Tôi và thầy giáo yêu đương qua mạng - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-01-28 08:04:03
Lượt xem: 198

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh trai thấy cứng ngắc đó, liền giải thích: “Hồi Lục Ly tới nhà , nên nghiêm túc thì hai đứa cũng xem như thanh mai trúc mã.”

 

“Nghe thì… hình như cũng chút ấn tượng.”

 

Vừa , Lục Ly bước lên một bước.

 

Khoảng cách đột nhiên rút ngắn khiến tim suýt bay ngoài. “Em nhớ ?”

 

Đầu trống rỗng, chỉ gật đầu như trống bỏi. Anh trai thấy hai đứa vẻ quen thì hài lòng, kéo chúng mấy chuyện hồi nhỏ.

 

giữ nụ lễ phép, nhưng đàn ông cao lãnh ngay mặt, kiềm nhớ tới những đoạn chat rõ ràng mồn một hồi còn yêu qua mạng, m.á.u nóng lập tức dồn thẳng lên não.

 

Anh trai thấy , đặt tay lên trán : “Sao mặt em đỏ thế? Không sốt chứ?”

 

Ánh mắt sâu thẳm của Lục Ly cũng dừng mặt .

 

vội lùi , né tay trai: “Không ! Chắc là dạo ăn nhiều quá, nóng trong thôi.”

 

Anh trai thở dài, còn lải nhải thêm mấy câu: “Ở trường một cũng chú ý ăn uống…”

 

Lúc , giữa hai đàn ông cao lớn, chỉ mong tìm lý do để kết thúc buổi dạo c.h.ế.t tiệt càng sớm càng .

 

 

Anh trai đúng là quý nhân phù trợ của . Tiếng chuông điện thoại dành riêng cho công việc của đột nhiên vang lên. 

 

Điện thoại reo, sắc mặt liền nghiêm túc: “ sẽ tới ngay.” 

 

linh cảm chẳng lành, quả nhiên tiếp: “Lát nữa nhờ đưa em gái về an . Công ty việc gấp, tự xử lý.”

 

Nói xong đầu luôn, chút vướng bận gì đến em gái

 

Nhìn bóng lưng khuất dần, hít sâu, cố định nhịp tim : “Vậy… em về nhé.”

 

Lục Ly chỉ cần một bước chặn mặt , đầy hứng thú, bất ngờ : “Đêm nay trăng thật.”

 

Khi xong câu đó, một đứa sinh viên ban xã hội chính quy như lập tức hiểu ngay. Chếc tiệt! 

 

Trước khi chat với , còn cố tình bàn về chuyện : Nói “ yêu em” thì quá thẳng thừng, còn mượn chuyện ngắm trăng để lòng thì kín đáo, thâm tình hơn. 

 

Không ngờ trong gặp mặt , đột ngột .

 

Não treo máy.

 

Một tiếng khẽ trầm thấp lọt tai, giọng đầy từ tính vang lên: “Tống Ninh, em thấy ?”

 

Trong đầu lập tức hiện lên đủ thứ đoạn chat . Dù tự nhận tâm lý vững vàng, hai má vẫn khống chế mà nóng rực lên. siết c.h.ặ.t ngón tay, do dự một lúc nhắm mắt: “Ừ… trăng thật.”

 

Lời dứt, một bàn tay to đặt thẳng lên eo .

 

“Biết đối tượng yêu qua mạng là , em vui ?”

 

Giọng trầm thấp, còn pha chút… tủi .

 

Lúc còn là giảng viên cao lãnh lớp, mà giống hệt “con ch.ó sữa nhỏ” dịu dàng nũng với khi chat.

 

cũng kìm mà nhập vai bản từng buông lời cuồng ngôn mạng: “Vui chứ. Nếu xem cơ bụng nữa thì càng vui.”

 

Nói xong mới giật , mặt nóng bừng, cuống cuồng định giải thích: “Không… … ý em là…”

 

Chưa kịp hết, cổ tay nắm c.h.ặ.t.

 

Ngón cái vuốt nhẹ mặt trong cổ tay , cảm giác tê dại như dòng điện chạy qua.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-va-thay-giao-yeu-duong-qua-mang/chuong-4.html.]

