Tôn Nữ Ta Không Làm Nữ Chính Ngược Văn - 7
Cập nhật lúc: 2025-04-20 15:12:16
Lượt xem: 5,182
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tần Sương Ngữ uất ức :
“Nam đinh họ Hách đều chinh chiến phương Nam, lập công nơi biên giới. Chỉ phép đụng đến quân vụ, thỉnh thoảng hỏi han đôi câu liền trách mắng. Nay bộ Hách gia chỉ còn và Hách Viễn, lão thái quân ngoài mặt thì để chưởng quản gia vụ, nhưng phần lớn tài sản của tướng phủ vẫn bà nắm c.h.ặ.t trong tay.
“Bà thiên vị Hách Viễn, bao năm nay ngừng gửi tiền bạc xuống phương Nam, cả phủ tướng quân sắp bà vét sạch !”
“Phu quân, hiếu thuận bên cạnh bà , một mực gánh vác Hách gia ở kinh thành, cuối cùng chẳng gì cả — điều công bằng chăng?”
Nói xong, lông mày lão Lục nhíu c.h.ặ.t, môi run run.
Thê t.ử Lão Tam cùng Thi Văn cũng dám hé răng.
Các nàng ngờ Lão Lục con ruột của , càng ngờ rằng bao năm qua vẫn luôn dùng bạc của phủ tướng quân để tiếp tế cho Hách Viễn.
Trong phòng, ai nấy đều ôm tâm tư riêng, dần dần trở nên yên tĩnh.
Ánh mắt Tần Sương Ngữ thoáng hiện vẻ đắc ý khó nhận , nàng khẽ kéo tay áo Lão Lục, thì thầm:
“Phu quân, chúng rời khỏi Hách gia . Một mẫu như Trang Thiệu Hoa — vô tình, vô nghĩa — cũng như .”
“Bốp!”
Một tiếng vang giòn giã,
Lão Lục xưa nay luôn rụt cổ hiền lành bỗng nổi giận, tung một bạt tai mạnh mẽ mặt Tần Sương Ngữ.
Ngực phập phồng dữ dội, chẳng thốt nổi lời nào, nhưng đôi vai run rẩy cùng đôi mắt đẫm lệ của cho — đứa con trai , nuôi uổng!
19
【Tần Sương Ngữ, ngươi đáng đời lắm! Ngươi tưởng phơi bày thế của Lão Lục thì sẽ trở mặt giúp ngươi đối phó lão thái quân ? Người sớm rõ đấy!】
【Tần Sương Ngữ, ngươi ngờ ? Lão thái quân cả đời sáu nhi t.ử một nữ nhi, mà một ai là do bà sinh .】
【Tần Sương Ngữ, ngươi tiêu đời , Lão Lục nhà chính là đứa con luôn che chở lão thái quân nhất!】
Từng dòng chữ hiện nơi mắt, gợi ký ức xưa trong lòng .
Năm , bụng trúng tên, lang trung bảo rằng đời thể sinh con.
lúc , Trang Trường Minh sinh một nhi t.ử, gửi bánh hồng ngàn dặm đến báo tin vui.
Ta cam lòng thua kém, liền nhặt về đứa trẻ mồ côi đầu tiên — mẫu nó mất sớm, phụ cũng t.ử trận nơi chiến trường phương Nam, mỗi ngày chỉ thể bới móc rau thối bên ngoài quân doanh để sống, gầy guộc như một chú chuột con.
Có đứa con đầu lòng, lượt nhặt về năm trai một gái, bắt chúng gọi là mẫu , dạy cho chúng thương pháp binh pháp, tự tay nuôi dạy thành tài, từng đứa một đều đưa chiến trường.
Lão Lục là đứa nhỏ nhất trong , từ nhỏ thể yếu đuối, nhút nhát.
Năm mười hai tuổi, ép chiến trường, sợ đến mức đái cả quần, cuối cùng là nhỏ hơn một tuổi — Hách Mộng Hoa — lau nước mắt cho , rằng:
“Ca ca, theo mẫu hồi kinh , để tòng quân.”
