Tôn Nữ Ta Không Làm Nữ Chính Ngược Văn - 20 (Hết)
Cập nhật lúc: 2025-04-20 15:17:08
Lượt xem: 3,134
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Địch mạnh mặt, tổ mẫu sẽ hiểu cho .”
Thẩm Trường Uyên thêm gì nữa.
Khi lão ông đầu tiên nhảy xuống sông chịu nổi lạnh, lập tức nhảy xuống nước đỡ ván, còn lệnh t.ử sĩ trướng cùng dựng cầu .
Ba vạn Bạch gia quân, giẫm lên vai hoàng t.ử, giẫm lên vai bách tính, thuận lợi vượt sông.
24
“Bạch tướng quân, núi phục kích. Nếu giảm thiểu thương vong, thể tuyển chọn trăm quân, ban đêm âm thầm leo lên vách đá từ phía vách dựng, đ.á.n.h một trận đột kích bất ngờ.”
“Vách đá đó từng trèo qua hồi nhỏ, nguyện dò đường cho Bạch gia quân.”
Ta trầm mặc giây lát, ánh mắt dừng vết thương bụng của Giai Nghi: “Vết thương của ngươi…”
“Tướng quân, trận chiến liên quan đến đại cục, nếu mười phần nắm chắc, Giai Nghi dám xin lệnh.”
Nhìn ánh mắt kiên định của Giai Nghi, nặng nề gật đầu: “Được, ngươi dò đường, Phi Tuyết dẫn theo một trăm năm mươi binh sĩ cùng ngươi lên núi, giờ Dần xuất phát.”
Ta giao cây hồng thương do Như Ý chế tạo cho Giai Nghi. Cây thương trong gắn dây thừng lớn, khi b.ắ.n lưỡi thương sẽ biến thành móc câu, thể tạm thời dây leo núi.
Giai Nghi ngớt lời khen tài khéo của Như Ý. Nàng tò mò vì cô nương say mê chế tạo những thứ g.i.ế.c ch.óc thế .
“Bởi vì nàng chiến trường, như phụ nàng, bảo quốc hộ gia.”
Nhắc đến Hứa Thế Sơn, lòng chợt nặng nề. Hắn là khi Như Ý thương ở chân mới gian tế Đại Kim để ý, từng bước sa .
Có lẽ thể chấp nhận việc nữ nhi của chịu kết cục như , thà phản bội Đại Chu cũng giành cho nữ nhi một tiền đồ. thực , thể con ngựa của Như Ý là do gian tế Đại Kim kích động mới phát cuồng.
Sự tàn khốc của chiến tranh ở chỗ đó, đúng sai thiện ác, chỉ thắng và bại.
Ta đội Bạch gia quân đang yên lặng chờ lệnh nơi xa.
Họ cũng từng là phụ của ai đó, là con trai của một đôi phu phụ nào đó.
nay, địch mạnh mắt, chúng chỉ còn một cái tên — Đại Chu tướng sĩ!
25
Giờ Dần, Giai Nghi và Phi Sương xuất phát. Nhờ thương dây của Như Ý trợ lực, việc leo lên vách núi vô cùng suôn sẻ.
Chốc lát , đỉnh núi vang lên tiếng c.h.é.m g.i.ế.c. Ta kìm nén một trong n.g.ự.c, cầu cho trong một trăm năm mươi mốt đó thể còn vài sống sót.
Khoảnh khắc chờ đợi dài như thiên thu. Mãi đến khi chân trời bắt đầu le lói ánh trắng bụng cá, cuối cùng cũng đợi pháo hiệu b.ắ.n sáng.
“Đại quân lệnh, lên núi!”
Ta chạy đầu tiên. Trên núi tĩnh lặng một âm thanh, chỉ còn t.h.i t.h.ể ngổn ngang khắp núi.
Đầu của Phi Sương còn, Giai Nghi dựa một cây, thương t.h.ả.m đến mức hình .
Ta nuốt ngược nước mắt, đè tay lên miệng vết thương của nàng để cầm m.á.u.
Nàng nhẹ nhàng đặt tay lên mu bàn tay : “Tướng quân, cần cứu , uống Toả Mệnh Đan, bây giờ c.h.ế.t, bảy ngày cũng sẽ c.h.ế.t thôi.”
“Không, ngươi sẽ c.h.ế.t.” Ta lấy viên t.h.u.ố.c mà tổ mẫu đưa cho, đút cho Giai Nghi nuốt xuống, sai đưa nàng đến bên Thẩm Trường Uyên. Ta nghĩ lẽ vẫn còn đủ sức chăm lo cho Giai Nghi.
Xử lý xong những t.h.i t.h.ể núi, bắt đầu tận dụng địa thế để bố trí phòng thủ. Còn về thiên thời…
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Ta ngửa đầu cầu xin trời cao — cho một trận tuyết lớn phủ xuống.
26
Lão Thiên gia vẫn còn thiên vị Đại Chu.
Mười vạn đại quân của Đại Kim đều chôn vùi tuyết lở, kẻ may mắn thoát cũng Hách Viễn từ Nam cảnh kéo quân tới tiếp giá tiêu diệt bộ.
Hách Viễn là tổ mẫu gửi thư kêu lên kinh. Rõ ràng hai nhà Bạch – Hách bình thường ít qua , bởi hai vị tổ mẫu chướng mắt , thế mà ngày nhận thư, vì lập tức lên đường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ton-nu-ta-khong-lam-nu-chinh-nguoc-van/20-het.html.]
