TỐNG THANH THƯỜNG - Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-03-15 20:04:26
Lượt xem: 5,109

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Có lẽ Bùi Túc trong lòng hổ thẹn, thật sự đến.

Tống Ngọc Trân dâng một bát canh giải rượu, nước mắt long lanh .

Bùi Túc uống cạn một , giọng khàn khàn an ủi:

“Trân Trân, nàng yên tâm. Ta chỉ một hài t.ử. Sinh xong giao cho mẫu nuôi, sẽ đưa ả đến trang t.ử, từ đó gặp nữa.”

Tống Ngọc Trân kịp đáp.

Viên Thành bỗng xông , hai lời, trực tiếp b.ắ.n phi tiêu, phát một mũi tụ tiễn.

Hắn kéo Tống Ngọc Trân chạy ngoài.

“Trân Trân, chúng !”

Tống Ngọc Trân sợ đến răng va , chuyện giống điều nàng nghĩ.

Hai họ chạy thoát.

Bị gia đinh bắt , quỳ giữa đại sảnh.

Bùi Túc ôm n.g.ự.c, trừng mắt giận dữ.

Hắn giật phi tiêu, nhưng tránh kịp tụ tiễn, vẫn thương.

Hắn hỏi Viên Thành:

“Tống Thanh Thường ở ? Ngươi và Tống Thanh Thường là quan hệ gì?”

“Tống Thanh Thường? Là ai?”

“Tống gia Nhị tiểu thư.”

“Không c.h.ế.t ?”

“Chủ t.ử của ngươi là ai?”

“Không . Chưa từng gặp.”

Bùi Túc bắt đầu thấy điều .

Kiếp , hận thấu xương, còn từng nghi Viên Thành là do cố ý tìm đến dụ dỗ đích tỷ.

hiện tại, chắc chắn và Viên Thành hề quan hệ.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Hắn thực sự nghi oan .

Hắn hỏi:

“Ta rõ ràng thả ngươi, vì còn đến hành thích ?”

Viên Thành khanh khách:

“Ngươi khiến còn là nam nhân, dựa buông tha ngươi? giờ ngươi giống . Bát canh giải rượu t.h.u.ố.c tuyệt t.ử, tụ tiễn cũng bôi độc. Từ nay về , ngươi và khác gì ! Ha ha ha ha!”

Tống Ngọc Trân run rẩy.

Mặt Đào Nương đầy kinh hãi.

Bùi Túc hoảng hốt gào lên:

“Mau mời đại phu! Nhanh!”

Khoảnh khắc đại phu xác nhận.

Bùi Túc trân trân lên mái nhà, chỉ thấy đời như một giấc mộng.

Rõ ràng một , vốn để bù đắp những tiếc nuối.

sống còn tệ hơn kiếp ?

Hắn xử trí Viên Thành.

Giam lỏng Tống Ngọc Trân và Đào Nương.

Rồi chuyên tâm gây dựng nghiệp lớn.

Hắn nhận định đang ẩn nhẫn trong phủ Dự Vương, như một con ch.ó điên xúi giục Tĩnh Vương chèn ép Dự Vương.

Trong tay nắm ít bí mật, nhanh trở thành tâm phúc của Tĩnh Vương, khiến Dự Vương liên tiếp nước cờ ngu xuẩn.

Kiếp , hoàng đế c.h.ế.t còn sớm hơn .

Kinh thành đại loạn.

Hai Vương gia c.h.é.m g.i.ế.c lẫn .

Giữa lúc nguy biến, Thái t.ử phi dẫn một đội quân kinh cứu giá, định triều cục.

Đợi khi bụi trần lắng xuống.

Tĩnh Vương t.ử trận, Dự Vương tự vẫn, Bùi Túc trốn khỏi kinh thành.

Thái t.ử phi phò ấu t.ử đăng cơ, thiên hạ định.

chặn Bùi Túc Phong Thủy, khi chuẩn thuyền chạy trốn.

Sắc mặt tái nhợt, mặt mang vết thương, hình gầy gò, giữa mày chất chứa u uất.

Hắn thẳng đầu thuyền, từ xa .

“Tống Thanh Thường, ngờ chúng đến bước .”

Ta mỉm .

