Anh cố hít thở sâu để trấn tĩnh suy nghĩ đang xáo động, gương mặt trở nên nghiêm túc.
"Anh chúng , hứa từ nay về sẽ bao giờ lừa dối em nữa. Em gì cũng cho, …"
"Cố Yến Lễ." ngắt lời : "Chúng chia tay ."
Sắc mặt lập tức đổi.
" mà..."
"Không nhưng nhị gì hết."
bình thản .
"Chia tay là kết thúc. thói quen ăn cỏ cũ."
Anh cuống quýt, giọng cũng lạc .
"Chỉ vì lừa em một thôi ? Em thể tha thứ cho lấy một ?"
Ánh mắt lạnh hẳn xuống.
"Cố Yến Lễ, chỉ lừa một . Miệng thích sự thẳng thắn của nhưng thực chất trong lòng luôn nghi ngờ . Anh nghĩ một phụ nữ như thể thật lòng yêu ai ? Vì thế mới bày cái trò phá sản để thử lòng, xem vì mà đổi ."
Sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi.
"Anh..."
"Không cần giải thích nữa." cắt ngang: "Chúng chia tay trong êm ."
Nói xong, định đóng cửa .
Anh đột ngột đưa tay chặn cửa, vành mắt đỏ hoe.
"Bảo Châu! Chúng thật sự... thể bắt đầu ?"
im lặng vài giây, đó chậm rãi .
"Mấy ngày nay, Tạ Cảnh tặng một viên kim cương hồng trị giá ba mươi triệu. Giang Dật thì tặng một chiếc Ferrari hơn tám triệu. Cả hai họ đều đang theo đuổi đấy."
Anh c.h.ế.t lặng, mặt mày trắng bệch còn một giọt m.á.u.
"Cái gì?"
"Anh ?"
nở nụ tươi tắn.
"Anh em của , cả em họ quý hóa của nữa, đều bắt đầu đào góc tường của từ lâu ."
Cả cứng đờ như hóa đá.
tiếp.
"Hai họ, ai cũng ân cần, ai cũng tay cực kỳ hào phóng."
Đôi môi run rẩy.
"Họ... họ thể đ.â.m lưng như thế?!"
"Bởi vì họ thông minh hơn ."
thẳng mắt , bình thản .
"Họ thì sẽ đ.á.n.h trúng sở thích, cần gì là cho thẳng cái đó. Đâu giống , cho cái gì cũng thấy thoải mái, cứ thử tới thử lui xem yêu ."
"Yêu quan trọng đến thế ? Anh yêu , sở hữu , mà thì vặn thuộc về , thế là đủ ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-xung-ma/chuong-7.html.]
Mắt đỏ rực lên.
"Bảo Châu..."
dứt khoát ngắt lời.
"Anh ."
đóng sầm cửa , mặc kệ trơ trọi bên ngoài.
Nhìn qua mắt mèo, thấy vẫn đó lâu, bất động như một bức tượng.
Dáng vẻ trông vẻ lạc lõng, đáng thương.
chẳng hề thấy mủi lòng.
là đáng đời.
Nếu bày trò thử lòng vớ vẩn , chúng chẳng đến mức .
14
Cố Yến Lễ cũng về nhà bằng cách nào.
Đầu óc trống rỗng.
Tạ Cảnh.
Giang Dật.
Hai mà tin tưởng nhất.
Họ thế mà dám...
Anh lấy điện thoại , nhấn mở nhóm chat với đám bạn .
Anh lướt lên , tìm thấy tin nhắn từ một tuần .
[Anh em ơi, nhờ ý của mà thử bộ mặt thật của cô !]
Giờ đây tin nhắn , chỉ thấy mỉa mai .
Nhờ ý của ư?
thế, đúng là nhờ ơn bọn họ thật!
Nhờ bọn họ mà mới đ.á.n.h mất Lâm Bảo Châu.
Nhờ bọn họ mà bọn họ mới cơ hội thừa nước đục thả câu.
Anh cứ thắc mắc hai tên nhiệt tình thế?
Hết lòng bày mưu tính kế cho .
Hóa là đào sẵn hố chỉ chờ nhảy xuống thôi.
Cố Yến Lễ cơn giận bừng bừng.
Anh nghiến răng kèn kẹt, mở nhóm chat lên gửi tin nhắn thoại mắng xối xả.
Cố Yến Lễ: [Tạ Cảnh, kiếp còn là ? Cậu dám dòm ngó cả bạn gái của ?]
Tạ Cảnh: [Là bạn gái cũ.]
Cố Yến Lễ: [Hồi đó bảo dùng chiêu phá sản để thử cô , là chờ sẵn đến ngày hôm nay ?]
Tạ Cảnh: [Cậu nghĩ nhiều quá (๑>ᴗᴗᴗ