Tổng Giám Đốc, Phu Nhân Ngài Lại Cho Nợ Dao - Chương 142: Các Người Nói Xem, Đây Có Phải Đang Tạo Nghiệp Không?

Cập nhật lúc: 2026-02-05 17:17:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cốc cốc cốc”

 

Tiếng gõ cửa vang lên, cắt ngang dòng hồi tưởng của Thường Minh Hi.

 

Cô khẽ động mi mắt, chút nghi hoặc, Chu Hảo mới nhắn tin một tiếng nữa mới về ?

 

Hơn nữa nay lịch thiệp, nào đến cũng đều liên lạc với cô, hỏi thể lên .

 

, mới đến gõ cửa.

 

Hôm nay khác thường như ?

 

dạo đầu óc cô càng lúc càng minh mẫn, suy nghĩ nhiều, liền dậy mở cửa.

 

Vừa nghĩ, quả nhiên, thể thức khuya, ma cũng thể!

 

Thức nhiều, đầu óc ma cũng sẽ minh mẫn!

 

Đi đến cửa, Thường Minh Hi đưa tay định vặn nắm cửa, bỗng nhiên động tác của cô dừng , đầu xem cửa phòng ngủ của đóng kỹ .

 

Kết quả, may mà một cái, cửa phòng ngủ của cô quả nhiên đang mở toang, chiếc quan tài bên trong rõ mồn một!

 

Cô cất cao giọng: “Đợi em một lát, ngay!”

 

Rụt tay khỏi nắm cửa, cô định về phía phòng ngủ.

 

bước một bước, ngoài cửa vang lên giọng quen thuộc.

 

“Tiểu Hi, là bố đây, mở cửa .”

 

Thường Minh Hi dừng bước, đáy mắt lóe lên vẻ kinh ngạc, mở cửa.

 

Ngoài cửa là một cặp vợ chồng trung niên.

 

Thường Minh Hi né , để họ : “Bố, , hai đến?”

 

Cặp vợ chồng trung niên cũng nhà, chỉ ở cửa chuyện với cô, “Không sợ con gì ăn , mua nhang con là giả, ngon, bố mua loại mới mang đến cho con, con vội ngoài, mang chìa khóa và giấy bùa, chúng nữa, đợi mấy hôm nữa đến thăm con.”

 

Thường Minh Hi bĩu môi, nhưng cũng bố lớn tuổi, nếu giấy bùa đó, e là sẽ sinh một trận bệnh nặng.

 

: “Vâng, ạ, con .”

 

Cặp vợ chồng ngoài cửa thấy dáng vẻ thất vọng của cô, vành mắt đỏ lên.

 

Thường Minh Hi vội vàng an ủi: “Bố , con bây giờ tuy chỉ thể như thường ban đêm, nhưng con vẫn sống thế giới , vẫn thể thấy hai , gia đình chúng vẫn thể đoàn tụ, con mãn nguyện .”

 

Cô bây giờ ngoài một vài hạn chế đặc biệt, như thể ăn uống như thường, chỉ thể ăn nhang nến, thể rời khỏi căn nhà , ngủ trong quan tài của , ngày ngủ đêm thức, v. v., những thứ khác khác gì .

 

Như , cô cũng những điều đều là cưỡng cầu mà .

 

Bố cô vì cô mà mỗi cầm cố mười năm tuổi thọ, mới thể giữ cô dương gian sinh sống.

 

Đây là cái giá họ trả.

 

Thường Dịch Hâm lau mắt, “Được , con gái, mau , đừng để hàng xóm thấy, nếu phát hiện sẽ phiền phức.”

 

Nghe , Thường Minh Hi chút chột , lập tức gật đầu: “Vâng, con bố , hai cũng về , muộn , sức khỏe , thể quá mệt…”

 

Cô còn xong, thang máy ở hành lang bên phát tiếng ‘ting’, con dừng ở tầng mười bốn.

 

Sắc mặt Thường Dịch Hâm biến đổi, “Tiểu Hi, đóng cửa! Bố đây.”

 

Chủ yếu là âm trạch trang trí chắc chắn khác với nhà ở thông thường, bên trong thật sự quá âm u.

 

Nếu khác thấy, chắc chắn sẽ gây chuyện!

 

Giao dịch cầm cố với thành, đến lúc đó nếu tìm nơi mới, tùy tiện di chuyển vị trí, kiêng kỵ gì .

 

Hơn nữa lỡ như những trong giới huyền học phát hiện cũng phiền phức.

 

Họ khó khăn lắm mới tìm một khu chung cư vị trí địa lý phong thủy , đông .

