Tôn Nữ Ta Không Làm Nữ Chính Ngược Văn - 6
Cập nhật lúc: 2025-04-20 15:11:34
Lượt xem: 4,420
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cảm nhận nỗi buồn trong lòng , Gia Nghi nhào lòng nũng:
“Tổ mẫu, chỉ là vết thương nhỏ thôi mà, . Chỉ là… tôn nữ lo lắng… Thẩm Thù Dục liệu phát hiện đây chỉ là vở kịch ?”
“Không cả. Dù phát hiện thì cũng chẳng .”
Ta vỗ nhẹ mu bàn tay Gia Nghi:
“Con cứ an tâm dưỡng sức, tổ mẫu ngoài xử lý vài việc.”
Gia Nghi như nhận điều gì, vội kéo lấy tay áo :
“Tổ mẫu, Thi Văn vẫn còn nhỏ, … thể cho một cơ hội nữa ?”
Ta Gia Nghi, khẽ thở dài.
Nó cái gì cũng , chỉ là quá mềm lòng.
“Gia Nghi, con nhớ kỹ: Khoan dung với kẻ thù, chính là tàn nhẫn với bản .”
Vừa dứt lời, dòng chữ màn hình bắt đầu xôn xao:
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
【Trời đất ơi, thì là Hách Thi Văn lộ chuyện ? Ta cứ tưởng là Tần Sương Ngữ chứ!】
【Vậy là nữ chính và lão thái quân diễn một vở kịch chung !】
【Lão thái quân quá đỉnh! nữ chính thật sự chịu khổ .】
【Không chịu khổ thì nam phụ cơ hội sân? Nghe Thẩm Trường Uyên tin Dục Vương đ.â.m Gia Nghi là lập tức chạy tới!】
【Thẩm Trường Uyên thích Gia Nghi từ nhỏ, tiếc là Gia Nghi cứ tưởng cứu năm đó là Thẩm Thù Dục, nên bỏ lỡ mất .】
【Lão thái quân ơi, xem xét đến Thẩm Trường Uyên . Người đó mới thật lòng yêu Gia Nghi!】
Trong lòng chấn động mãnh liệt.
Thẩm Trường Uyên yêu Gia Nghi thì dám chắc.
trong ký ức của , luôn là thâm trầm cẩn trọng.
Dù gì cũng là hoàng t.ử mẫu ruột quyền thế, mỗi bước đều như giẫm băng mỏng.
Vậy mà hôm nay, vì Gia Nghi mà thất thố…
Chẳng lẽ đây chính là sức mạnh của “cốt truyện”?
Ta dậy bước khỏi phòng, lệnh cho quản gia đóng cổng lớn, cho dựng một tấm biển ngay cửa phủ, đó :
“Hôm nay phủ chuyện, miễn tiếp khách.”
Sau khi xong, cầm lấy Trường Minh Thương, bước từ đường.
Máu mà Gia Nghi đổ, nỗi khổ mà con bé chịu… kẻ trả giá!
17
Trong từ đường, Hách Thi Văn quỳ bài vị tổ tiên nửa canh giờ.
“Tổ mẫu, tôn nữ sai , tôn nữ nên ở bên ngoài ăn bừa bãi, hại đường tỷ chịu liên lụy.”
“Thi Văn, Gia Nghi cầu tình con, cho con một cơ hội sửa đổi. Cơ hội thể cho, nhưng nắm , còn xem bản lĩnh của con.”
Thi Văn ngẩn một thoáng, đó hổ cúi đầu:
“Chỉ cần tổ mẫu và đường tỷ bằng lòng tha thứ, bảo tôn nữ gì, tôn nữ cũng nguyện ý!”
“Vậy thì . Con thật cho tổ mẫu , là ai xúi giục con và mẫu con phản bội Hách gia?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ton-nu-ta-khong-lam-nu-chinh-nguoc-van/6.html.]
Thê t.ử Lão Tam vô thức sang Tần Sương Ngữ,
Thi Văn rụt cổ , nhẹ giọng đáp:
“Là… là Lục thẩm.”
