Tổng Tài Cấm Phu Nhân Làm Huyền Học - Chương 411: Cuộc Đời Bất Hạnh Và Tia Hy Vọng Của Khổng Phương Anh
Cập nhật lúc: 2026-03-04 17:49:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/900Chh1FdB
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khổng Phương Anh kích động gật đầu, nước mắt kìm chảy xuống.
Bà năm nay năm mươi hai tuổi, cuộc sống coi như cũng khá, nhưng trong lòng vẫn luôn một tâm bệnh.
Lục Lệnh ở bên cạnh kéo kéo áo Lâm Phiên Phiên.
Lâm Phiên Phiên và Khổng Phương Anh ai gì, Khổng Phương Anh tình hình của , Lâm Phiên Phiên bấm tay tính toán cũng tình hình của Khổng Phương Anh, ở bên cạnh giống như kẻ ngốc nghếch ngây thơ, cái gì cũng .
Cầu giải đáp a!
Không chỉ đang cầu, Đào Kim Chi tâm hồn to bự cũng giải đáp a!
Lâm Phiên Phiên mỉm với Lục Lệnh, đó kể câu chuyện Khổng Phương Anh.
Người nông thôn thời đại đó đều dễ dàng, đặc biệt là phụ nữ.
Khổng Phương Anh chút t.h.ả.m.
Phụ nữ ở thời đại đó là sản phẩm vứt bỏ, bà vứt bỏ, nhưng cuộc sống gian nan, mười bảy tuổi bố gả , đó vất vả cực nhọc kiếm sống cho no bụng, kết hôn năm năm con, bà trả về nhà đẻ.
Thời đại đó phụ nữ sinh con còn trả về nhà đẻ là chuyện mất mặt, gần như là đưa về mấy ngày, bà bố bán cho một lão già độc , bà sống cùng lão già độc thêm năm năm nữa.
Không con, lão già độc còn thích uống rượu, còn thích đ.á.n.h bà .
Năm năm , lão già độc trong một uống say ngã xuống sông c.h.ế.t đuối.
Lúc đó bà mất chỗ dựa, bà dường như thấy sẽ bố bán nữa.
May mà khi lão già độc c.h.ế.t thì xã hội mở cửa , còn hạn chế hành động của con nữa, cần cũng báo cáo và xin giấy chứng nhận.
Để đề phòng nhà đẻ bán , khi lão già độc c.h.ế.t bà liền lén bỏ trốn, một đến một thành phố nhỏ.
Cũng may bà cần cù, chịu khó, sợ cảnh gian khổ, tìm một công việc lao công nuôi sống bản .
Cứ thế cô đơn sống qua hai năm.
Bà quen một đàn ông ở công trường, đàn ông đó tuổi tác khá lớn, bốn mươi , vẫn cưới vợ, cũng thật thà chất phác.
Qua sự giới thiệu trong công việc, bà liền sống cùng đối phương.
Quãng thời gian đó, bà hạnh phúc.
Lần đầu tiên trong đời cảm nhận hạnh phúc.
Người đàn ông thật thà đối xử với bà , bình thường bản nỡ ăn nỡ mặc, mỗi ngày đều sẽ mua cho bà một quả trứng gà, cơm ở công trường thịt ông sẽ cố ý để dành thịt mang về cho bà ăn.
Khổng Phương Anh bao giờ cảm nhận sự ấm áp như .
Cuộc sống ngày càng hơn.
Bà đó theo hai đời chồng đều mang thai, nhưng ở với chồng thứ ba sang năm thứ hai thì mang thai.
Sinh một đứa con.
Cuộc sống vốn dĩ hạnh phúc càng thêm hạnh phúc.
Chỉ là hạnh phúc chiếu cố bà bao lâu.
Khi con hai tuổi, bà bờ sông giặt quần áo, để con ngủ ở nhà, nhưng khi về, con thấy nữa.
Lúc đó tưởng con chơi ở gần cửa nhà.
tìm đến tối mịt cũng thấy.
Lúc hai vợ chồng thực sự hoảng loạn .
Con mất tích, đối với hai vợ chồng mà giống như tai họa ngập đầu.
Lúc đàn ông còn an ủi bà , cũng trách mắng bà , nhưng bà cách nào đối diện với chính , ngày nào cũng , ngày nào cũng .
Người đàn ông ban ngày việc, buổi tối sẽ mang theo thông báo tìm ngoài tìm con.
Giống như mò kim đáy bể.
Một năm khi con mất tích, đàn ông khi ngoài phát thông báo tìm thì gặp t.a.i n.ạ.n xe, c.h.ế.t ngay tại chỗ.
Lúc đó Khổng Phương Anh cảm thấy trời sập .