“Phải. Có lẽ ngươi và sinh là đối thủ, thể chung một mái nhà.”

thắng. Mà cũng từng thua.”

“Trước khi c.h.ế.t, dâng bộ gia sản cho tân đế.”

“Yêu cầu duy nhất là con cháu ngươi tự lo , đừng mong hưởng ánh sáng ân tình từ .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tong-thanh-thuong-lbxt/chuong-8.html.]

Bùi Túc t.h.ả.m.

“Ngươi hận đến ?”

“Không nên hận ngươi ?” Ta lạnh giọng hỏi.

Người duy nhất từng trao trọn chân tâm chính là .

Chớp mắt vứt bỏ như giày rách.

Hắn tin , oán .

Bênh vực thất, chèn ép .

Nếu tìm Dự Vương chỗ dựa, e rằng cũng chỉ là một oan hồn nơi hậu trạch.

Bùi Túc ngửa mặt lớn.

“Ân oán tiền kiếp xong. Kiếp ngươi bắt lập công, thì tự đến .”

Ta điên ?

Ta khẽ nâng tay.

mũi tên b.ắ.n về chiếc thuyền đang , một nữa diễn cảnh “thuyền cỏ mượn tên”.

Bùi Túc tin nổi, ngã xuống.

May mà hiểu chuyện, rơi xuống sông, đỡ khiến tốn công vớt xác.

Trước khi c.h.ế.t, môi khẽ động, nước mắt lăn dài.

Có lẽ điều gì đó.

chỉ bình tĩnh , cho đến khi tắt thở.

Ta mang t.h.i t.h.ể Bùi Túc về kinh.

Tân đế vui mừng, phong Quận chúa.

Từ Ẩn Chi vẫn là Á phụ.

Thái t.ử phi thành Thái hậu, buông rèm nhiếp chính.

Ta xin tịch thu gia sản Bùi gia.

Trong địa lao, thả Tống Ngọc Trân và Đào Nương.

Đào Nương thấy , hoảng hốt.

Ta tát nàng ba cái, cho nàng cút.

Nàng run như cầy sấy mà chạy .

Ta thản nhiên :

“Giữa và ngươi ân oán dứt. Sau sống cho t.ử tế. Còn dám hại quyết tha.”

“Không… dám nữa…”

Đào Nương lóc bỏ chạy.

Kiếp nàng khiêu khích , trả đủ.

Kiếp nàng trọng sinh là phúc.

Chỉ mong trân trọng, đừng ngu xuẩn nữa.

Tống Ngọc Trân run rẩy .

“Ngươi gì?”

Ta nhận cây kim dài từ tay hạ nhân, sai giữ c.h.ặ.t nàng.

Giữa tiếng thét kinh hãi, chọc thủng tai nàng, đưa nàng về Tống gia.

Thái hậu cảm tạ từng nhiều dâng ngân phiếu, thương xót những khổ sở thuở nhỏ của , hạ chỉ cách chức Tống phụ, lưu đày cả nhà đến nơi khổ hàn.

Lúc mới trọng sinh, hận đến mức tất cả c.h.ế.t.

Chỉ vì đủ loại nguyên do mà thể tùy tiện g.i.ế.c .

quãng ngày ở Thanh Âm tự, sát tâm trong nhẹ .

C.h.ế.t đôi khi quá dễ.

Sống trong khổ sở mới là chuộc tội.

Bọn họ sẽ như Bùi phu nhân năm , ở nơi lưu đày tỳ, chuyên canh giữ hơ, bảo đảm hưởng một ngày an nhàn.

Xong xuôi việc, bước khỏi Bùi phủ.

Ngoài cửa đợi .

Là Từ Ẩn Chi.

Hắn cầm ô, y phục giản dị.

Thấy , khóe môi khẽ cong.

“Tống cô nương, lâu gặp. Nàng vẫn chứ?”

Ký ức hai kiếp chồng lên .

Bóng dáng ở vách núi năm , tưởng định nhảy xuống, trùng với mắt.

Ta , mỉm , chân thành :

“Ta . Mọi thứ đều .”

Từ đó khói mưa nhân thế như khách qua đường.

Chỉ ngôi chùa cùng núi mới là cố nhân.

Hết.

Loading...