Tôn Nữ Ta Không Làm Nữ Chính Ngược Văn - 14

Cập nhật lúc: 2025-04-20 15:14:22
Lượt xem: 3,346

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta nhổ một ngụm nước bọt, lạnh lùng liếc qua mẫu và tổ mẫu: 

 

“Phủ tướng quân thu nhận Hứa Như Ý là lòng , để nàng ăn suốt chín năm, thế mà nay nàng vọng tưởng trèo lên giường phu quân của

 

“Ta thứ nào lòng lang sói đến thế.” 

 

Lời dứt — 

 

‘Bốp’ một tiếng vang lên, làn gió nhẹ dường như cũng khựng trong khoảnh khắc

 

Một cơn đau rát lan khắp nửa bên mặt, trái tim cũng theo đó mà vỡ vụn từng mảnh. 

 

Mẫu — ngay mặt bao , tát một cái. 

 

Bà đỏ hoe cả mắt, giọng đè thật thấp: 

 

“Minh Nguyệt, mau xin Như Ý!” 

 

“Như Ý gả Lý gia… tất cả là vì con, là vì phủ tướng quân!”

 

07

 

?

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

 

mà gả cho trượng phu ư? 

 

Thật là một lời biện bạch nực

 

Lời mẫu , chẳng hiểu nổi một chữ. 

 

Đầu ngón tay siết lấy thương đỏ tua tái trắng vì quá mức dùng sức. 

 

Tổ mẫu tựa hồ nhận điều gì, khẽ nở một nụ gượng gạo, ôn tồn khuyên nhủ: 

 

“Minh Nguyệt, con rong ruổi suốt nhiều ngày, chi bằng về nghỉ ngơi rửa mặt .” 

 

Bà đưa mắt hiệu cho Lưu mụ mụ bên cạnh, Lưu mụ mụ liền hiểu ý, tiến lên lấy thương khỏi tay

 

Ta lườm bà một cái, phần cán thương giáng xuống nền đá, sát khí trào dâng cuồn cuộn: 

 

“Rửa mặt? Viện của Hứa Như Ý chiếm mất, xin hỏi tổ mẫu, nên rửa mặt ở đây?” 

 

Tổ mẫu cứng họng, mẫu , bàn tay nổi gân xanh đang nắm thương của ,  mở miệng mà chẳng lời nào. 

 

Mẫu chau mày, mất kiên nhẫn quát mắng: 

 

“Trong phủ thiếu gì phòng trống, , ngươi cứ giành cái viện với Như Ý

 

“Ngươi và Lý Mục Lương bái đường thành , nay hồi kinh lẽ về phủ họ Lý, chạy về mẫu gia giương oai gì?” 

 

Giương oai? 

 

Là ai đ.á.n.h nha của , càn quấy — chính là Hứa Như Ý

 

Ta thoáng thất thần — ba năm gặp, mẫu dường như chẳng còn là mẫu của , tổ mẫu cũng chẳng còn là tổ mẫu xưa nữa. 

 

Các bà đều về phía Hứa Như Ý, vì nàng mà tiếc đối đầu cùng

 

Mà kẻ chủ mưu chân chính đang nấp lưng các bà, ngạo nghễ mà dõi mắt châm chọc. 

 

Hứa Như Ý giống như đang mong chờ thấy vẻ mặt thất bại sụp đổ nơi , chỉ tiếc, nàng vĩnh viễn sẽ toại nguyện. 

 

Thân là thủ lĩnh ba quân, từng thế nào là sụp đổ, cũng tuyệt nhận thua. 

 

“Hứa Như Ý, khi nhỏ ngươi tranh viện Mộc Lan với , ngươi ngã gãy chân. 

 

“Hôm nay dám nhòm ngó đồ của , chẳng lẽ sợ mất mạng ?” 

 

Ta hất văng tổ mẫu và mẫu sang bên, trả Hứa Như Ý cái tát ngay mặt nàng, bất ngờ kéo nàng khỏi xe lăn, lôi tới tận cửa phòng. 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ton-nu-ta-khong-lam-nu-chinh-nguoc-van/14.html.]

