Tôi xứng mà - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-19 17:38:10
Lượt xem: 383

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

thấy khá thú vị.

 

Vẻ ngoài thì nhã nhặn, năng lúc nào cũng từ tốn, nhưng tận sâu trong xương tủy, sắc sảo hơn bất cứ ai.

 

Đột nhiên mở lời.

 

" Giang Dật cũng theo đuổi , thậm chí còn cả đấy."

 

Sắc mặt Tạ Cảnh biến đổi nhưng nhanh trở bình thường.

 

"Nó chỉ là một đứa trẻ thôi, em cũng tin là thật ?"

 

.

 

Anh nâng ly rượu, nhấp một ngụm .

 

"Được , hiểu . Hiện tại và nó là quan hệ cạnh tranh."

 

phủ nhận.

 

Anh đặt ly rượu xuống , giọng điệu đầy vẻ tự tin như nắm chắc phần thắng.

 

"Vậy thì càng thể thua ."

 

Bữa tối kéo dài hơn một tiếng đồng hồ.

 

Suốt buổi, Tạ Cảnh luôn thể hiện phong thái của một quý ông.

 

Anh kể về những khoản đầu tư, về cuộc sống và quá khứ của .

 

Anh bố ly hôn từ sớm, lớn lên cùng bà nội, nên từ nhỏ học cách tự chăm sóc bản .

 

Khi những lời , ánh mắt vẫn luôn dán c.h.ặ.t .

 

Ánh đó dịu dàng nhưng là cái kiểu dịu dàng chút giả tạo.

 

hề vạch trần.

 

Anh tặng cái gì, nhận cái đó.

 

Anh gì, nấy.

 

Anh hẹn , cũng đồng ý luôn.

 

Cuối cùng, lấy hai chiếc hộp nhung đẩy đến mặt .

 

"Quà tặng em."

 

ngạc nhiên: "Sao tận hai món cơ?"

 

"Một là quà sinh nhật, một là quà chúc mừng em chia tay."

 

mở chiếc hộp thứ nhất.

 

Một viên kim cương hồng sáu carat im lìm lớp nhung đen.

 

Phải tận mắt thấy, mới vẻ sức hút hớp hồn đến nhường nào.

 

Tim bỗng hẫng một nhịp.

 

Sau đó mở chiếc hộp thứ hai.

 

Đó là đôi khuyên tai đá Sapphire Kashmir của thương hiệu Chaumet.

 

Vừa mềm mại cao quý.

 

Tạ Cảnh hỏi: "Em thích ?"

 

mỉm nhẹ nhàng: "Tất nhiên ."

 

Anh cũng bật theo: "Có cần giúp em đeo đôi khuyên tai lên ?"

 

gật đầu: "Làm phiền ."

 

Anh bước đến mặt , cúi xuống.

 

Những ngón tay thon dài chạm vành tai , thở ấm nóng khẽ lướt qua vùng cổ.

 

Cảm giác ngứa ngáy, cũng chút mập mờ.

 

Một lát , khuyên tai đeo xong.

 

Anh lùi vài bước một cách chừng mực, mỉm ngắm nghía khen ngợi.

 

"Đẹp lắm."

 

đôi mắt đang của .

 

Người đàn ông , đẳng cấp cao hơn Cố Yến Lễ nhiều.

 

Tiếc là, gặp .

 

10

 

Cố Yến Lễ ở nhà mà lòng như lửa đốt.

 

Anh theo lời Tạ Cảnh, quyết định sẽ ngó lơ Lâm Bảo Châu vài ngày.

 

Thế nhưng mới trôi qua một ngày, bắt đầu yên.

 

Giờ Lâm Bảo Châu đang gì nhỉ?

 

buồn ? Có nhớ ? Hay là hối hận vì đ.á.n.h ?

 

Anh cầm điện thoại lên, định gửi cho cô một tin nhắn nhưng đặt xuống.

 

Không , kiên trì!

 

Rồi cầm máy lên, bấm xem vòng bạn bè của cô.

 

Bài đăng mới nhất là từ nửa giờ .

 

Đó là một bức ảnh chụp cảnh đêm tại Bến Thượng Hải 3, kèm theo dòng trạng thái:

 

"Có mời cơm, vui quá nè."

 

Cố Yến Lễ sững sờ.

 

Bến Thượng Hải 3?

 

Chẳng đó là nơi và Lâm Bảo Châu hẹn hò đầu tiên ?

 

Ai mời cô ăn cơm chứ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-xung-ma/chuong-5.html.]

