TỐNG THANH THƯỜNG - Chương 7
Cập nhật lúc: 2026-03-15 20:04:25
Lượt xem: 5,004
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta rạng rỡ, vén tóc lên cho rõ hơn.
“Thật sự giống ? Hay là ngươi đưa . Nếu lấy tiền thật, và ngươi chia đôi.”
“Đi chỗ khác dùm cái, là thiên kim tiểu thư, gì bộ dạng lỗ mãng như ngươi.”
Ta: “…”
Không nữa.
Bùi Túc hẳn phát hiện cũng trọng sinh.
Chuyện giấu nổi.
Chỉ cần tra thương tích của phụ và đích mẫu, sẽ là .
Tống Thanh Thường trọng sinh chỉ là một cô nương nóng nảy.
Còn Tống Thanh Thường khi trọng sinh, là kẻ thủ đoạn tàn nhẫn.
Hắn giúp Tĩnh Vương thành sự, tất bắt .
Điều may mắn nhất là c.h.ế.t sớm.
Không Tĩnh Vương và Dự Vương đều vô dụng.
Người thật sự hữu dụng là tiểu hoàng tôn.
Hi hi.
…
Ta đến Giang Nam, bỏ bạc mua hộ tịch, an lập nghiệp.
Một năm trời, dựng nên trang viên và cửa hiệu của riêng .
Tin tức từ kinh thành cũng lượt truyền đến.
Tống gia sa sút.
Tống mẫu điếc tai.
Tống phụ tính tình đại biến.
Bùi mẫu Tống Ngọc Trân thể sinh nở, bắt đầu chủ động nạp cho Bùi Túc.
Bùi Túc đến tận hai kiếp mới ôm mỹ nhân về tay, dĩ nhiên chịu.
Bùi phủ ngày nào cũng như chiến trường.
Đợi khi một nhà bọn họ náo loạn gần đủ, thả Đào Nương .
Một năm , sai tìm nàng , chuộc khỏi thanh lâu, nuôi dưỡng kín đáo.
Có hôm thuộc hạ đến bẩm, Đào Nương dường như khác.
Bọn họ nàng lẩm bẩm:
“Quá , thêm một nữa, nhất định khiến ả tiện nhân Tống Thanh Thường sống bằng c.h.ế.t!”
Nàng bình thản lạ thường, còn hoang mang như .
Ta liền hiểu, Đào Nương cũng trọng sinh.
Ta nuôi nàng nửa năm, chỉ để nàng tự phát hiện một tin: Bùi Túc cũng trọng sinh.
Đào Nương mừng đến phát cuồng.
Lập tức tìm cơ hội bỏ trốn, lên đường về kinh tìm Bùi Túc.
Từ Giang Nam đến kinh thành, đường sá xa xôi.
Một cô nương đơn độc, yên tâm.
Thế là bỏ bạc thuê một hộ vệ.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Hộ vệ tên Viên Thành.
Nhiệm vụ duy nhất của là âm thầm bảo hộ nàng, để nàng bình an đến kinh thành.
Một năm , Viên Thành phế mệnh căn, c.h.ế.t, bò đến y quán, giữ một mạng.
Dưỡng thương xong, lưu lạc Nam Phong quán, thành tiểu quan hầu hạ nam nhân.
Ta sai chuộc về, huấn luyện thành một thích khách.
Đào Nương là nhiệm vụ đầu tiên của .
Khoảnh khắc thấy Đào Nương, sững sờ, che giấu hận ý trong mắt, trái lệnh , chủ động bước lên bắt chuyện.
“Cô nương, cũng kinh thành ?”
Đào Nương ngoái .
Thấy chuyện là một thư sinh tuấn tú.
Nàng dịu dàng mỉm .
“Phải, tìm phu quân.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tong-thanh-thuong-lbxt/chuong-7.html.]
“Thật trùng hợp, cũng đến kinh thành tìm cố nhân.”
Hai đồng hành suốt chặng đường, trong lòng dần nảy sinh vài phần ý vị.
cuối cùng, lý trí của Đào Nương thắng thế.
