Tổng Tài Cấm Phu Nhân Làm Huyền Học - Chương 165: Bất Ngờ Ngọt Ngào Dành Tặng Lục Lệnh Ca Ca
Cập nhật lúc: 2026-03-04 17:37:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/900Chh1FdB
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hơi thở của Lục Lệnh khựng , vô thức nín thở, chỉ sợ động tĩnh lớn một chút thì cảnh tượng mắt sẽ tan biến.
Hóa , nỗi nhớ nhung thực sự thể khiến con sinh ảo giác.
Anh rón rén, từng bước từng bước đến bên giường, hình cao lớn nhẹ nhàng xổm xuống, ngắm khuôn mặt nhỏ nhắn xinh , yên tĩnh của cô, nở một nụ dịu dàng.
Làn da cô trắng như tuyết, gương mặt tinh xảo thậm chí thấy lỗ chân lông, nhưng những sợi lông tơ nhỏ xíu hiện rõ mồn một, trông cực kỳ đáng yêu.
Đôi mắt linh động đang nhắm nghiền, giống như nàng công chúa nhỏ đang ngủ say.
Đôi môi nhỏ nhắn gợi cảm, chỉ c.ắ.n một cái.
Anh cũng kìm chế , nhẹ nhàng đặt lên cánh môi cô một nụ hôn dịu dàng.
Rất mềm, ngọt.
Không ngờ giấc mơ chân thực đến thế.
Thực khi Lục Lệnh đến gần, cô cảm giác .
Thời gian , cô tạo công đức và tín ngưỡng lực quá lớn, dẫn đến việc bản quá ngông cuồng.
Cú chơi lớn đó cạn kiệt linh khí.
Đang cần gấp!
Cho nên khi Lục Lệnh - miếng thịt Đường Tăng di động - đến gần, cơ thể cô liền điên cuồng hấp thu linh khí .
Khi hôn cô, cô hút sướng nhất.
Vì , khi chuẩn rời , cô chút do dự vươn tay nhỏ , vòng qua cổ , sâu thêm nụ hôn .
Lục Lệnh sững sờ.
Sau đó thấy trong đôi mắt sáng ngời gần ngay mắt lóe lên một tia giảo hoạt như thực hiện gian kế, ngẩn .
Tiếp đó là niềm vui sướng điên cuồng!
Là thật!
Không mơ!
Khi ý thức nảy sinh, kìm mà đáp , nụ hôn càng lúc càng sâu.
Những cặp tình nhân yêu lâu gặp, khó tránh khỏi mất kiểm soát.
Tay Lục Lệnh luồn trong áo cô, cô cũng ngăn cản.
Chỉ là khi sắp mất kiểm soát, Lục Lệnh dừng .
Sau đó buông cô , thở hổn hển từng ngụm lớn.
“Bảo bảo, .”
Anh đặt tay cô lên môi hôn nhẹ, ánh mắt vẩn đục vì d.ụ.c vọng, nhưng lý trí vẫn giữ cho sự tỉnh táo.
Bây giờ đang ở nước ngoài.
Anh thể.
Anh dành cho cô một trải nghiệm nhất.
Lâm Phiên Phiên chỉ dùng sức ôm c.h.ặ.t lấy , cũng đang thở dốc kịch liệt.
Lục Lệnh ôm cô lòng, giống như đang ôm trân bảo quý giá nhất.
“Bảo bảo, em tới đây?”
Lâm Phiên Phiên đáng yêu lè lưỡi: “Cho một bất ngờ đó!”
Lục Lệnh cảm thấy buồn .
thể phủ nhận, quả thực bất ngờ.
“Sao em ở đây?”
“Nam Ngạn khéo việc qua tìm Nam Lâm, em nhớ quá nên năn nỉ đưa em cùng. Anh là trai em mà, em nũng là đưa liền.”
Lục Lệnh chút bất ngờ.
“Nhận ?”
Lâm Phiên Phiên cũng giấu giếm.
“Hiện tại mới nhận Đại ca và Nhị ca, những khác thì thuận theo tự nhiên .”
Lục Lệnh cưng chiều véo sống mũi cô.
“Em đúng là bên trọng bên khinh.”
Ba nếu cô nhận hai mà nhận họ, chắc tức điên lên mất.
Lâm Phiên Phiên đáp bằng cách ôm c.h.ặ.t lấy .
Lục Lệnh đột nhiên nghĩ đến điều gì đó: “Thân thế của em họ , về, nên đến Nam gia cầu hôn ?”
“Tạm thời đừng!” Lâm Phiên Phiên tỏ vẻ kháng cự, “Hiện tại mới hai , nếu đều hết... em xử lý thế nào. cũng là chuyện sớm muộn, đợi đến lúc đó bàn, ?”
Mộng Vân Thường
Lục Lệnh cảm nhận .
Cô kháng cự Nam gia.
Cô là kháng cự việc các mối quan hệ nhân vật quá mật.
Không khỏi cảm thấy đau lòng.
