TỐNG THANH THƯỜNG - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-15 20:04:23
Lượt xem: 4,883

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta bước ngoài.

Ráng chiều phủ kín bầu trời, nắng hoàng hôn dịu dàng.

Là một ngày .

Chỉ những kẻ chướng mắt vẫn còn đó.

Vương ma ma đang chờ .

Ta để lộ một góc ngân phiếu cho bà .

lập tức toe toét, vươn tay giật.

Ta nghiêng tránh .

Vương ma ma bĩu môi, định sai hầu hạ bên trong.

Ta :

“Đừng . Phụ mẫu đang nổi giận, ai lúc cũng mắng.”

Mọi dừng bước, canh giữ ngoài cửa.

Vương ma ma vội vã dẫn .

Ta tổ chức hôn lễ.

Giống như những nha khác trong phủ, đầu cài một đóa hoa đỏ, lưng đeo hành trang, đến nhà chồng coi như xuất giá.

Đến bên đó nghi thức , còn xem lương tâm của họ.

Kẻ lùn đợi ở cửa hông.

Hắn đưa tay kéo .

Ta tránh .

Vương ma ma nghiến răng, hạ giọng:

“Về đến nhà xem dạy dỗ ngươi thế nào.”

Thật sự về đến nhà.

Ta đẩy phòng, cửa lập tức đóng sập lưng.

Ta xoay , tay áo bật mở, tiễn ngắn b.ắ.n .

Vương ma ma trúng tên ngay n.g.ự.c.

Tay kẻ lùn đóng c.h.ặ.t tường.

Hai họ kêu t.h.ả.m, lập tức bịt miệng.

Ta trói c.h.ặ.t họ bằng dây thừng, siết đến mức thể cử động, nhét quả hạch miệng, khiến họ thể kêu thành tiếng.

Kiếp , nhét kiệu hoa, chính Vương ma ma là kẻ trói .

Ta trật cổ tay.

Dây thừng siết da thịt.

Sau khi tháo , cánh tay nhấc nổi.

Ba tháng mới miễn cưỡng cử động , nhưng gân cốt tổn thương, mỗi khi xoay đến một góc nào đó đều đau như kim chích.

Ta bẻ gãy một cánh tay của Vương ma ma.

nước mắt nước mũi giàn giụa.

và sinh mẫu từng là nha cận của đích mẫu.

Có một thời là tỷ .

về , chính bà là kẻ hành hạ sinh mẫu tàn nhẫn nhất.

Kiếp , khi xử lý đích mẫu, tiện tay cũng xử luôn bà .

Ta từng hỏi vì hận sinh mẫu đến .

Chịu nổi đau đớn, bà thật.

“Đều là nô tài như , dựa cái gì mà nàng trèo lên giường chủ t.ử?”

Ngày phụ cưỡng ép sinh mẫu , bà cũng mặt.

Phụ chọn sinh mẫu , chọn bà .

từ đó sinh hận.

Về đích mẫu giận lây, gả cho kẻ hèn hạ, càng hận sinh mẫu hơn.

Khi phụ ép sinh mẫu uống t.h.u.ố.c phá thai, chính Vương ma ma tăng thêm liều lượng, khiến bà c.h.ế.t t.h.ả.m.

nhận một phần thưởng từ phụ .

Lại nhận thêm một phần thưởng từ đích mẫu.

Kiếp , hỏi thêm gì nữa.

Ta chỉ báo thù cho thống khoái, sạch sẽ rời .

Ta nhét miệng bà một viên t.h.u.ố.c.

“Nghe lời cho ngoan. Đừng ngoài bậy. Mỗi tháng sẽ cho một viên giải d.ư.ợ.c. Bằng , cứ chờ ruột gan thối rữa mà c.h.ế.t.”

Vương ma ma hoảng loạn.

Ta mở cửa.

Lặng lẽ rời .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tong-thanh-thuong-lbxt/chuong-5.html.]

Kỳ thực nào giải d.ư.ợ.c.

Đó là viên chu sa cô đặc, sẽ từng chút từng chút ăn mòn cơ thể bà , khiến bà mục rữa dần dần.

Trời tối, trăng sáng.

Đêm m.ô.n.g lung.

Ta lặng lẽ bước bóng tối, trong lòng bình yên từng .

Trọng sinh thật .

Ta còn cơ hội sống một vì chính .

Chứ trở thành một độc phụ điên cuồng trong hậu trạch của Bùi Túc.

Không thể hòa ly.

Không thể giải thoát.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Đến c.h.ế.t vẫn mang danh phu thê.

Ta chán ghét kết cục đến tận xương.

May mà kiếp thể lật từ đầu.

Trong lòng vô cùng khoái ý.

Ta lên núi, đến Thanh Âm tự.

Dâng một khoản tiền hương dầu, đó.

Ta mắc một chiếc võng giữa hai cây, những ngày trời quang đãng liền võng phơi nắng.

Ni cô già trong chùa mà lắc đầu.

Thanh Âm tự là một ngôi chùa nhỏ, hương khói thưa thớt.

Ni cô cần khoản tiền cúng.

Nơi hương hỏa thịnh vượng là Phật Quang tự bên sườn núi khác.

Kiếp , khi tình cảm giữa và Bùi Túc còn , chúng từng đến Phật Quang tự cầu nguyện.

Không cầu điều gì.

Còn cầu: buổi sáng thuận ý, buổi tối an nhiên, năm năm tháng tháng mãi như hôm nay.

Đáng tiếc, thế sự đổi .

Đó là những ngày vui cuối cùng của .

Về , cơ của Bùi Túc đầy hậu viện, con cái nối chào đời.

Có một quãng thời gian, hậu viện ngày nào cũng vang tiếng trẻ con .

Ta phiền đến cực điểm.

Ta rời phủ dạo.

Muốn cầu Phật, Phật cứu .

Muốn bái Thần, thấy miếu đường chen chúc bước .

Ta vô thức đến Thanh Âm tự.

Ngôi chùa treo lơ lửng vách núi, thuở xưa dùng bao nhiêu nhân lực vật lực mới dựng nên .

Xà nhà chạm trổ, mái cao cong v.út.

Hẳn từng một thời huy hoàng.

nay chỉ còn tường cũ ngói xưa, đổ nát hoang tàn.

Phồn hoa vốn chỉ trong thoáng chốc, vô thường mới là vĩnh hằng.

Ta suy nghĩ đến thất thần.

Một giọng vang lên, lo lắng:

“Cô nương, nàng vẫn chứ?”

Ta đầu.

Một thư sinh thanh tú đó.

Hắn mặc áo vải giản dị, ánh mắt đầy quan tâm.

Hắn tên Từ Ẩn Chi.

Bề ngoài, Thanh Âm tự trông coi ruộng đất, mỗi nửa tháng lên chùa một , báo sổ sách, tiện thể mua giúp sư thái vài thứ cần dùng.

Đó là phận ngoài mặt của .

Về , Bùi Túc c.h.ế.t.

Hoàng đế băng hà đột ngột.

Tĩnh Vương và Dự Vương tranh đoạt ngôi vị, cuối cùng đôi bên đều trọng thương, tổn hao nặng nề.

Là di phúc t.ử* của Thái t.ử mất lên ngôi.

(*)Đứa trẻ mất cha khi còn trong bụng

Tân đế đăng cơ, đón Thái t.ử phi từng ẩn nhẫn lánh tại Thanh Âm tự trở về cung, tôn Thái hậu.

Rồi bắt đầu phong thưởng công thần.

 

 

Loading...