Tra nam chê tôi vô sinh? Gả cho thiếu soái liền liên tục mang thai - Chương 75: Cùng tôi tư bôn đi
Cập nhật lúc: 2026-03-09 22:15:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Là sự thật, ngón út c.h.é.m đứt hơn phân nửa, bộ móng tay bay sạch."
Nhan Tâm nhận tin báo của Mai thị, dám tin tai , lập tức sai thím Trình và Bạch Sương cùng do thám .
Thím Trình trở về xác nhận chuyện là sự thật.
Cảnh Nguyên Chiêu đưa Nhan Uyển Uyển , khi tra khảo xong, trực tiếp c.h.ặ.t đứt một đốt ngón út của cô .
"Đốt ngón tay đó còn gửi đến cho Nhị thái thái. Phó quan trưởng của Thiếu soái dặn dò bà từ nay liệu mà cư xử cho phép. Nhị thái thái ở trong phòng hét toáng lên mấy phút liền." Thím Trình kể tiếp.
Nhan Tâm sững sờ.
Thím Trình và má Phùng thì hả vô cùng.
"Nhị thái thái và Thất tiểu thư bày mưu tính kế thâm độc như , chúng chỉ lấy đạo trả thôi. Nếu Thiếu soái mà còn bao che cho bọn họ, thì đúng là chẳng còn vương pháp gì nữa." Thím Trình đắc ý.
Nhan Tâm thực sự kinh ngạc.
Cô vốn đinh ninh rằng với ân tình cứu mạng to lớn nhường , Nhan Uyển Uyển trời đất gì Cảnh Nguyên Chiêu cũng sẽ che chở cho cô .
Lần phản công, cô vốn đạt mục đích tung hỏa mù. Cho dù Cảnh Nguyên Chiêu che giấu tội cho Nhan Uyển Uyển, biến chuyện lớn thành nhỏ, thì cũng chẳng .
Bởi cô vốn dĩ ôm bất cứ ảo tưởng gì về Cảnh Nguyên Chiêu, nên tự nhiên sẽ thấy thất vọng.
Thế nhưng, đột nhiên tin tức động trời .
Nhan Tâm thẫn thờ, môi dường như vẫn còn vương thở nóng rực của , quyện với mùi t.h.u.ố.c lá bạc hà nhàn nhạt.
Bên tai văng vẳng giọng trầm khàn của : "Châu Châu Nhi, chỉ thích em."
Nhan Tâm đột ngột phắt dậy, về phòng ngủ, đóng sầm cửa .
Đủ loại cảm xúc hỗn độn đang bóp nghẹt lấy cô.
Cô hề thấy bi thương, nhưng nước mắt kìm mà trào khóe mi.
Từ khi ông bà nội qua đời, cô từng nhận bất kỳ sự thiên vị nào nữa.
Một tình yêu chân thành, nồng nhiệt và chỉ dành riêng cho cô.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Kiếp , cô sinh một mụn con trai, nâng niu như báu vật tay. Vì con, cô c.ắ.n răng ly hôn, nhẫn nhục chịu đựng đủ đày đọa ở nhà họ Khương, nhưng đứa con rốt cuộc chỉ yêu thương chính bản nó.
Hiện tại, đàn ông một câu, rõ ràng là khó tin đến , nhưng ngang ngược xuyên thẳng tận tâm can Nhan Tâm.
Hắn , chỉ thích một cô.
Nhan Tâm tựa lưng cửa, âm thầm rơi lệ. Suy nghĩ rối bời như mớ tơ vò, cô gỡ một tia manh mối nào.
Cô nhốt trong phòng buồn bã suốt nửa ngày trời.
Vẫn suy nghĩ thông suốt, bỗng đến gõ cửa.
Là tiếng gõ ở cửa viện.
Má Phùng chạy mở cửa, lúc báo cáo: "Tiểu thư, của phủ Đốc quân đến."
Nhan Tâm thoáng kinh ngạc.
Cô vội vàng lau khô nước mắt, chỉnh trang y phục bước khỏi phòng.
"Đại tiểu thư, ty chức thuộc bộ phận hậu cần." Tên sĩ quan dập gót giày, nghiêm trang chào cô, "Phu nhân sai đến lắp đặt cho viện ngài một chiếc máy điện thoại."
Nhan Tâm: "..."
"Ngài đừng lo, một lát là lắp xong ngay thôi ạ." Sĩ quan thêm.
Nhan Tâm lời cảm tạ.
Cả nhà họ Khương chỉ duy nhất một chiếc điện thoại, đặt ở chính viện của Đại lão gia, bình thường việc ăn quan trọng tìm ông thì mới dùng tới.
Những viện khác đều lắp.
Cước phí điện thoại đắt đỏ vô cùng, hạng bình thường nào cũng kham nổi.
Nhan Tâm vốn dĩ ý định dùng.
phận cô hiện tại khác xưa, cần giao tế qua , khác cũng tiện gọi điện tìm cô qua của bố chồng.
Lại càng thể chuộng lối gửi thiệp mời như mấy năm về —— quá lạc hậu .
Nhan Tâm sang viện lão thái thái, dọn một góc để thợ kéo dây điện thoại.
Cô chơi đùa với con ch.ó Hoan Nhi, trò chuyện cùng lão thái thái.
Lão thái thái hỏi thăm bệnh tình của tổ mẫu Nhan Tâm, bà bình an vô sự mới yên tâm.
Đang hàn huyên thì Khương Vân Châu đột nhiên bước .
Khác với kiếp , Khương Vân Châu khi du học về nước lập tức xuôi Nam tìm việc, mà nấn ná ở nhà.
"Nội ơi, bức bình phong bằng gỗ sưa đỏ nhà cất ở kho nào thế ạ? Cháu mượn dùng một chút." Khương Vân Châu cất tiếng.