 

Anh lập tức chụp màn hình gửi nhóm chat.

 

[Trời sập ơi! Mau xem ! Lâm Bảo Châu hẹn hò với ai thế ?]

 

Nhóm chat im lặng mất vài giây.

 

Tạ Cảnh: [Không .]

 

Giang Dật: [Em cũng .]

 

Cố Yến Lễ: [Sao cô thể ăn với thằng khác nhanh như ? Mới chia tay một ngày thôi mà!]

 

Tạ Cảnh: [Chắc là bạn bè thôi.]

 

Giang Dật: [ đấy! Chắc chắn là bạn bè , đừng nghĩ nhiều.]

 

Cố Yến Lễ cứ thấy gì đó sai sai.

 

chẳng thể rõ là sai ở .

 

Anh bực bội ném điện thoại lên sofa, dậy tới tủ rượu rót cho một ly.

 

Thôi, thèm nghĩ nữa.

 

Cứ lạnh lùng với cô thêm vài ngày .

 

Thế nhưng đại não của chịu nghỉ ngơi lấy một giây.

 

Ai mời cô ăn cơm?

 

Là đàn ông phụ nữ?

 

Cô ăn mặc ?

 

Lúc ăn tươi lắm ?

 

Anh nốc cạn một ngụm rượu lớn.

 

Rồi thầm tự nhủ với bản .

 

"Đây là một cuộc đấu trí! Cố Yến Lễ, mày kiên trì lên! Ưu thế đang thuộc về mày!"

 

11

 

Sáng sớm hôm , nhịn nổi nữa.

 

Anh gửi tin nhắn cho Lâm Bảo Châu: "Em đó ?"

 

Vừa gửi xong thấy hối hận.

 

tin nhắn gửi , thu hồi .

 

Anh dán mắt màn hình, chờ cô hồi âm.

 

Một phút trôi qua.

 

Năm phút trôi qua.

 

Mười phút trôi qua.

 

Vẫn thấy hồi âm.

 

Anh gửi thêm một tin nữa: "Hôm qua ai mời em ăn cơm thế?"

 

Vẫn là một sự im lặng đáng sợ.

 

Anh cáu kỉnh quăng điện thoại sang một bên, trong phòng khách.

 

Tại trả lời tin nhắn?

 

cô đang ở bên cạnh kẻ mời cô ăn cơm ?

 

Mối quan hệ giữa họ là gì?

 

Tối qua bọn họ xảy chuyện gì ?

 

Những suy nghĩ đó cứ như lũ sâu bọ bò lúc nhúc trong đầu, đuổi thế nào cũng .

 

Anh cầm điện thoại lên, nhắn cho Tạ Cảnh.

 

[Quân sư, quân sư, gọi quân sư.]

 

[Cậu bảo rốt cuộc khi nào tìm cô thì mới hợp lý?]

 

Tạ Cảnh trả lời nhanh: [Đừng vội, cứ lơ thêm mấy ngày nữa .]

 

Cố Yến Lễ: [ thèm trả lời tin nhắn của .]

 

Tạ Cảnh: [Chuyện thường thôi, cứ cho cô thêm chút thời gian.]

 

Cố Yến Lễ lo sốt vó: [Thế lỡ cô chạy theo thằng khác thì ?]

 

Tạ Cảnh trấn an .

 

[Cô chạy theo ai chứ? Người cô quen chẳng đều trong vòng tròn của chúng ? Ai dám động bạn gái cũ của ?]

 

Cố Yến Lễ ngẫm thấy cũng lý.

 

Anh nhắn cho Giang Dật: [Giang Dật, dạo mày giúp để mắt tới chị dâu mày một chút, sợ kẻ đào chân tường.]

 

Giang Dật hồi đáp: [Làm gì chuyện đó , đừng cuống, em vẫn đang canh chừng cho đây.]

 

Cố Yến Lễ lúc mới yên tâm một chút.

 

Thế nhưng hề rằng.

 

Lúc , đang trò chuyện cùng lúc với cả Tạ Cảnh và Giang Dật.

 

Tạ Cảnh: "Nghe công ty mỹ phẩm của em sắp lên sàn ? Chúc mừng nhé."

 

: "Cảm ơn ."

 

Tạ Cảnh: "Tối nay em rảnh ? Cùng dùng bữa nhé."

 

: "Tối nay , hẹn ."

 

Tạ Cảnh: "Hẹn với ai thế?"

 

khẽ mỉm , trả lời .

 

Ở một cửa sổ chat khác, tin nhắn của Giang Dật liên tục nhảy .

 

 

Loading...