【Ta ngay, chuyện nhất định liên quan đến Tần Sương Ngữ.】
【Hách gia là nhà trung liệt, vớ loại như Tần Sương Ngữ? Hại lão thái quân, hại Gia Nghi, nàng mưu toan điều gì?】
【Lão thái quân, nhất định đuổi Tần Sương Ngữ khỏi Hách gia, nếu về nàng chỉ nhận Gia Nghi mà còn cấu kết với Thẩm Thù Dục ngược đãi Gia Nghi!】
Dòng chữ màn hình đều nghiến răng mắng mỏ hành vi của Tần Sương Ngữ, chỉ là — họ khuyên đuổi nàng khỏi Hách gia?
Chủ ý thật chẳng cả.
Ta vung tay, ném chén vỡ tan chân Tần Sương Ngữ:
“Thê t.ử Lão Lục, Hách gia bạc đãi ngươi ? Mà ngươi để một con đường sống cho Gia Nghi!”
Nghe thế, Tần Sương Ngữ lập tức quỳ sụp xuống đất, đầu gối đ.â.m mảnh sứ cũng dám nhúc nhích:
“Mẫu , con cũng là tên lang trung mê hoặc, gạt con rằng Gia Nghi uống t.h.u.ố.c sẩy thai. Con sợ bệ hạ trách Hách gia bảo vệ hoàng tôn, mới để Thi Văn báo với Dục Vương, gọi đến đón Gia Nghi về, nào ngờ… nào ngờ…”
“Nào ngờ Gia Nghi căn bản từng uống t.h.u.ố.c sẩy thai, đúng chứ?”
“Tần Sương Ngữ, cho ngươi , cố ý đuổi tên lang trung rời kinh, tìm bên ngoài đến chăm sóc Gia Nghi, chính là khiến ngươi nghĩ rằng đang che giấu chuyện Gia Nghi sẩy thai.
“Ta đoán chắc, ngươi sẽ nhịn mà tiết lộ ngoài.”
Tần Sương Ngữ ngẩn , dám tin:
“Vậy nên… cố ý dẫn Dục Vương đến Hách phủ, là để đích đ.â.m thương bụng Gia Nghi, mượn tay để trừ đứa con trong bụng nàng ?!”
“Ngươi quả là thông minh. Chỉ tiếc, hôm nay… chính là ngày c.h.ế.t của ngươi!”
Nghe đến đó, Lão Lục giật nảy , vội vàng chắn Tần Sương Ngữ:
“Mẫu , A Ngữ chỉ là nhất thời hồ đồ. Người đ.á.n.h phạt gì cũng , nhưng tội đến mức c.h.ế.t!”
“Tội đến mức c.h.ế.t?”
“Nàng đầu độc hại , cấu kết với ngoài hại Gia Nghi, g.i.ế.c nàng một trăm cũng nguôi giận!
“Lão Lục, tránh cho , nếu — ngay cả ngươi, cũng g.i.ế.c luôn!”
“Đầu… đầu độc?”
Sắc mặt Lão Lục đại biến, cúi đầu hỏi Tần Sương Ngữ:
“A Ngữ, lời mẫu … sự thật ?”
18
Lão Lục lớn lên ở kinh thành, cả đời sống sự che chở của .
Tính tình thẳng thắn, đơn thuần, giống hệt Gia Nghi.
Tần Sương Ngữ thì khác — tâm tư sâu kín, đầu óc lanh lợi.
Biết hôm nay hạ quyết tâm xử trí nàng, dứt khoát chẳng buồn biện bạch, chỉ rơi hai hàng lệ, bày bộ dáng đáng thương, cầu mong giữ cho một tia sinh cơ cuối cùng:
“Phu quân, tội thể tha thứ, nhưng … là lý do.”
“A Ngữ, rốt cuộc là lý do gì khiến nàng hạ độc mẫu ?”
“Phu quân, còn , kỳ thật… là con ruột của mẫu .”