Tôn Nữ Ta Không Làm Nữ Chính Ngược Văn - 2

Cập nhật lúc: 2025-04-20 15:10:32
Lượt xem: 3,513

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ xa thấy Gia Nghi đang quỳ giữa trời tuyết, chỉ mặc một chiếc áo mỏng, phủ kín hoa tuyết. 

 

Nó vốn bất động, nhưng thấy nha sắp c.h.ế.t thì theo phản xạ định dậy, 

 

Lại thị vệ của Dục Vương ấn mạnh xuống: “Vương phi, tới giờ.” 

 

Một đám nha , thị vệ mà cũng dám đối xử với Gia Nghi thế

 

Loạn ?! 

 

“Thả tôn nữ !” 

 

Ta quát lớn một tiếng, trường thương vẽ lên một đường cong giữa trung, đ.â.m thẳng vai tên thị vệ. 

 

Đám nha hét lên hoảng loạn, vội vàng trốn hết phía trắc phi của Dục Vương – Lý Thư Dao. 

 

Gia Nghi bỗng đầu , đôi mắt đỏ hoe, gọi khẽ: “Tổ mẫu.” 

 

Thấy thở gấp, nó loạng choạng lao tới đỡ lấy

 

Ta nắm lấy đôi tay lạnh buốt của nó, trong lòng đau như d.a.o cắt. 

 

Cháu ngoan của , thể để chà đạp như thế

 

Một ngụm tức nghẹn nơi l.ồ.ng n.g.ự.c, kịp trút thì Lý Thư Dao tự tìm cái c.h.ế.t: 

 

“Hách lão thái quân, nơi là Dục Vương phủ, chỗ để càn.”

 

5

 

Lấy Dục Vương dọa

 

Ngàn quân vạn mã còn sợ, sợ một tên vương gia mượn oai hù

 

Ta bước thẳng đến mặt Lý Thư Dao, giơ tay tát thẳng một bạt tai mặt ả: 

 

“Chính phi còn mở miệng, ngươi chỉ là một trắc phi nhỏ nhoi, la hét cái gì?” 

 

Lý Thư Dao ngờ dám đ.á.n.h ả giữa thanh thiên bạch nhật, giọng run rẩy vì kinh ngạc: 

 

“Hách lão thái quân, cha là Thượng thư bộ Hộ, với Dục Vương là thanh mai trúc mã, hôm nay đ.á.n.h , chẳng lẽ sợ liên lụy đến nhà họ Hách ?” 

 

“Hử, dựa ngươi mà liên lụy đến nhà họ Hách?” 

 

Ta rút trường thương khỏi vai tên thị vệ, mũi thương xoay nhẹ, đ.â.m thẳng về phía cổ Lý Thư Dao: 

 

“Đánh ngươi còn là nhẹ, hôm nay phế ngươi , thì bọn họ cũng chẳng gì nổi !” 

 

Lý Thư Dao hoảng hốt định chạy, nhanh tay đ.â.m một nhát mắt cá chân ả. 

 

Máu tươi phun , Lý Thư Dao ngã dúi dụi xuống tuyết như một con ch.ó. 

 

“Tổ mẫu, !” 

 

Khi chuẩn đ.â.m nhát thứ hai, Gia Nghi ngăn

 

Ánh mắt nó lướt nhanh về phía cổng viện, vẻ mặt đầy căng thẳng. 

 

Thì , Thẩm Thù Dục đến. 

 

Sắc mặt u ám, lười biếng liếc Gia Nghi một cái, ngay mặt ôm c.h.ặ.t Lý Thư Dao lòng: 

 

“Hách lão thái quân, sủng phi của bản vương, đến lượt dạy dỗ.” 

 

Lý Thư Dao rúc n.g.ự.c Thẩm Thù Dục, giọng nghẹn ngào: 

 

“Vương gia, nếu đến trễ thêm chút nữa, Vương phi g.i.ế.c c.h.ế.t …” 

 

Rõ ràng đ.â.m nàng , mà nàng đổ hết tội lên đầu Gia Nghi. 

 

Âm mưu thâm độc như , Gia Nghi thể là đối thủ. 

 

Ta nhíu mày Thẩm Thù Dục — 

 

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

Quả nhiên, tin lời Lý Thư Dao: 

 

“Hách Gia Nghi, vì ngươi ghen tuông đến mức ?”

 

Gia Nghi mím c.h.ặ.t môi, vì hề biện minh. 

 

Chỉ bờ vai khẽ run lên, sắc mặt đờ đẫn, ánh mắt trống rỗng. 