Toàn bộ bày biện trong phòng đều đổi khác, đồ của còn một thứ nào. 

 

“Căn phòng ngươi từng ở, quá dơ bẩn, cần.” 

 

cho dù là thứ cần — cũng đến lượt ngươi dùng.” 

 

“Phi Sương! Phi Tuyết! Phá hết cho ! Từ trong ngoài, đập nát chừa thứ gì!”

 

08

 

Phi Sương, Phi Tuyết cao giọng đáp “”, tổ mẫu cùng mẫu tức đến đ.ấ.m n.g.ự.c giậm chân, mắng bất hiếu vô đạo. 

 

Ta ngoáy ngoáy tai, b.úng lấy chút ráy , b.ắ.n thẳng mặt Hứa Như Ý: 

 

“Chửi sớm quá đấy, đợi lột da Hứa Như Ý xong, lúc mấy mắng tiếp cũng muộn.” 

 

Tổ mẫu vốn thể suy nhược, lúc chọc giận đến ngất lịm , Hứa Như Ý gào , định bò qua đỡ, nhưng cùng Phi Sương, Phi Tuyết vẫn ung dung đập phá, thoáng chốc viện Mộc Lan hỗn loạn như nồi cháo. 

 

Đột nhiên, một nhóm gia đinh xa lạ vây c.h.ặ.t lấy

 

Người dẫn đầu — chính là trượng phu ba năm gặp của : Lý Mục Lương. 

 

Trên vẫn còn khoác triều phục, kịp , cứ thế dẫn xông phủ cứu , xem Hứa Như Ý trong lòng quả nhiên tầm thường. 

 

“Bạch Minh Nguyệt! Ngươi là thứ đàn bà độc địa ghen!” 

 

“Ngươi vượt ngàn dặm trở về kinh chỉ để nhục Như Ý thôi ?” 

 

“Người cưới Như Ý là , kẻ đem lòng yêu Như Ý cũng là , ngươi gì bất mãn thì cứ nhằm đây!”

 

“Được thôi.” 

 

Ta bật , bước lên một bước, bẻ gãy cánh tay của Lý Mục Lương. 

 

Khi chuẩn bẻ nốt tay trái, mẫu vội cản

 

“Minh Nguyệt, Mục Lương là phu quân con, con thể càn như thế !” 

 

“Người , đem đại tiểu thư đến từ đường cho !” 

 

“Mới rời kinh ba năm, nay dám cãi mệnh trưởng bối, đ.á.n.h cả phu quân, thành cái dạng chẳng gì, mất sạch thể diện nhà họ Bạch !” 

 

Lời dứt, mấy mụ bà trong viện mẫu lập tức xông lên áp giải

 

Mấy cái cầu thêu vàng lủng lẳng bên hông bọn họ thật chướng mắt, ngẫm chắc hẳn là mẫu thưởng cho bọn họ nhân chuyện Hứa Như Ý xuất giá. 

 

Thật rộng rãi quá đỗi. 

 

Mà chẳng mẫu mặc một chiếc áo cũ suốt ba năm, giày da chân vá đến bảy tám miếng. 

 

Lại — một quả cầu thêu bằng vàng thể đổi lấy mười gánh lương quân, đủ để nuôi sống một đội binh lính trong cả tháng. 

 

“Đại tiểu thư, thất lễ .” 

 

Hai mụ bà vươn tay về phía

 

Chớp mắt — chúng hóa thành hai cỗ t.h.i t.h.ể. 

 

“Minh Nguyệt, con…” 

 

Mẫu hoảng hốt thất sắc, mặt mày trắng bệch như tờ giấy. 

 

Ta chẳng thèm đoái hoài, tay xách trường thương đỏ tua còn vương m.á.u, tiến thẳng tới mặt Lý Mục Lương. 

 

Âm trầm lên tiếng: 

 

“Phu quân , cũng hạng hẹp hòi, nếu ngươi si mê Hứa Như Ý đến thế, thì đây… chấp thuận để nàng cửa, chứ?” 

 

Lý Mục Lương trợn mắt , c.h.ế.t lặng đáp nổi một câu. 

 

Loading...