Nửa đời bà sống khổ, khó khăn lắm cuộc sống mới chút ngọt ngào, con mất tích, chồng c.h.ế.t, lập tức rút cạn sinh mệnh của bà .
Bà ngơ ngơ ngẩn ngẩn đến bên hồ.
Định c.h.ế.t quách cho xong.
chính lúc , bà thấy tiếng yếu ớt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tong-tai-cam-phu-nhan-lam-huyen-hoc/chuong-411-cuoc-doi-bat-hanh-va-tia-hy-vong-cua-khong-phuong-anh.html.]
Bà đột nhiên cảm thấy đầu đau nhói, đó theo tiếng thấy một bé gái bỏ rơi trong đống rác bên hồ.
Lúc đó tim bà run rẩy.
Bà là qua thời đại đó, chuyện vứt bỏ bé gái là thường gặp.
nếu bà quản, đứa bé thể sẽ c.h.ế.t!
Cũng chính vì chút lương thiện cuối cùng, cũng vì sự xuất hiện của bé gái bỏ rơi , cho bà động lực sống tiếp.
Tiếp theo bà chăm chỉ việc, nỗ lực sống, chăm sóc và nuôi dưỡng bé gái bỏ rơi .
Cứ thế trôi qua nhiều năm.
Bé gái chính là con gái hiện tại của bà , hai con nương tựa nhiều năm, con gái bà cũng tranh khí, thi đỗ đại học, hiện tại việc trong biên chế, còn một bạn trai định, nhanh sẽ kết hôn.
Con gái kết hôn, bà cảm thấy nhiệm vụ của thành.
Con một khi thả lỏng, tinh khí thần liền rút cạn.
Con gái bà sống cùng bà nhiều năm, tâm bệnh trong lòng bà , cô nghĩ cách để Khổng Phương Anh sống tiếp, liền cho Khổng Phương Anh danh hiệu của Phiên Phiên Tiên Tử, Phiên Phiên Tiên T.ử thể giúp bà .
Khổng Phương Anh xem livestream xem bói của Lâm Phiên Phiên mạng, chuẩn cần chỉnh, bà lập tức tìm thấy hy vọng sống.
bà tìm Lâm Phiên Phiên thế nào.
Thế là thường xuyên đến Xuất Vân Quan.
Chỉ cần thời gian là đến.
Đây là niềm mong mỏi của bà .
Con gái bà thấy bà như , cũng cảm thấy khá , ít nhất bà hy vọng sống tiếp.
Đương nhiên, con gái bà cũng hiểu, Xuất Vân Quan chắc giúp bà .
Dù , mất con thế giới quá nhiều quá nhiều, quản xuể.
Cô chỉ để nuôi của sống tiếp.
Câu chuyện nặng nề, bên trong còn tình yêu thuần túy nhất, chân thành nhất của nhân gian.
Khi Khổng Phương Anh c.h.ế.t, bé gái xuất hiện.
Đào Kim Chi ở bên cạnh : “Bà là quý nhân của con gái bà, con gái bà cũng là quý nhân của bà.”
Lâm Phiên Phiên và Lục Lệnh hai gật đầu.
Ai chứ?
Nếu Khổng Phương Anh, bé gái bỏ rơi sống nổi.
Tương tự, nếu bé gái, Khổng Phương Anh nhiều năm e rằng nhảy hồ .
Khổng Phương Anh đầm đìa nước mắt Lâm Phiên Phiên: “Tiên t.ử, cầu xin cô, giúp với, mong thể tìm thấy con, chỉ tin tức của nó, nó c.h.ế.t là còn sống. Như khi c.h.ế.t mới mặt mũi gặp bố nó…”
Cuộc đời Khổng Phương Anh quá nặng nề, cũng quá bất hạnh.
Sự ấm áp duy nhất trong đời là chồng thứ ba mang cho bà .
bà mất đứa con của bà và ông .
Sự của chồng cũng là vì tìm con.
Trong lòng bà nghẹn!
Khó chịu a!
Phụ nữ thời đại đó luôn thích tự trách , vì bản là may mắn, mới mang đến bất hạnh cho chồng ?
Ông là như , chê bà từng lấy chồng, thật lòng với bà , con mất cũng từng một câu trách móc.
bà mất đứa con duy nhất của ông .
Còn hại c.h.ế.t ông .
Mộng Vân Thường
Là vì bà mang đến bất hạnh cho ông a!
Lâm Phiên Phiên rút khăn giấy đưa cho Khổng Phương Anh, nhẹ nhàng mở miệng: “Hôm nay bà ở đây, chứng tỏ duyên phận của chúng đến, cũng chứng tỏ, bà thể gặp con của bà .”
Khổng Phương Anh ngẩng phắt đầu lên đầy kinh hỉ.
“Tiên t.ử, cô thể tìm thấy con ?”