TỔNG TÀI HÔM NAY ĐÃ XUYÊN KHÔNG CHƯA? - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-05-08 10:22:02
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 6

Chủ đề nhanh ch.óng chuyển sang chuyện khác.

lâu vẫn hồn.

Vị trí của cách Tạ Lẫm Chu hề gần.

Dù tiện mắt quét qua kiểu gì cũng sẽ tới chỗ .

Vậy mà tại về phía ?

vô thức nhớ tới một tháng .

Lúc Tạ Lẫm Chu mới tới công ty.

Khi còn là tổng giám đốc mới.

Chỉ là đường vô tình gặp trai nên thêm mấy .

Ngũ quan tinh xảo, dáng cao ráo, vai rộng eo thon, chân dài

miên man…

Đẹp hơn cả mẫu.

tới ngây .

Giây tiếp theo, đột nhiên đầu .

Ánh mắt chuẩn xác đối diện với .

Thật hướng nhiều .

chẳng hiểu cảm thấy đang .

Đôi mắt sâu thẳm xinh như đang mục đích tìm kiếm

thẳng .

Anh bước về phía .

“Xin hỏi đây là tòa A của Phú Địa Quốc Tế ?”

Giọng trầm thấp dễ như ngâm trong rượu vang.

vội đáp:

…”

“Anh tìm ?”

Anh khẽ gật đầu.

Sau đó…

cứ thế trợn mắt há hốc mồm dẫn tới tận văn phòng tổng giám

đốc của công ty .

Rồi nhận một câu chân thành:

“Tìm , cảm ơn.”

Lúc : ???

Sau vẫn luôn cho rằng, sở dĩ bao dung với hơn một

chút, lẽ là vì đầu tiên quen ở đây.

cũng thường xuyên nghĩ.

Giữa biển mênh m.ô.n.g, thể trùng hợp tới mức

liếc một cái tìm thấy một nhân viên nhỏ như .

Giống như khi nhắc tới mười năm , gần như theo bản

năng lập tức về phía .

Trong đầu hiện lên câu trong khung chat lâu

đó.

“Vợ ơi, em cũng xuyên tới đây ?”

Một suy nghĩ hoang đường khống chế nổi lan trong đầu .

Không lẽ…

Tạ Lẫm Chu…

Thật sự là xuyên từ mười năm tới?

Điên rồ hơn nữa là.

Anh còn , là vợ .

Càng nghĩ càng thấy điên .

Cho tới khi một đồng nghiệp cầm đũa huơ huơ mặt .

“Cậu ngẩn ?”

mới hồn.

“À…”

“Chỉ là đang nghĩ tổng giám đốc Tạ giỏi như , tới công

ty nhỏ như chúng thôi…”

Vốn chỉ thuận miệng .

Ai ngờ cô lập tức hăng hái hẳn lên.

“Ôi trời, hỏi đúng đó!”

“Người khác chắc , nhưng họ quen nhiều

m.á.u mặt, còn đặc biệt hỏi thăm nữa…”

thần bí một cái, hạ thấp giọng, ghé sát gần .

“Tổng giám đốc Tạ… là tự xin tới đấy!”

sững .

“Tự xin?”

gật đầu.

“Không ngờ đúng ?”

“Thật công ty chúng cũng xem như công ty con trướng

công ty cũ của tổng giám đốc Tạ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tong-tai-hom-nay-da-xuyen-khong-chua/chuong-6.html.]

“Sau khi tổng giám đốc điều , vẫn tìm

thích hợp thế, nên tổng giám đốc Tạ liền chủ động tới đây.”

“Nên chắc cũng lâu …”

Nghe cô lải nhải giải thích.

Nghi hoặc trong lòng càng lúc càng sâu.

Sao càng nhiều thông tin, càng cảm thấy gì đó

bình thường nhỉ?

Cả bữa cơm đó ăn thất thần

Cho tới lúc gần kết thúc, đồng nghiệp chủ động tiện đường

thể chở về nhà.

Trong lòng khẽ động, nổi lên ý định thử dò xét.

cố ý lớn tiếng hỏi:

“Lệ Giang Giai Uyển tiện đường ?”

“Tiện chứ, tiện lắm luôn!”

Đồng nghiệp trả lời nhanh, còn thì lén dùng khóe mắt

thấy chân mày Tạ Lẫm Chu lập tức nhíu .

Ánh mắt theo bản năng về phía , mang theo chút nghi hoặc

nhàn nhạt.

Tim hụt mất một nhịp.

Hình như thật sự… gì đó đúng.

Bởi vì Lệ Giang Giai Uyển nhà .

Mà là nhà của Tần Phi.

Trong đám đồng nghiệp gần như ai chuyện .

---

Mang theo tâm trạng thấp thỏm bất an.

nhờ xe đồng nghiệp tới Lệ Giang Giai Uyển.

quen chỗ , nên nhanh ch.óng tìm một góc khuất ngay

gần cổng trốn .

Không bao lâu .

tận mắt thấy một chiếc Bentley dừng ở chỗ đỗ xe tạm thời.

Tạ Lẫm Chu cau mày bước xuống xe.

Anh điện thoại, các tòa nhà trong khu dân cư.

Đảo mắt quanh một vòng, giống như đang tìm ai đó.

lặng lẽ bịt miệng.

Trời ơi.

Chuyện tuyệt đối thể giải thích bằng trùng hợp nữa

đúng ?

Tạ Lẫm Chu sải đôi chân dài, ngang qua góc đang trốn.

lập tức lao , giả vờ ngạc nhiên.

“Tổng giám đốc Tạ?”

“Anh cũng ở đây ?”

Anh dọa giật , mặt thoáng qua vẻ sửng sốt.

“Cô…”

Anh góc tối đen phía .

Sau khi nhận từ chui , chậm rãi mím môi.

“Trốn trong đó ?”

chằm chằm , gì, chăm chú chờ câu trả lời.

Tạ Lẫm Chu nheo mắt, giống như hiểu gì đó.

mặt hề xuất hiện biểu cảm bất thường nào.

Chỉ là vẻ mặt dần trở nên đầy hứng thú.

“Sao còn sở thích chơi trốn tìm một nữa ?”

giả vờ hiểu ẩn ý của , hỏi thêm nữa.

“Ừm… chuyện cũng phạm pháp.”

“Tổng giám đốc Tạ tới đây là… cũng sống ở đây ?”

Không từ lấy một chiếc hộp nhỏ.

“À…”

“Hôm nay tiêu dùng khá nhiều nên nhà hàng tặng quà hội viên.”

nghĩ team building cô vất vả , nên đưa cho

cô.”

“Dù cũng việc gì, nên tiện đường mang tới luôn.”

ngây mờ mịt chiếc hộp tinh xảo mặt.

Trên chiếc hộp màu đen thuần còn in rõ logo của nhà hàng.

Lại dáng vẻ vô cùng tự nhiên của Tạ Lẫm Chu.

choáng váng.

Không chứ.

Lại là nghĩ nhiều nữa ?

 

Loading...