Tra nam chê tôi vô sinh? Gả cho thiếu soái liền liên tục mang thai - Chương 92: Đàn ông như sói, chỉ chực ăn thịt
Cập nhật lúc: 2026-03-09 22:15:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7poKajZ2Ef
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong phòng bao, Cảnh Nguyên Chiêu bế Nhan Tâm đặt lên đùi .
Ánh mắt tĩnh mịch tối tăm, dò xét cô: "Có em thích kiểu đàn ông như thế ?"
Nhan Tâm ít khi đỏ mặt, lúc lời của cho hổ.
Cô bối rối trừng mắt lườm một cái: "Anh bậy bạ gì thế? Buông ."
Cảnh Nguyên Chiêu nhất quyết buông, ôm c.h.ặ.t lấy cô: "Mấy gã đàn ông đạo mạo giả tạo đó thì gì ?"
Người ngoài , chứ Cảnh Nguyên Chiêu quá rõ ruột của và Chu Quân Vọng.
Một là ruột như trai, một là Chu Quân Vọng mười mấy tuổi âm thầm qua , trao đổi lợi ích, hai họ tuyệt đối chẳng loại chính nhân quân t.ử gì.
Ác nỗi là hai kẻ thích diễn trò.
Đặc biệt là , trong quân ai ai cũng y tàn nhẫn độc ác, nhưng ngoài mặt chẳng bao giờ lộ vẻ hung tợn; vì trời sinh nước da trắng trẻo nên ban cho biệt danh "Ngọc diện la sát".
Nhan Tâm luôn phòng Cảnh Nguyên Chiêu, nhưng chẳng mảy may đề phòng và Chu Quân Vọng.
Cô dám nhận quà của , còn dám mỉm với Chu Quân Vọng.
Cô thật sự chẳng nguy hiểm là gì!
"... Anh thể đạo lý một chút ?" Nhan Tâm hết cách với , " chẳng thích ai cả. Chúng chỉ tình cờ quen một chút thôi."
"Thằng đàn ông nào chỉ 'một chút' quen với em chứ?" Cảnh Nguyên Chiêu khịt mũi khinh thường, "Sói thì đều ăn thịt."
Nhan Tâm: "Người t.ử tế tự so với súc sinh?"
"Ngây thơ quá, súc sinh nhiều tâm tư đen tối bằng đàn ông?" Cảnh Nguyên Chiêu đáp .
Nhan Tâm thế mà thể phản bác .
Cô thực sự cãi , đành ủ rũ xì .
Khóe mắt Cảnh Nguyên Chiêu dường như chợt thoáng thấy thứ gì đó.
Có đang ngoài cửa sổ phòng bao.
Trong lòng thoáng kinh ngạc, nhưng ngay lập tức hiểu .
Cảnh Nguyên Chiêu liền cúi xuống hôn Nhan Tâm.
Nhan Tâm: "..."
Đã ngoài sẽ sàm sỡ cô cơ mà.
Lại giở trò !
Hắn dùng chính hành động để chứng minh cho cô thấy, đàn ông đích thực còn chẳng bằng súc sinh.
Có tên tùy tùng lặng lẽ nhảy từ lầu hai của quán ăn xuống, Đường Bạch lúc mới hiện .
Anh chỉ khẩy, hề ngăn cản.
Tên tùy tùng qua hai con phố, tìm thấy chủ nhân nhà , liền báo cáo sự thật tất cả những gì trộm .
Chu Quân Vọng xong, kinh ngạc: "Nghĩa nữ của quân chính phủ, cô là Tứ thiếu phu nhân nhà họ Khương ?"
Cô chồng, qua với Cảnh Nguyên Chiêu?
Tùy tùng đáp: " là Tứ thiếu phu nhân nhà họ Khương, đến nay vẫn ."
Chu Quân Vọng ngờ tới uẩn khúc , nhịn khẽ : "Thú vị đấy."
Tùy tùng lên ghế phụ, ô tô khởi động. Những ngón tay của Chu Quân Vọng gõ nhịp từng cái một lên đùi.
Chu Quân Vọng từng thấy nghĩa nữ của Đốc quân báo.
Bức ảnh đen trắng chỉ cho thấy cô là một phụ nữ ngũ quan đoan chính.
Nhìn qua ảnh thường mang theo nhiều suy đoán chủ quan. Chu Quân Vọng từng gặp phụ nữ nào kiểu khí chất như , nên thể tưởng tượng thật trông sẽ .
Cho đến khi chạm mặt ngày hôm nay.
Nhan Tâm khác xa với những gì Chu Quân Vọng tưởng tượng.
