Tôn Nữ Ta Không Làm Nữ Chính Ngược Văn - 15

Cập nhật lúc: 2025-04-20 15:14:58
Lượt xem: 3,132

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mẫu thì cuống cuồng dìu lấy tổ mẫu hôn mê, kéo rời khỏi viện Mộc Lan, bước chân hoảng hốt tựa như — chính con ruột bà — là tà ma quỷ dữ gì đó. 

 

Khóe môi khẽ nhếch. 

 

Trận đầu tiên ngày trở về kinh thành — thắng.

 

……

 

“Gâu gâu!” 

 

Lúc , một con ch.ó nhỏ từ góc sân lao , hớn hở nhào lòng

 

Vừa , nhận — đó là con cún con A Hoàng nhặt về ba năm

 

“A Hoàng, ba năm gặp, ngươi cũng khôn lớn .” 

 

Con ch.ó nhỏ tiếng gọi, cái đuôi liền vẫy loạn lên đầy vui sướng. 

 

Ta xoa nhẹ lên trán tròn của nó — hiện giờ trong nhà họ Bạch, chỉ còn ngươi là còn hoan nghênh thôi. 

 

10 

 

Ba năm , phụ cùng hai trưởng vốn hứa sẽ tiễn xuất giá, mà mãi chẳng thấy về, tới tận ngày thành hôn của , tin từ Bắc Cương mới truyền tới: bọn họ mất tích. 

 

Cùng lúc , còn lan truyền lời đồn ba thông đồng với địch. 

 

Nhà họ Bạch như đặt chảo lửa — nếu thiên t.ử nổi giận, hai mươi vạn Bạch gia quân trấn thủ Nguyệt Khâu thành cũng khó thoát họa lây. 

 

Tối hôm đó, còn kịp động phòng với Lý Mục Lương, liền cởi giá y, khoác giáp trụ, suốt đêm cấp tốc tiến về Nguyệt Khâu. 

 

Liên tiếp đoạt Xuyên Châu, Bắc Hà — thu hồi đất đai thất thủ của Đại Chu, mới thể bảo Bạch gia và Bạch gia quân. 

 

Vì tìm phụ cùng trưởng, Bắc Cương suốt ba năm trời. 

 

Nào ngờ, chỉ tìm , đến cả mẫu và tổ mẫu… cũng đều chẳng còn nữa. 

 

“Tiểu thư… là Xảo Ngọc vô dụng, thể gìn giữ nổi viện Mộc Lan cho .” 

 

Tiếng Xảo Ngọc kéo thoát khỏi dòng hồi ức. 

 

Nàng từ khi rời kinh, tổ mẫu và mẫu lượt nhiễm dịch bệnh, chính Hứa Như Ý ngày đêm tận tình chăm sóc bên giường suốt ba tháng trời, mới lọt mắt các bà .

 

Từ đó về , mỗi ngày Hứa Như Ý đều đến viện của hai thỉnh an. 

 

Thấy tổ mẫu và mẫu vì lo lắng Bắc Cương mà u sầu nguôi, nàng liền đưa hai khúc, dạo chơi ngoài thành. 

 

Cũng chính khi dạo chơi , xe lăn của nàng đột nhiên trượt xuống sườn dốc, tình cờ Lý Mục Lương tay cứu giúp. 

 

Từ đó trở , hai qua thường xuyên, sinh tình cảm. 

 

Nghe xong lời Xảo Ngọc thuật , khẽ rũ mi mắt. 

 

Trên đời chuyện trùng hợp đến thế? 

 

Vừa trượt xe lúc chơi, Lý Mục Lương cứu? 

 

Trực giác với — tất cả đều là Hứa Như Ý tính toán từ

 

Nàng từ nhỏ thích cướp đoạt những gì thuộc về : viện Mộc Lan, tổ mẫu và mẫu bây giờ là cả Lý Mục Lương. 

 

nàng quá xem thường

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ton-nu-ta-khong-lam-nu-chinh-nguoc-van/15.html.]

 

Ta thể thủ vững biên cương, há giữ nổi một cánh cửa nhà

 

11 

 

Hôm triều diện thánh, tính sẵn sẽ dùng công huân nơi sa trường để cầu xin Hoàng thượng giữ kinh thành. 

