy đầu độc, thành hai bản. Một bản gửi nhóm phụ của trường tiểu học.
Bản còn thành thư nặc danh, gửi đến công ty của .
Chuyện nên hòa giải , cứ để khác đ.á.n.h giá.
15
Rất nhanh, Tôn Gia Hy phụ đồng loạt phản đối, yêu cầu đuổi học.
Mẹ cũng vì dư luận trong công ty mà mỗi ngày đều chỉ trỏ, lưng.
Cơ hội thăng chức vốn cũng mất, công việc còn lung lay.
Cũng lúc , bố chính thức đề nghị ly hôn.
Ông chấp nhận tay trắng, nhưng giành quyền nuôi cả hai đứa con.
Hai mươi năm tình nghĩa, vẫn sợ, trong đêm vội vàng nộp hồ sơ đổi tên sổ nhà, còn cầu xin bố mềm mỏng với ông ngoại.
Ông ngoại đồng ý cho bố thêm một cơ hội ăn, bà cũng sẽ nhắc chuyện cũ, sống yên .
Bố mắng đó là tiền bẩn, sớm muộn cũng gặp báo ứng. Hai lạnh nhạt với một thời gian, cuối cùng vẫn nhờ luật sư soạn giấy tờ.
quan tâm chuyện của họ, chỉ quan tâm em gái. Nó sắp thi cấp ba .
Kiếp thành tích của nó tụt dốc, giữ định. Chỉ cần bài bình thường, ba trường nhất thành phố đều thể đỗ.
Lần cuối cùng kỳ thi, em gái về nhà. dùng tiền thêm, gọi một bàn đầy món ngon, còn mua cho nó một chiếc váy mới.
Hai chị em đang ăn, Tôn Gia Hy chỉ thể ở góc tường chằm chằm.
Nó và bà ngoại vẫn mặt dày ở nhà .
Bà ngoại nhét nhiều tiền cho nhà trường, miễn cưỡng cho nó học hết lớp Một, hiện giờ đang lo chuyện chuyển trường.
Bà còn học ở trường thành phố, mơ tưởng chiếm luôn căn nhà thuộc khu học của .
Mẹ vì chuyện ly hôn nên cũng còn tâm trí quản họ. Trong nhà , giờ là quyết định.
Tôn Gia Hy và bà ngoại mà dám chọc , dám nhốt họ trong phòng một ngày một đêm cho ăn.
Không chịu thì cút khỏi nhà .
Em gái mở chiếc váy , ngạc nhiên: “Chị, cái là hàng hiệu ? Đắt quá, trả . Với size chung em mặc rộng.”
“Không đắt, mà hãng vốn thiết kế kiểu rộng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-trung-sinh-bo-hoc-de-cuu-em-gai/chuong-4.html.]
Đang , Tôn Gia Hy nghênh ngang tới bàn, lấy một cốc sữa và một miếng pizza, một lời.
giơ tay tát nó một cái, đ.á.n.h đến hoa mắt ch.óng mặt: “Tao cho mày đụng ? Đây là nhà mày chắc?”
Tôn Gia Hy đỏ mắt, vung nắm đ.ấ.m lao tới đ.á.n.h .
Em gái bật nắp cốc sữa, hắt thẳng mặt nó, giọng lạnh tanh: “Mày nên gọi bà ngoại đến đón về … nhà tao chào đón mày, bọn tao nuông chiều mày .”
Trên mặt Tôn Gia Hy, trân châu, thạch dừa lẫn với nước mắt chảy xuống. Ngọn lửa giận trong đôi mắt nhỏ xíu của nó bùng lên, nó đầu chạy phòng, đóng sầm cửa.
16
Bà ngoại chạy vạy nhiều nơi, cuối cùng cũng liên hệ một trường chịu nhận Tôn Gia Hy.
Trùng hợp, đó chính là trường tiểu học trực thuộc trường cấp hai của em gái, cùng một khuôn viên.
Hôm đó là ngày họp phụ tiểu học, là ngày em gái thi cấp ba. xách sữa, đến sớm đợi cổng trường.
Không ngờ thấy một cảnh mà suốt đời quên:
“Em gái” mặc váy hàng hiệu, xách túi tài liệu, cùng dòng học sinh qua đường.
Khi gần đến ngã tư, Tôn Gia Hy đột nhiên lao , dồn hết sức đ.â.m ngã “em gái”!
Cả “em gái” đổ nhào lòng đường, một chiếc xe địa hình đang chạy cuốn gầm. Tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang lên, như x.é to.ạc màng tai!
“C.h.ế.t , hai con !”