Tính tình Mộng Hoa giống hệt , quyết là đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ton-nu-ta-khong-lam-nu-chinh-nguoc-van/7.html.]
Ta chẳng còn cách nào, đành dắt Lão Lục về kinh thành trong tiếng nức nở của nó, từ đó, vẫn luôn đem chuyện Mộng Hoa tòng quân mà tính đầu Lão Lục, từng cho sắc mặt dễ coi.
Tuy , bảo vệ quốc gia là lựa chọn của chính nữ nhi , nhưng trong lòng — ôi thôi, thật là đau đớn khôn cùng!
Dẫu cho Mộng Hoa đ.á.n.h trận thắng, ban thưởng phong hàm, cũng chẳng thể vui mừng nổi.
Bởi lẽ, thấu hiểu — phía vinh quang là muôn phần cay đắng.
Vậy nên về , khi Ngũ lang cùng thê t.ử sinh hạ Gia Nghi, nhất quyết giữ con bé kinh thành để đích dạy dỗ.
Họ Hách , liệt sĩ quá nhiều, chỉ mong Gia Nghi thể sống một đời bình bình an an, thế là đủ .
Thế nhưng thiên hạ cứ sinh vài kẻ mắt mù tâm mờ, nghĩ tới chuyện hành hạ tôn nữ .
Gì mà truy thê ngược nữ, chẳng hiểu cũng chẳng cần hiểu.
Ta chỉ một điều — kẻ nào dám động tới tôn nữ , đều đáng c.h.ế.t!
Nghĩ tới đây, vung thương, đ.â.m xuyên bụng Tần Sương Ngữ, ném mấy gói độc d.ư.ợ.c cùng một chiếc giới chỉ xuống mặt nàng :
“Những thứ là do Anh Lan tìm thấy trong rương hồi môn của ngươi, ngươi c.h.ế.t… oan.”
Tần Sương Ngữ đống vật mắt, biểu cảm từ ngỡ ngàng chuyển thành phẫn nộ, cuối cùng bình thản tiếp nhận thất bại:
“Trang Thiệu Hoa, bại tay ngươi, thua — là thua kẻ lưng ngươi!
“Ngươi cần phủ nhận, nếu chỉ điểm, một kẻ ngu xuẩn như ngươi uống ba năm độc d.ư.ợ.c còn chẳng , thể nghĩ kế sách kỳ tuyệt như thế!”
Ta lạnh lùng hừ một tiếng, ngay khoảnh khắc , Trường Minh Thương xuyên qua cổ họng Tần Sương Ngữ.
Nói chuyện lựa lời, thì cứ ngậm miệng — suốt kiếp!
20
Cái c.h.ế.t của Tần Sương Ngữ khiến thê t.ử Lão Tam và Thi Văn kinh hãi đến mức ôm c.h.ặ.t lấy , run lẩy bẩy.
Ta lau sạch m.á.u thương, thu ánh :
“Thi Văn, Lý Thư Dao tìm đến ngươi chăng?”
“Dạ… , nàng hẹn tôn nữ ngày mai đến Dục Vương phủ khúc đàn. Tổ mẫu, con… con sẽ lập tức sai từ chối nàng.”
Thi Văn run lẩy bẩy, đến cũng chẳng dám.
Ta nó đang sợ điều gì, bèn nhẹ giọng hơn đôi chút:
“Không cần. Ngày mai ngươi cứ như thường.
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
“Tới nơi, cứ với Lý Thư Dao rằng ngươi vô tình phát hiện Thẩm Trường Uyên tới Hách phủ tìm Gia Nghi, hơn nữa ba ngày , sẽ tới.”
Thi Văn sững : “Tổ mẫu, vì ?”
Thê t.ử Lão Tam bước lên, nhéo nàng một cái:
“Đừng hỏi nhiều, tổ mẫu con bảo thì . Làm cho , xem như chuộc .”