Đến kinh thành, nàng dứt khoát từ biệt Viên Thành.
Viên Thành cam lòng, lặng lẽ bám theo.
Hắn thấy nàng chờ ngoài Bùi phủ.
Đợi đến khi Bùi Túc xuất hiện, nàng lao đến, ôm c.h.ặ.t lấy , nức nở:
“Bùi lang, trở về . Sao tìm ? Chàng nhớ khổ thế nào ?”
Bùi Túc vốn định lập tức đẩy nàng .
Nghe khựng tay, dám tin hỏi:
“Đào Nương?”
“Hu hu hu, là , lang quân, nhớ lắm… Á… ai đ.á.n.h ?”
Thứ chờ đón Đào Nương là một cái tát trời giáng của Tống Ngọc Trân.
Nàng dứt khoát kéo Đào nương khỏi lòng Bùi Túc, liên tiếp giáng xuống mấy cái bạt tai.
“Ả tiện tỳ ở tới? Chưa từng thấy nam nhân mà lao lòng phu quân ?”
Khi rõ dung mạo Đào Nương, nàng kinh hãi tột độ.
Đào Nương còn giống ruột của nàng hơn cả .
“Phu quân, …”
Bùi Túc khó xử đến cực điểm.
“Vào nhà .”
…
Từ đó về , Bùi phủ biến thành một trại nuôi dưỡng cổ trùng — nuôi độc, kẻ kẻ thả độc, ai cũng chờ ngày đối phương trúng chiêu .
Ngày nào truyền đến tai cũng là tin vui.
Tống Ngọc Trân và Đào Nương đấu đến ngươi c.h.ế.t sống.
Tống Ngọc Trân Bùi Túc chống lưng.
lưng Đào Nương là Bùi mẫu khát cháu đến phát cuồng.
Hai bên đều đ.â.m thẳng d.a.o tim đối phương.
Nhờ , Tống Ngọc Trân cũng : kiếp khi nàng c.h.ế.t, Bùi Túc hề giữ như ngọc, trái nạp hết đến khác, sinh hết đứa đến đứa khác.
Còn nay, nàng thể sinh.
Những thất giống nàng vẫn thể sinh con.
Mối thâm tình nàng từng đắc ý, giờ hóa thành trò .
Rốt cuộc Tống Ngọc Trân thể cãi Bùi mẫu.
Bùi Túc cũng giống hệt kiếp , đủ kiên định.
Đào nương sắp nạp .
Ngày cử hành lễ nạp .
Tống Ngọc Trân thất hồn lạc phách, đuổi hết hạ nhân, đập nát một đống đồ sứ.
Một bàn tay từ phía bịt c.h.ặ.t miệng nàng.
Nàng kinh hãi kêu.
Giọng Viên Thành ghé sát tai nàng, thì thầm:
“Trân Trân, đừng kêu, là , Viên lang của nàng…”
Tống Ngọc Trân sợ đến tái mặt.
Viên Thành dụ dỗ:
“Năm đó nàng bỏ mà , trách. Bùi gia phú quý, nàng hưởng phúc cũng là . Chỉ tiếc, ngày tháng phú quý chẳng còn bao lâu. Chỉ cần thất sinh hài t.ử, vị trí chính thê của nàng sớm muộn cũng thuộc về nàng . Ta là nam nhân, hiểu nam nhân nhất. Nàng từng nghĩ, thực thể một dứt điểm ?”
“D… dứt điểm thế nào?” Tống Ngọc Trân run giọng.
Viên Thành khẽ :
“Chỉ cần Bùi Túc cũng thể sinh, chẳng hai công bằng ?”
“Ngươi điên ?” Tống Ngọc Trân kêu khẽ.
Viên Thành lạnh lùng đáp, lấy một lọ t.h.u.ố.c bột.
Về , Tống Ngọc Trân cảm thấy điên là chính .
Nàng nhận lấy t.h.u.ố.c, sai mời Bùi Túc tới.