“Đây hẳn là sự tín nhiệm giữa các tướng môn với .”
Ta và Hách Viễn từ Thiên Thuỷ Câu rút quân , dám trì hoãn, lập tức suất lĩnh đại quân tiến về kinh thành.
Tình hình trong kinh tệ như tưởng.
Tướng thủ thành cổng thành chính là Triệu Văn Vũ.
Hôm khi hoàng đế sai kiểm tra sổ sách hồi hương, bảo nghĩ cách điều bộ quân phòng thủ hai thành về kinh.
Kết quả là khi kinh, vặn gặp đúng lúc phản quân đ.á.n.h dữ dội với binh các phủ.
Ta hỏi : “Như Ý ?”
Ánh mắt tối xuống: “Ở Ngọ môn.”
27
Trên Ngọ môn bày hơn trăm t.h.i t.h.ể, đều là các đại thần và nhà của họ.
Ta thấy Như Ý, tổ mẫu và mẫu .
Di tổ mẫu quỳ bên cạnh tổ mẫu, như một đứa trẻ.
“Trường Minh, tranh với ngươi nữa, chọc giận ngươi nữa, ngươi mở mắt , là Thiệu Hoa đây mà.”
“Trường Minh, thừa nhận, là vì ngươi ngươi múa thương, chiến trường, mới đặt tên cây thương là Trường Minh. Ta… đưa ngươi g.i.ế.c giặc, để ngươi thấy cao nguyên phương Nam và đại bàng cái.”
“Chúng luôn là ngươi hâm mộ , hâm mộ ngươi, đấu cả một đời. Trường Minh, ngươi mệt , chúng đấu nữa, m.ô.n.g ngươi, gọi một tiếng tỷ tỷ ?”
“Trường Minh, ngươi , gặp chuyện còn hỏi ai?”
Tổ mẫu nhắm mắt , gương mặt yên bình. Ta quỳ xuống bên cạnh bà, cùng di tổ mẫu ôm lớn: “Minh Nguyệt , tổ mẫu ngươi để viên t.h.u.ố.c cuối cùng cho , bà thể cho .”
Ta khẽ vỗ lưng di tổ mẫu: “Di tổ mẫu, thật tổ mẫu ngay khi quyết định lập kế , sớm xem sống c.h.ế.t nhẹ như lông hồng.”
“Khi bà phát hiện trong cung cấu kết với mật thám Đại Kim, bà cố ý buông lỏng để hoàng hậu và Lý Mục Lương đưa bộ mật thám cung, tạo cho bọn họ ảo tưởng rằng nắm chắc phần thắng.”
“Chiến trường của tổ mẫu hình sắc, nhưng cũng sảng khoái ngang tàn. Con tin tổ mẫu trận nhất định g.i.ế.c đến sảng khoái.”
Tổ mẫu là nữ t.ử thông tuệ nhất mà từng gặp trong đời, thậm chí sớm tính Lý Mục Lương là của hoàng hậu chứ của Vân quý phi, chỉ vì lúc y uống vô tình nhắc đến loại thường dùng trong Khôn Ninh cung.
Bà cũng đoán di tổ mẫu sẽ cùng bà tiến cung, đoán Như Ý khi tin sẽ dẫn bà cung, sớm sắp xếp mẫu dẫn các phủ binh đến viện trợ cho di tổ mẫu.
Chỉ tiếc, lục thúc của Gia Nghi cứu .
Chiến tranh nào chuyện c.h.ế.t, phụ và hai ca ca c.h.ế.t, Phi Sương và Phi Tuyết c.h.ế.t, mẫu và tổ mẫu cũng c.h.ế.t, ngay cả Tiểu Hoàng cũng c.h.ế.t. Rồi sẽ một ngày, cũng từng c.h.ế.t.
Tướng môn từng thiếu trung cốt.
28
Hôm tiễn đưa, bách tính quỳ dọc hai bên đường, họ lớn tiếng từng cái tên khắc linh vị. Khi đến “trung khuyển Tiểu Hoàng”, ai , trái ít len lén lau nước mắt.
Ta ở cuối đoàn , khi tiễn biệt họ, và Gia Nghi chuẩn khởi hành về Bắc Cương. Thế t.ử Lễ vương – Thẩm Trường Uyên – chẳng từ lúc nào chờ sẵn ngoài cổng thành.
Hắn hỏi Gia Nghi: “Nếu bản vương mong nàng lưu kinh thành, nàng thể suy nghĩ một chút ?”
Gia Nghi phất tay: “Đại Kim diệt, giang sơn yên, gì đến chuyện nhi nữ tình trường. Thần nữ chỉ nguyện trấn thủ Bắc Cương lâu dài, mong vương gia thành .”
Nàng siết c.h.ặ.t trường thương Trường Minh trong tay, khí tượng tướng tinh bắt đầu lộ rõ.
Di tổ mẫu nàng, mỉm đầy yên lòng, đó sang hỏi : “Minh Nguyệt, cái hộp gấm tổ mẫu con nhờ mang , con mang theo ?”
Trước lúc lâm chung, tổ mẫu gửi lời qua di tổ mẫu, trong hộp gấm trong phòng để một ít đồ cho .
Ta mang theo , bên trong là bánh hạch đào do chính tay tổ mẫu .
Vừa thơm, ngọt, thoảng chút vị đắng.
(Hết)