Tôn Nữ Ta Không Làm Nữ Chính Ngược Văn - 13
Cập nhật lúc: 2025-04-20 15:14:10
Lượt xem: 5,044
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
03
Ngày đêm cấp tốc bảy ngày, rốt cuộc cũng về tới kinh thành hôn lễ một ngày.
Trên cánh cổng phủ quen thuộc treo đầy lưới đỏ, cửa phủ còn trải t.h.ả.m đỏ đến tận đầu phố, thanh thế còn long trọng hơn cả lúc xuất giá ba năm .
Vài hạ nhân đang treo cầu thêu lên đầu sư t.ử đá, hàng xóm qua đều dừng chân nghị luận:
“Phủ tướng quân gả con gái quả là rộng tay hào phóng, ngày mai phu nhân và lão phu nhân còn phát tiền mừng, chúng nhất định đến sớm một chút.”
“Phát tiền mừng? Chẳng gả là biểu tiểu thư ?
T”hiên kim tướng quân chân chính hiện còn đang trấn thủ thành Bắc Hà cơ mà.”
“Ngươi đấy thôi, khi Bạch Minh Nguyệt thành liền tự ý chạy đến Bắc Cương, ba năm từng trở về, nhà họ Lý sớm hưu thê, phủ tướng quân cũng chẳng nhận nàng nữa, nên mới bàn để Hứa Như Ý gả cho Lý Mục Lương , hòng duy trì quan hệ giữa hai nhà.”
“Hứa Như Ý tật ở chân, Lý Mục Lương chẳng chê ư?”
“Hứa Như Ý thông minh tài giỏi, dịu dàng hiếu thuận, ba năm qua cùng Lý Mục Lương nghiên cứu khung cửi, xe đao… vân vân các loại khí cụ, nhiều hoàng thượng ngợi khen, hai họ là lâu ngày sinh tình đấy…”
Lâu ngày sinh tình ?
Ta và Lý Mục Lương quen từ năm ba tuổi, đính hôn năm sáu tuổi, thành năm mười sáu.
Mười ba năm tình nghĩa, lẽ nào bằng ba năm ?
Cớ gì động tình với Hứa Như Ý?
Tay siết c.h.ặ.t lấy trường thương đỏ tua, mắt càng thấy sắc đỏ mặt ch.ói mắt vô cùng, liền thúc ngựa phóng vọt lên, một thương c.h.é.m đứt dải lụa đỏ treo cửa lớn.
“Phi Sương, Phi Tuyết, đem mấy thứ chướng mắt đốt hết cho !”
04
Phi Sương, Phi Tuyết nhanh nhẹn dọn dẹp tàn cục, lạnh lùng xách thương bước phủ.
Không ngoài dự liệu, đám hạ nhân bảo — Hứa Như Ý hiện ở trong viện Mộc Lan.
Đó vốn là viện của , năm xưa Hứa Như Ý chính vì tranh giành nơi với mà ngã gãy chân.
Khi nàng mới tám tuổi, khi gãy chân thì chẳng còn chơi đùa cùng chúng nữa, thường tự khóa trong phòng, tính tình càng lúc càng cô độc, gan cũng càng lúc càng nhỏ.
Trong trí nhớ của , nàng sợ , mỗi quát mắng, nàng nhất định lóc thôi.
Thế nhưng nay—
Nàng đang cầm một cành trúc, từng roi từng roi đ.á.n.h nha của .
“Xảo Ngọc, lão phu nhân và phu nhân dặn , từ nay về chính là tiểu thư của tướng phủ.
Nếu ngươi còn dám gọi là biểu tiểu thư, sẽ sai xé nát cái miệng ngươi!”
Xảo Ngọc quỳ mặt Hứa Như Ý, cánh tay đ.á.n.h đến rớm m.á.u, từng vệt từng vệt.
Nàng đau đến phát run, thế nhưng vẫn cố chấp chịu sửa lời:
“Biểu tiểu thư, tướng phủ chỉ một vị tiểu thư, trong lòng Xảo Ngọc cũng chỉ một vị mà thôi.”