 

Không, đây là tôn nữ của

 

Gia Nghi của sáng như , dịu như trăng, thể vì một đàn ông mà thấp hèn đến mức

 

Ta giơ trường thương Trường Minh lên mặt nó: 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ton-nu-ta-khong-lam-nu-chinh-nguoc-van/2.html.]

 

“Hách Gia Nghi, bao lâu con cầm thương?” 

 

 

Gia Nghi sững , ngơ ngác Trường Minh Thương. 

 

Trước , tuy cũng dạy nó luyện thương, nhưng vẫn luôn lo ngoài cho là thô lỗ, nên cho nó biểu lộ mặt đời. 

 

hôm nay— 

 

“Gia Nghi, cây thương thể g.i.ế.c yêu nghiệt, cũng thể c.h.é.m kẻ phụ tình.” 

 

“Hãy dùng nó để cắt đứt nghiệt duyên, rời khỏi Dục Vương phủ, cùng tổ mẫu trở về Hách gia.” 

 

“Bất kể là con vua cháu chúa con gái quan Thượng thư, nữ nhi nhà họ Hách tuyệt đối để khác ức h.i.ế.p!” 

 

Nói một xong, bắt đầu ho dữ dội. 

 

Gia Nghi hốt hoảng đỡ lấy , vội vã vuốt lưng giúp dễ thở. 

 

Lý Thư Dao chớp lấy cơ hội, lạnh lùng mỉa mai một câu: 

 

“Hách lão thái quân, ngàn vạn đừng c.h.ế.t trong Dục Vương phủ, xui xẻo lắm đấy.” 

 

Xui xẻo

 

Vậy thì hôm nay sẽ huyết tẩy Dục Vương phủ, cho ả thế nào mới thật sự là xui xẻo! 

 

Cảm nhận sát khí băng lạnh lan từ , Gia Nghi bỗng siết c.h.ặ.t trường thương trong tay. 

 

quyết định. 

 

Ánh mắt trở nên sáng rõ, giọng cũng đầy cứng cỏi: 

 

“Tổ mẫu, để con !”

 

7

 

Ta giao Trường Minh Thương cho Gia Nghi. 

 

Ngay khoảnh khắc nó cầm lấy thương, lập tức đ.â.m thẳng về phía Thẩm Thù Dục. 

 

Thẩm Thù Dục thương ở cánh tay, giận dữ gầm lên: 

 

“Hách Gia Nghi, ngươi điên ?!” 

 

Gia Nghi chẳng thèm để ý, đ.â.m thêm một thương nữa — x.é to.ạc ngọc quan đầu

 

“Hách Gia Nghi!!!” 

 

Trán Thẩm Thù Dục nổi đầy gân xanh: 

 

“Ngươi còn chút dáng vẻ của Vương phi nữa ?!” 

 

“Cái danh Vương phi thối nát đó, chẳng buồn giữ từ lâu

 

“Thẩm Thù Dục, từ nay trở , và ngươi đoạn tuyệt tình nghĩa!” 

 

Ba năm nhẫn nhịn, đến giờ phút , Gia Nghi cuối cùng cũng nhịn nữa. 

 

Nó cầm trường thương, quét ngang cả viện Phù Dung. 

 

Phá tung cửa sổ, đ.â.m vỡ xà nhà, đập nát đình nghỉ và bàn đá. 

 

Ầm ầm ầm… tiếng sụp đổ vang dội từng nhịp đ.á.n.h thẳng tim Thẩm Thù Dục. 

 

Còn dòng chữ kỳ lạ thì phát điên lên: 

 

【Nữ chính ơi, g.i.ế.c luôn đôi cẩu nam nữ đó !】 

 

【Không ! Nếu Gia Nghi g.i.ế.c Thẩm Thù Dục, Hoàng hậu chắc chắn sẽ tha cho cô và lão thái quân!】 

 

【Lão thái quân đang nghĩ gì ? Sao can ngăn một chút?】 

 

【Ngăn gì mà ngăn?! Mấy thấy , lão thái quân còn g.i.ế.c Thẩm Thù Dục hơn cả Gia Nghi chứ!】 

 

【Gia Nghi, lão thái quân, xin hai hãy bình tĩnh, giờ ai thể giúp nhà họ Hách cả !】 

 

Ta thấy rõ từng câu từng chữ hiện lên trong mắt, nhưng vẫn ngăn Gia Nghi

 

Tôn nữ , hiểu nó. 

 

chừng mực. 

 

nhát thương cuối cùng… 

 

Gia Nghi g.i.ế.c  .

Loading...