17
Em gái…
Không, là bà ngoại đang mặc trộm đồ của em gái.
Hai con họ chiếm hết đồ của em gái. Bà luôn giữ dáng, nên tất nhiên bỏ qua chiếc váy mua.
Hôm đó Tôn Gia Hy giả bệnh học, bám theo đến trường em gái, định chờ nó thi xong trả thù hai chị em .
Không ngờ yên, “em gái” xuất hiện. Nó nổi ác ý, liều một phen tay.
Kết quả, và em gái trở thành báo án, giao nó cho công an, còn bà ngoại đưa cấp cứu.
Do thương nặng, bà xe tông đến liệt nửa , cũng rõ. Đôi mắt là thứ duy nhất còn cử động, oán hận u uất Tôn Gia Hy, như vô điều .
nắm tay bà, an ủi: “Bà ngoại, đây là con trai ruột của bà mà. Nó còn nhỏ, nó gì ?”
Tôn Gia Hy đờ đẫn quỳ giường bệnh, run đến mức hình .
Mẹ và hai dì quanh giường, gọi video cho ông ngoại, hỏi ý ông.
Tài xế chạy đúng quy định, vượt tốc độ, cũng đang rẽ ở vạch qua đường, trách nhiệm. Camera ghi rõ ràng là cố ý gây thương tích, truy cứu ?
Chờ lâu, ông ngoại chỉ một câu: “Bảo nó chủ động xin tha , Gia Hy vẫn còn là trẻ con.”
18
Ngày bà ngoại xuất viện, dì hai chủ động đón bà về chăm sóc, tiện thể nuôi luôn Tôn Gia Hy.
Ngày hai con họ chính thức rời khỏi nhà , bố cũng ly hôn.
trưởng thành, quyền nuôi em gái vẫn thuộc về . Bố gần như tay trắng, chỉ mang theo năm trăm nghìn… tiền ông bán mộ tổ để cho du học. Mẹ còn chút lương tâm, tranh chấp khoản tiền với ông.
Em gái thi đỗ trường nhất thành phố, còn lớp thực nghiệm, còn giỏi hơn cả năm đó.
Lại một cái Tết nữa, ông ngoại về nước. Chúng theo đến nhà dì hai chăm sóc bà ngoại.
Vừa cửa, Tôn Gia Hy chủ động chạy tới đưa dép, giúp cầm áo.
Gần một năm gặp, nó gầy nhiều, mặt vàng vọt. Chỉ đôi mắt vẫn đầy ác ý, thấy chúng chằm chằm.
Ngay đó, một chiếc dép bay tới đập đầu nó: “Gọi mày đấy, con khỉ gầy! Lấy cho tao chai coca!”
Đứa em họ bên nhà dì hai xa quát.
Nó học lớp 9, tròn trịa, cánh tay to bằng đùi Tôn Gia Hy. Tôn Gia Hy sợ đến run rẩy, hai tay nâng coca đưa tới.
“Đừng để ý mấy đứa nhỏ nghịch nữa, chị .”
Dì hai tươi bước , khí chất giàu hiện rõ: “Năm nay chồng em kiếm nhiều tiền, cả bàn sơn hào hải vị, mấy món bình thường chị ăn, mở mang .”
“Tối nay cứ ở nhà em, đừng về. Nhà mới của em nhiều phòng lắm, ở phòng nào cũng .”
Nói thật, mùi khoe của của dì nặng, và em gái đều thích.
Mẹ tuy cũng ghen tị, nhưng chủ động chuyện với dượng về ăn.
Bà cũng nghỉ việc để theo .
Dì hai đưa cam cho hai chị em, giọng mang chút khoe khoang: “Vũ Trúc năm nay lên lớp 10 nhỉ? Nghe học cũng khá, nhưng mà đến thông minh thì vẫn là con trai hơn.”
“Em trai con cũng là học bá đấy. Kỳ nghỉ đông nó đề thi cấp ba năm ngoái, môn nào cũng điểm tuyệt đối. Sau con đối thủ .”
Em gái bóc quả cam, thẳng thừng : “Dì hai, văn với tiếng Anh phần , thể điểm tuyệt đối. Trừ khi chép theo đáp án mẫu.”
Nụ của dì hai lập tức cứng mặt: “Sao là chép đáp án ? Em trai con đó là thực lực thật. Nhỏ tuổi mà tâm địa u ám như .”
“Dì hai còn nhớ năm đó ở nhà bà ngoại tắm, cố ý để Gia Hy xem, cuối cùng ầm lên xuống ? Sao vẫn giống hồi nhỏ thế?”