 

Từ nay về sẽ sống chung một mái nhà với Hứa Như Ý, đem tất thảy thủ đoạn nơi chiến địa, từng chiêu từng thức, dùng lên nàng và Lý Mục Lương, để xem hai kẻ đó — ai mới là kẻ chịu đựng lâu hơn. 

 

Nào ngờ đến cửa cung, chạm mặt di tổ mẫu Trang Thiệu Hoa. 

 

Bà mang theo linh vị của mười tám vị liệt sĩ nhà họ Hách, quỳ nơi cổng cung, chỉ để cầu một đạo hưu thư cho cháu gái Hách Giai Nghi. 

 

Chuyện Dục Vương sủng diệt thê, còn đích đ.â.m trọng thương Giai Nghi, cũng đôi chút. 

 

Khi thấy mười tám linh vị của ba đời nhà họ Hách, cùng là chốn sa trường, khỏi xuống ngựa, đồng ý bà khuyên can Thánh thượng. 

 

Di tổ mẫu giờ vốn chẳng ưa tổ mẫu , mà hôm , bà hạ cúi đầu cảm tạ

 

Ta nỡ để bà thất vọng, càng chẳng thể trơ mắt dòng dõi công thần bức ép,  thế nên, dứt khoát dùng công huân của , đổi lấy đạo hưu thư cho Hách Giai Nghi.

 

Khi theo ước hẹn trao thánh chỉ tay di tổ mẫu, bà xúc động căn dặn : khi qua Thiên Thủy Câu, nhất định thập phần cẩn thận, chớ rơi bẫy phục kích của địch nhân. 

 

Thiên Thủy Câu là đường bắt buộc qua từ kinh thành trở về Bắc Cương, cách kinh xa. 

 

Tuy chẳng hiểu vì di tổ mẫu đoán nơi đó địch mai phục, nhưng lòng vẫn đầy cảm kích. 

 

Hiện giờ, tổ mẫu và mẫu chẳng còn coi trọng nữa, mà một lời dặn dò của , thật sự là trân quý khôn cùng. 

 

12 

 

Rời cung xong, trở Hách phủ. 

 

Vốn định đưa A Hoàng theo, nhưng tìm khắp nơi chẳng thấy bóng dáng nó

 

Tiện tay túm lấy một nha để hỏi, nha đầu ấp a ấp úng: “A Hoàng… hình như đang ở… ở hậu trù.” 

 

Hậu trù? 

 

Sự run sợ trong giọng nàng khiến dâng lên một linh cảm chẳng lành, lập tức phóng nhanh về phía hậu trù. 

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

 

Vừa đến nơi, liền thấy giọng mắng mỏ của Thúy Hoàn — nha của Hứa Như Ý: 

 

“Đồ cẩu bạc lòng! Tiểu thư mỗi ngày đều đút thịt cho ngươi ăn, mà ngươi còn nhớ thương khác! 

 

Giờ thì , tiểu thư tự tay mổ ngươi, đến lượt bọn ăn thịt ngươi đấy!” 

 

Gì cơ!? 

 

Ta kỹ — A Hoàng bất động giữa vũng m.á.u, m.ổ b.ụ.n.g moi r.u.ộ.t, m.á.u đỏ vẫn còn đang rỉ từ thể be bét của nó. 

 

Thúy Hoàn thì ghé bên cạnh rửa tay, vẻ mặt đầy ghê tởm: 

 

là xúi quẩy, bao nhiêu nha chọn, cứ bắt bồng ngươi tới hậu trù, buồn nôn c.h.ế.t.” 

 

Thúy Hoàn đưa chân định đạp lên t.h.i t.h.ể A Hoàng, kịp chạm tới thì trường thương của xuyên qua. 

 

Thúy Hoàn đau đến gào thét, sức bò ngoài, ngay cả cầu thêu vàng nơi thắt lưng cọ rơi cũng chẳng dám cúi xuống nhặt. 

 

Ta một tay ôm lấy t.h.i t.h.ể đẫm m.á.u của A Hoàng, mặc cho huyết dịch ướt đẫm giáp trụ

 

“A Hoàng, sẽ báo thù cho ngươi.” 

Loading...