Chương 5
Viết sửa sửa tới tối thì nhận tin nhắn của Tần Phi.
Trong từng câu từng chữ đều đang ngầm mỉa mai vô tình vô nghĩa.
“Anh thật sự thất vọng.”
“Anh chỉ chia tay vài ngày, để em nhớ kỹ bài học sâu sắc
thôi.”
“Vậy mà em tìm tiếp theo …”
“Quả nhiên thử một tấm chân tình giả tạo.”
…
Nhìn màn hình đầy chữ dày đặc.
Cuối cùng cũng hiểu tại khi gửi tin nhắn dài cho
block.
Phiền… thật.
Trước đây khi ở bên Tần Phi, trong mắt trong tim đều là .
Đối với , ngoan ngoãn lời, cầu tất ứng.
Cơ bụng cho nhưng cho sờ, nhịn.
Danh sách bạn bè quá nhiều khác giới, nhịn.
Ăn cơm trả tiền, vẫn nhịn.
Sau đó cứ tưởng tình cảm của chúng tiến thêm một bước,
nên mới thỉnh thoảng vì vài chuyện mà nũng, mè nheo một chút.
bao lâu , đột nhiên tức giận đùng đùng
danh sách yêu thích của trai , sống c.h.ế.t đòi chia tay.
còn tưởng thật sự là nên đau khổ xin , cố
gắng níu kéo.
Không ngờ căn bản chỉ là gán tội mà thôi.
C.h.ế.t tiệt thật.
mà tự mất mặt vì loại .
Quá mất mặt
trực tiếp kéo Tần Phi danh sách đen, tiếp tục thiện
chi tiết phương án.
Nghiêm túc việc, cố gắng kiếm tiền!
Đó mới là việc quan trọng nhất.
Dưới sự cầu của , phương án team building cuối cùng nhận
sự khen ngợi nhất trí của .
Tạ Lẫm Chu cũng gật đầu, đồng ý triển khai sớm.
Còn thứ lấy vui vẻ đầu, khuyến khích thả lỏng
bản .
Dưới sự dẫn đầu của Tạ Lẫm Chu.
Hôm diễn hoạt động, đều tham gia hết , mức độ
thành từng phần đều cao.
cũng cảm thấy thành tựu tràn đầy nên vui vẻ :
“Nhà hàng lát nữa chúng ăn, tổng giám đốc Tạ đích
khen ngon đó!”
Mọi càng hăng hái hơn.
“Thật giả ?”
“Vậy thì nhất định nếm thử thật kỹ !”
…
Về phần món ăn của nhà hàng, cố ý sắp xếp theo kiểu bán buffet.
Ngoài những món ăn kèm cố định hợp khẩu vị đông mỗi bàn,
còn đặc biệt bố trí riêng một khu khác để đặt các món đặc sắc nhưng kén
ăn của nhà hàng, để ai thích gì thể tự lấy.
Đồng nghiệp ai cũng thấy mới lạ, liền lao tới khu hứng thú.
cũng hí hửng gắp mấy miếng sashimi đặc sắc mà thèm từ
lâu, xếp hàng chờ lấy chén nước chấm nhỏ.
Tạ Lẫm Chu .
Anh đầu một cái, vô cùng tự nhiên vươn tay dài lấy
một chén giấm đưa cho .
theo bản năng nhận lấy buột miệng cảm ơn, nhưng những
chén nước chấm đủ loại hương vị mặt, bỗng khựng .
Khoan .
Sao lấy chén giấm?
chậm rãi nhíu mày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tong-tai-hom-nay-da-xuyen-khong-chua/chuong-5.html.]
Khẩu vị thích chấm sashimi với giấm của khá lạ…
từng với ai mà.
Lần gặp Tần Phi, cũng mơ hồ cảm thấy kỳ lạ .
Tuy lúc đó là Tạ Lẫm Chu giúp .
theo lý mà , nên Tần Phi là bạn trai cũ của
mới đúng.
Tạ Lẫm Chu định bước thì nhận vẻ khác thường của , biểu
cảm hình như đổi.
Sau đó như bừng tỉnh thì nghiêng đầu :
“Cô lấy cái đúng ?”
“Thấy cô cứ mãi.”
Lúc mới hồn.
Ý thức nghĩ nhiều, ngại hổ, liên tục gật
đầu.
“À , đúng đúng đúng, chính là cái , cảm ơn…”
C.h.ế.t tiệt.
Sao cứ đa nghi thế nhỉ?
Tạ Lẫm Chu khẽ gật đầu, thêm gì nữa.
cũng nhanh ch.óng đồng nghiệp kéo tìm chỗ .
Cô cảm thán:
“Không ngờ bỏ qua công việc thì tổng giám đốc Tạ thật sự khá gần
gũi.”
“Lúc đầu bảo cứ chơi thoải mái , còn căng thẳng lắm…
ai ngờ còn tự tham gia chơi chung nữa!”
tỏ vẻ đồng ý.
Nếu Tạ Lẫm Chu chủ động thả lỏng tham gia ,
team building chắc hòa hợp như .
Dù nghiêm khắc trong công việc, nhưng… con của
thật sự .
Sau một ngày chơi hết , ăn lấy đồ ăn, nên trạng
thái vô cùng thoải mái.
“Nếu mười năm vẫn thể vui vẻ thế , cho ở biệt thự
lái siêu xe cũng chịu!”
“Ăn xong còn gói mang về nữa chứ, c.h.ế.t .”
“Mà mới nhớ, thêm mười năm nữa chắc tụi đều thăng chức
nhỉ?”
“Đời mà, chuyện gì cũng thể xảy … thử tưởng tượng
xem mười năm sẽ thế nào?”
“ cảm thấy mười năm nữa chắc sếp !”
“Ý là chờ tổng giám đốc Tạ từ chức ?”
Nói chuyện quá thoải mái, một đồng nghiệp buột miệng xong mới nhận
liền vội vàng gượng Tạ Lẫm Chu…
“ đối với nhân vật như tổng giám đốc Tạ thì mười năm …”
“Chắc chắn sân chơi lớn hơn !”
“ tổng giám đốc Tạ?”
Ánh mắt căng thẳng đồng loạt tập trung lên Tạ Lẫm Chu.
Lúc mới ngẩng đầu lên, để tâm tới nội
dung .
“Hả?”
Đồng nghiệp thở phào nhẹ nhõm.
“Ha ha, ý là mười năm , tổng giám đốc Tạ chắc chắn sự
nghiệp càng thành công, gia đình cũng cực kỳ hạnh phúc nhỉ!”
Tạ Lẫm Chu khẽ sững , vô thức lặp :
“Mười năm …”
Còn hết câu, ánh mắt vô thức về phía .
vốn đang hóng chuyện, thì bất ngờ đối diện với ánh mắt
.
Bốn mắt chạm , Tạ Lẫm Chu như gì dời mắt .
“Ừm.”
“Cảm ơn lời chúc.”
---