 

Thế nên tuyệt đối thể để khác phát hiện.

 

Thường Minh Hi cũng căng thẳng lên, cô còn nghĩ với bố thế nào, lỡ như là Chu Hảo thì .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tong-giam-doc-phu-nhan-ngai-lai-cho-no-dao/chuong-142-cac-nguoi-noi-xem-day-co-phai-dang-tao-nghiep-khong.html.]

 

Vậy chẳng là đụng mặt !

 

chút hoảng hốt, cửa đóng cũng đóng cũng xong.

 

Đóng , Chu Hảo cũng sẽ đến gõ cửa, cũng sẽ lộ.

 

Vốn dĩ cô chỉ nghĩ, thật sự quá cô đơn và nhàm chán.

 

Lần bố cô vô tình nhắc đến một , thì sắp xếp minh hôn cho cô.

 

Cộng thêm cô cũng thật sự thích Chu Hảo, nên định đợi đến lúc gạo nấu thành cơm, mới thú nhận với và bố .

 

Nếu Chu Hảo thể chấp nhận thì nhất, chấp nhận , thì để bố tìm cầm cố thêm thứ gì đó, sắp xếp cho cô và Chu Hảo một đám minh hôn cũng .

 

bây giờ lúc, nên tuyệt đối thể để họ đụng mặt!

 

Đang nghĩ, trong thang máy bước .

 

Cảnh tượng Thường Minh Hi dự đoán xảy , bước từ thang máy Chu Hảo, mà là một cặp tình nhân trẻ.

 

Đừng hỏi cô chắc chắn là tình nhân.

 

Vì hai đang nắm tay .

 

Thấy họ đều về phía .

 

Thường Dịch Hâm vội đưa tay đẩy cửa , định dùng che khuất tầm của họ.

 

Thường Minh Hi cũng hồn đóng cửa.

 

Còn của Thường Minh Hi là Lại Tú Lan thì khôi phục vẻ mặt, với hai , chào hỏi: “Hai cháu cũng ở tầng ?”

 

Lúc mua nhà, họ hỏi ban quản lý, đối diện là một cặp vợ chồng trẻ mới cưới, họ nhiều hơn một căn nhà, bên ở thường xuyên.

 

Không ngờ họ lâu lắm đến một chuyến, đối diện cũng lâu lắm về một chuyến.

 

Sao hôm nay trùng hợp thế ?

 

“Chúng ở đây.” Đồ Sơn Cửu lạnh nhạt lên tiếng.

 

Lời , hai một ma đều sững sờ.

 

Lại Tú Lan định , các cháu ở đây thì lên tầng gì.

 

còn kịp .

 

Đối phương lên tiếng, và khiến mấy họ sắc mặt đại biến.

 

Dứt lời, hành lang chìm trong im lặng.

 

Thấy gia đình đối diện kinh ngạc đến mức quên cả đóng cửa, Đồ Sơn Cửu lạnh nhạt bổ sung:

 

“Nhiễm âm khí quanh năm, chỉ khiến vận thế xuống, mà còn dẫn đến hệ miễn dịch suy giảm, dễ sinh bệnh, vận thế thấp còn thường xuyên gặp xui xẻo.”

 

“Huống hồ vạn vật đều tương hỗ, phong thủy sẽ ảnh hưởng đến âm trạch, âm trạch tự nhiên cũng sẽ ảnh hưởng đến phong thủy, vốn dĩ vị trí của khu chung cư , nhưng chính vì sự xuất hiện của căn âm trạch nhà các mà ảnh hưởng đến cả một tòa nhà.”

 

“Cặp vợ chồng đối diện cũng may là về đây ở, nếu thật sự về đây ở, đứa bé chắc chắn sẽ vì âm khí mà sảy thai.”

 

“Các xem, đây đang tạo nghiệp ?”

 

Đồ Sơn Cửu cúi đầu lấy một lá bùa, “ nhảm với các , chúng cũng đừng lãng phí thời gian, cho cô hai lựa chọn, một là tự đây, hai là bắt cô , các tự chọn .”

 

Thường Dịch Hâm và Lại Tú Quyên hai lập tức hoảng hốt.

 

Chính vì tin những chuyện , nên đối phương thể là đại sư trong giới huyền học.

 

Chỉ là họ thắc mắc, rốt cuộc cô ?

 

Họ rõ ràng kín đáo, thể ai !

 

Mà lúc Thường Minh Hi cũng ngơ ngác, phản ứng đầu tiên chính là Chu Hảo.

 

Kết quả đúng lúc , điện thoại trong phòng khách của cô reo lên.

 

 

Loading...