Chắc chắn là do tình cảm của cô quá đơn thuần, nên mới chấp nhận nhiều mối quan hệ huyết thống như .
Không cả, bất luận cô là em gái của ai, bất luận thế cô thế nào, cô đều là vợ tương lai của .
Lục Lệnh xoa xoa bụng cô: “Đói , đưa em ăn chút gì đó.”
Lâm Phiên Phiên cọ cọ trong khuỷu tay .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tong-tai-cam-phu-nhan-lam-huyen-hoc/chuong-165-bat-ngo-ngot-ngao-danh-tang-luc-lenh-ca-ca.html.]
“Đói .”
Quả thực khá lâu ăn gì.
Rất đói.
Lục Lệnh bế cô khỏi chăn, chỉnh quần áo xộc xệch của cô, lúc mới nắm tay cô, đưa cô ngoài.
Không khéo là, khỏi cửa, Nam Lâm ở phòng bên cạnh cũng mở cửa.
Nhìn thấy Lâm Phiên Phiên và Lục Lệnh cùng , biểu cảm chút khó chịu.
Đương nhiên là khó chịu , chính tay đưa Lâm Phiên Phiên phòng Lục Lệnh, lên giường Lục Lệnh.
Cảm giác ... nghẹn lòng.
Con gái lớn giữ trong nhà mà!
Lâm Phiên Phiên rạng rỡ với : “Anh, Lục Lệnh ca ca đưa em ăn, cùng ?”
Nam Lâm nhướng mày: “Đương nhiên!”
“Khụ khụ!”
Nam Ngạn theo Nam Lâm cũng ngoài, thể hiện sự tồn tại.
Trong tình huống chỉ hai , Lâm Phiên Phiên tuyệt đối bên trọng bên khinh.
“Anh Hai cũng cùng chứ?”
“Đi!”
Giọng Nam Ngạn chút do dự.
Hạ Dạng ở phòng đối diện cũng lặng lẽ mở cửa.
“Không ngại thêm một chứ?”...
Cứ như , vốn là bữa tối lãng mạn hai , đó biến thành bữa tối năm .
Đồ ăn nước ngoài thực họ đều ăn quen, hoặc là đồ bột mì, hoặc là bánh mì, đối với phương Đông ăn quen ngũ cốc hoa màu mà , mấy thứ ăn một hai bữa thì , ăn nhiều thực sự sẽ phát ngán!
May mà, bít tết còn thể chấp nhận .
Lại phối thêm một ít điểm tâm tinh xảo, bữa cơm cũng coi như tạm .
Lục Lệnh với Nam Ngạn: “Vất vả cho đưa Bảo bảo qua đây.”
Khóe miệng Nam Ngạn giật giật.
Cứng giọng : “Không vất vả.”
Đây chuyện vất vả .
Nếu Lâm Phiên Phiên đột nhiên hôn mê, và Lâm Phiên Phiên lẽ về ... Rất uất ức.
Hơn nữa, qua Quỷ Môn mới đường tắt sướng thế nào.
Đi Quỷ Môn mất ba mươi giây.
về, máy bay mười hai tiếng, còn sân bay , hạ cánh còn đón, giày vò như mất mười sáu mười bảy tiếng thì xong.
Làm gì Quỷ Môn tiện lợi!
Like cho Quỷ Môn!
Lục Lệnh mặt hai ông ruột, cắt một miếng bít tết cho Lâm Phiên Phiên.
“Miếng mềm nhất.”
Lâm Phiên Phiên há miệng ăn luôn.
Liên tục gật đầu.
“Ưm, đúng là mềm thật.”
Sau đó cúi đầu, trong đĩa thêm hai phần bít tết mềm ở vị trí y hệt Lục Lệnh cắt.
Lâm Phiên Phiên kéo tay áo Lục Lệnh, đó khẽ bên tai : “Bây giờ hiểu tại em thể nhận thì nhận chứ...”
Hai phần đủ đáng sợ .
Chứ đừng là năm phần!
Cô sẽ ăn đến bội thực c.h.ế.t mất.
Sau khi than thở với Lục Lệnh, cô đầu , với Nam Ngạn và Nam Lâm.
“Cảm ơn hai .”
Nam Ngạn đặc biệt nịnh nọt: “Không cần khách sáo.”
Nam Lâm thì rụt rè hơn.
“Ừ.”
Lâm Phiên Phiên hỏi họ: “Chuyến các còn bao lâu nữa thì về?”
Nam Lâm : “Sắp , chắc trong hai ngày thôi. Em đến , đến lúc đó Lục Lệnh bàn công việc, để Hai đưa em dạo quanh đây.”
Lâm Phiên Phiên cảm thấy đề nghị tồi.
Đã nước ngoài, cũng cơ hội, cô cũng ngắm khắp nơi.
Nhìn ngắm sự kỳ lạ muôn màu của thế giới .
Đối với nhiệm vụ , Nam Ngạn đương nhiên chối từ.
Hạ Dạng đột nhiên hậu tri hậu giác kêu lên một tiếng: “A, Lâm Phiên Phiên là em gái các ?”