Lão thái thái đáp: "Cái cháu hỏi cháu, sổ sách với chìa khóa kho đều do nó giữ cả."
"Mẹ cháu bảo bức bình phong đó ghi trong sổ, chắc là còn để ở chỗ nội." Khương Vân Châu nài nỉ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tra-nam-che-toi-vo-sinh-ga-cho-thieu-soai-lien-lien-tuc-mang-thai/chuong-75-cung-toi-tu-bon-di.html.]
Lão thái thái: "Bảo chị Chu tìm thử xem."
Bà cất tiếng gọi chị Chu.
Thừa dịp lão thái thái tìm chị Chu đòi sổ sách, Khương Vân Châu ghé sát tai Nhan Tâm thì thầm: "Minh Châu, mời em ngoài uống ly cà phê, chúng chuyện một lát."
Nhan Tâm lạnh nhạt liếc : "Không cần Tam thiếu, uống quen mấy thứ của Tây."
"Vậy hát kịch thì ?" Khương Vân Châu vội vàng dồn tới, "Minh Châu, chúng cần chuyện riêng."
Nhan Tâm lẳng lặng .
Giữa cô và , gì để ?
Nếu đường một gã lạ mặt tình cờ thấy cô, nhan sắc cô cho mê mẩn, mượn cớ chút quan hệ họ hàng để nằng nặc đòi đến nhà cô học y, tự xưng là yêu cô say đắm thể kìm nén, thì Nhan Tâm mắc nợ ?
Nhan Tâm từng đáp nửa lời.
Nói một cách cay nghiệt, bi kịch oan trái cả đời cô đều bắt nguồn từ Khương Vân Châu.
Chỉ vì quản đôi mắt của , chỉ vì cố tình chịu hiểu lời cự tuyệt của cô, chỉ vì một ích kỷ và độc ác.
"Nói chuyện gì cơ?" Nhan Tâm hỏi thẳng.
Lão thái thái bước , thấy câu đó liền tò mò: "Nói chuyện gì?"
"Tam thiếu chuyện riêng với con, con mới hỏi chuyện gì." Nhan Tâm thành thật đáp.
Khương Vân Châu còn đang định nháy mắt hiệu cho cô đừng lớn chuyện.
Ai ngờ cô vạch trần thẳng thừng như .
Lão thái thái chằm chằm Khương Vân Châu: "Cháu chuyện gì với vợ thằng Tư?"
Khương Vân Châu chút hổ, pha chút ấm ức.
Anh liều: "Nội , ngày cháu..."
"Mặc kệ ngày gì." Nhan Tâm đột ngột cắt ngang, "Anh những lời mờ ám đó với em dâu , liệu hợp lễ nghĩa ? Lần Nhị thiếu dám buông lời trêu ghẹo, giáng cho một bạt tai , cũng nếm thử ?"
Khương Vân Châu trân trân cô sững sờ.
Nhan Tâm hề lùi bước, ánh mắt lạnh lẽo như băng.
Lão thái thái , ngó .
Sau đó, lão thái thái nghiêm giọng: "Tiểu Tam, cháu học bao năm bên ngoài, lễ nghĩa liêm sỉ đều vứt cho ch.ó gặm hết ? Ngay mặt mà cháu dám những lời như ?"
Khương Vân Châu cúi gằm mặt: "Cháu sai thưa nội."
"Cút ngoài ." Lão thái thái tức giận đuổi khách.
Khương Vân Châu lủi thủi bước .
Anh khuất, cả lão thái thái lẫn Nhan Tâm đều buồn nhắc tới nửa lời.
Khương Vân Châu nghĩ đến cảnh nữ thần trong mộng của trở thành em dâu, trong lòng tràn ngập sự cam tâm.
Anh nhất định Nhan Tâm.
Nếu chiếm cô, thà tự tay hủy hoại cô còn hơn.
Viên ngọc quý nếu lỡ rơi xuống hố phân, giẫm đạp vấy bẩn, thì thà rằng đập nát nó , để vẻ mỹ mãi mãi lưu giữ trong tim.
Khương Vân Châu nghiến c.h.ặ.t răng hàm.
Anh thực sự thể chờ đợi thêm nữa.
Nhan Tâm và Khương Tự Kiệu vẫn viên phòng, nhất định trở thành đàn ông đầu tiên của Nhan Tâm.
Nếu cô bằng lòng, sẽ đưa cô bỏ trốn nước ngoài, sống những tháng ngày thần tiên ở nơi đất khách quê ; còn nếu cô chịu, thì Khương Vân Châu thà cô c.h.ế.t.
Anh sải bước thật nhanh.
Nhan Tâm chơi ở chỗ lão thái thái cả buổi, bàn luận với bà về cách bồi bổ giữ gìn sức khỏe.
Đến bữa tối, tỳ nữ chạy sang báo điện thoại lắp xong xuôi.
Nhan Tâm trở về viện Tùng Hương.
Cô về đến nơi lâu, chuông điện thoại reo vang, tiếng chuông ch.ói tai giật nảy .
Nhan Tâm sử dụng điện thoại, thứ đồ sẽ phổ biến.
Cô bước tới nhấc ống .
Khoảnh khắc đó, chính cô cũng rõ đang mong đợi điều gì.
Thế nhưng, khi thấy một giọng nam trầm tĩnh xa cách vang lên, gọi cô là "Tâm Nhi", cô thừa nhận chút hụt hẫng.
"Cậu ạ?" Cô nhẹ nhàng đáp lời.
"Điện thoại thông ." Giọng Thịnh Sơn Xa ở đầu dây bên mang theo ý , "Cậu việc tìm cháu."