“Phải ? Ngươi vẫn còn nhớ đến ở Bắc Cương ? Chỉ tiếc là, dẫu ngươi c.h.ế.t , Bạch Minh Nguyệt cũng chẳng ngươi trung thành đến .”
Hứa Như Ý khẩy một tiếng, nữa giơ cao nhánh trúc.
khi roi rơi xuống — nàng sững sờ yên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ton-nu-ta-khong-lam-nu-chinh-nguoc-van/13.html.]
Ta như quỷ mị hiện ngay mặt nàng, một tay nắm c.h.ặ.t lấy đầu của roi trúc, khoé môi vương ý , lạnh nhạt nàng.
05
“Ngươi! Ngươi… về ?”
Hứa Như Ý trừng mắt lớn như chuông đồng, theo bản năng mà run lên một cái.
“Đây là nhà , thể trở về ư?”
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Ta nhẹ nhàng giật một cái, đoạt lấy roi trúc trong tay Hứa Như Ý, đầu liếc Xảo Ngọc một cái, hiệu cho nàng dậy.
Xảo Ngọc chần chừ chốc lát, chỉ sợ hãi đưa mắt về phía Hứa Như Ý.
Hứa Như Ý cúi mặt, chột sờ mũi:
“Biểu tỷ, ý đó, chỉ là tỷ đột nhiên trở về, kịp chuẩn gì, sợ là tiếp đãi chu .”
Lời , cứ như nàng mới là chủ nhân phủ tướng quân, còn là kẻ khách qua đường .
Ta nheo mắt, đưa mắt đ.á.n.h giá Hứa Như Ý.
Nàng vẫn như ba năm , nơi xe lăn, hình gầy guộc tựa như chỉ cần một cơn gió thoảng qua liền cuốn .
Chỉ khác là, lúc nàng khoác lên gấm Tứ Xuyên đắt đỏ, đầu cài đầy trang sức của Trân Bảo Các, khí chất vương giả ít.
Đặc biệt là miếng bích ngọc lớn đeo bên hông, mặt chính khắc một chữ “Lương” — chắc hẳn là vật do Lý Mục Lương tặng.
Khối ngọc , lớn hơn nhiều so với miếng mà năm năm Lý Mục Lương tặng .
Phát hiện sự cay đắng trong ánh mắt , Hứa Như Ý đắc ý mặt:
“Biểu tỷ, hôn sự giữa và Mục Lương là do bệ hạ ban hôn.
“Nếu tỷ đồng ý để cửa, Mục Lương tất sẽ hưu bỏ tỷ.”
Bệ hạ ban hôn — chẳng trách nàng dám để mắt.
, cũng chẳng từng để nàng mắt.
Ta cầm lấy roi trúc, bất ngờ vung tay đ.á.n.h lên cổ Hứa Như Ý một roi.
Làn da trắng mịn lập tức quất một đường m.á.u đỏ.
“Hứa Như Ý, ngươi chiếm viện của , đ.á.n.h nha của , giành phu quân của , chẳng lẽ tưởng c.h.ế.t nơi Bắc Cương ư?”
“Hôm nay, nếu đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi, chẳng mang họ Bạch nữa!”
06
“Minh Nguyệt, con đang gì !? Mau dừng tay!”
“Minh Nguyệt, con điên ?”
Tổ mẫu cùng mẫu tin bất ngờ hồi kinh, liền vội vã chạy đến viện Mộc Lan.
Hai xưa nay thương chẳng khác gì trân châu bảo ngọc, mà giờ đây, trông thấy Hứa Như Ý thương, họ chẳng buồn liếc một cái, chỉ hấp tấp lướt qua bên , chút do dự chắn Hứa Như Ý.
“Minh Nguyệt, con về bắt nạt Như Ý, còn thể thống gì nữa?”
“Phải đó Minh Nguyệt, Như Ý là của con, mai cùng ở hậu viện Lý phủ, các con còn cần nương tựa lẫn .”
“Muội ư?”