Ngay lúc còn đang phản ứng thế nào, kéo tay đặt thẳng lên n.g.ự.c .

 

Qua lớp vải mỏng, cảm nhận rõ ràng đường cong rắn chắc…

và cả nhịp tim mạnh mẽ, rõ ràng. Thình thịch thình thịch… Cảm giác nhịp tim mạnh mẽ truyền qua lòng bàn tay khiến kìm mà nuốt bước bọt. 

 

Nhàn cư vi bất thiện

Cái chủ động, chứ tranh thủ sờ mó nhé.

 

“Bây giờ tiện xem, sờ tạm , ?”

 

Lục Ly khẽ nhếch khóe môi, vẻ tà khí ăn nhập gì với dáng vẻ nghiêm chỉnh thường ngày của .

 

ngơ ngác gật đầu, ngón tay còn chịu yên phận, lén sờ  thêm hai cái, tận hưởng xúc cảm tuyệt hảo .

 

Nghe thấy đầu vang lên tiếng hít sâu rõ rệt, mới giật thu tay về.

 

“Em phận của từ khi nào?”

 

tự cho là giấu kỹ, chứ?

 

Anh khẽ, xoa đầu : “Có lẽ là… nãy.”

 

“ồ” một tiếng, nhưng trong giọng giấu chút hụt hẫng.

 

Rõ ràng ban đầu cố tình giấu phận, hề phát hiện… Không hiểu khiến cảm thấy chút mất mát

 

10 

 

Từ lúc lớp cửa sổ giấy chọc thủng, Lục Ly như thả xích . Trước mặt , còn là vị giáo sư cao cao tại thượng, lạnh lùng xa cách nữa, mà biến thẳng thành ch.ó sữa nhỏ thích nũng. 

 

Khó khăn lắm mới tới cuối tuần, nhắn tin bảo mang bài luận văn xong qua nhà .

 

Nhà Lục Ly gọn gàng sạch sẽ, trang trí tối giản, tạo cảm giác dễ chịu. Trong khí còn thoang thoảng mùi hương nhàn nhạt, riêng - mùi của Lục Ly.

 

Vừa bước , nhịn hít sâu mấy . Nhận hành động của biến thái, mặt lập tức đỏ lên.

 

Cuối tuần mà còn vật lộn với bài vở, chán narn phịch xuống sofa, gõ bàn phím “lạch cạch”, miệng còn cố ý bĩu thật dài để thể hiện sự bất mãn. 

 

Đang định dùng hành động phản đối, một bóng cao lớn bỗng ngay lưng . Ngay đó, kéo thẳng một vòng ôm ấm áp.

 

Chữ cuối cùng còn gõ xong, rớt mạng tập. 

 

“Viết tới ?” Lục Ly liếc qua màn hình laptop.

 

giật , cuống cuồng che màn hình , động tác vụng buồn : “Em còn xong , đừng chỉ đạo lung tung!”

 

Viết từng đổ bao nhiêu m.á.u não , lỡ nghiêm khắc bắt sửa hết thì ?

 

Anh thở dài: “Bài luận văn liên quan trực tiếp tới điểm cuối kỳ. Em chắc là xem ?”

 

Không từ lúc nào, tay tự động buông xuống. Nhìn đống chữ lộn xộn , Lục Ly hề nổi giận như tưởng.

 

Anh suy nghĩ một chút, chỉ màn hình: “Đoạn thể thêm ví dụ thực tế, sẽ bài tính thực tiễn khách quan hơn.” 

 

sững , ngước lên : “Anh… thấy em dở lắm ?”

 

Anh xoa đầu , bất lực: “Nếu sự hướng dẫn của mà em vẫn dở, thì đó là của .”

 

ngẩn … Ý là…?

 

Chưa kịp nghĩ xong, bắt đầu đưa những góp ý cụ thể. Những chỗ vắt óc mãi , giải quyết gọn gàng trong vài câu. 

 

Nghĩ mới thấy, luận văn hình như… cũng đáng sợ đến thế.

 

Phải thật, một bạn trai thông minh đúng là sướng thật.

Loading...