Ngũ quan của cô đậm nét và diễm lệ hơn ảnh nhiều. Đặc biệt là đôi mắt , ánh quá đỗi trong trẻo, tựa như ngậm lấy một làn thu thủy, quả thực câu hồn đoạt phách.
Cô bất chợt mỉm với .
Trong đôi mắt cũng ánh lên ý , tựa như từng gợn sóng lan tỏa, sóng mắt long lanh diễm lệ.
Đẹp quá.
Chu Quân Vọng chút bàng hoàng, thất thần ngoài dự liệu, chỉ cô chằm chằm.
"Nghĩa nữ của quân chính phủ, thì xinh đến thế," lúc nghĩ thầm trong lòng.
Đẹp hơn ảnh nhiều.
Chu Quân Vọng trong xe, l.ồ.ng n.g.ự.c bỗng nóng ran.
Cảnh Nguyên Chiêu dẫn Nhan Tâm ăn cơm, kịch, chơi bời suốt một ngày trời mới đưa cô về.
Tiễn Nhan Tâm xong, Cảnh Nguyên Chiêu trở về biệt quán.
Phó quan trưởng Đường Bạch hỏi : "Chu Quân Vọng phái đến rình mò ngoài cửa sổ phòng bao, ngài để ý ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tra-nam-che-toi-vo-sinh-ga-cho-thieu-soai-lien-lien-tuc-mang-thai/chuong-92-dan-ong-nhu-soi-chi-chuc-an-thit.html.]
"Cậu to gan thật đấy, dám ngơ cho của Chu Quân Vọng rình coi cơ ," Cảnh Nguyên Chiêu châm điếu t.h.u.ố.c.
Tuy nhưng giọng điệu thiện.
Đường Bạch sợ , đáp: "Tên nhóc Chu Quân Vọng đó, trong lòng đang tính toán mưu ma chưởng quỷ gì mà dám cho giám sát ngài. Vậy cứ để cho kỹ, cho sáng mắt ."
Cảnh Nguyên Chiêu bật .
Chính vì để ý thấy tên tùy tùng , mới cố tình hôn Nhan Tâm.
—— Là để cảnh cáo Chu Quân Vọng một chút, đừng đ.á.n.h chủ ý lên Nhan Tâm.
"... Thiếu soái, Chu Quân Vọng để mắt đến Đại tiểu thư . Ngay từ cái đầu tiên, mắt dán c.h.ặ.t lấy cô dứt ," Đường Bạch tiếp.
Cảnh Nguyên Chiêu: "Mắt cũng khá đấy."
Không chỉ vì con mắt tinh đời, mà còn vì gu thẩm mỹ của mỗi mỗi khác.
Cảnh Nguyên Chiêu và Chu Quân Vọng quen nhiều năm, rõ "khẩu vị" của Chu Quân Vọng.
Chu Quân Vọng thích kiểu phụ nữ dịu dàng mà kiều mị; còn Nhan Tâm là cực phẩm trong kiểu phụ nữ , ai sánh kịp.
Nhan Tâm còn mỉm với .
Thế nên, Chu Quân Vọng mới phái thăm dò mối quan hệ giữa Cảnh Nguyên Chiêu và Nhan Tâm.
thế thì chứ?
Người phụ nữ của Cảnh Nguyên Chiêu , định sẵn là chỉ thuộc về một , kẻ khác đừng hòng chạm tay .
Chu Quân Vọng là đối thủ.
Cậu ruột luôn tự trọng phận, mấy mặn mà với sắc .
—— Cảnh Nguyên Chiêu thầm nghi ngờ ruột "yếu".
Chuyện nam nữ giải tỏa, tính cách của mới trở nên u ám như . Bề ngoài càng hào nhoáng thì thủ đoạn càng tàn nhẫn, của là một kẻ tâm lý méo mó.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Cảnh Nguyên Chiêu kết bạn dựa tính cách nhân phẩm, mà xem trọng lập trường.
Một khi biến, đầu tiên xông đỡ đạn chắc chắn là ; còn và Chu Quân Vọng lợi ích gắn bó, cùng vinh cùng nhục, quan hệ cá nhân giữa hai sâu đậm.
Cảnh Nguyên Chiêu tin rằng, hai bọn họ sẽ vì một phụ nữ mà trở mặt với .
Chỉ cần ngầm hiệu rằng phụ nữ là do nhắm tới, hai kẻ tự nể tình mối quan hệ giữa bọn họ mà chủ động nhượng bộ.
Dù là mặt ruột mặt Chu Quân Vọng, Cảnh Nguyên Chiêu đều sẽ đường hoàng thể hiện sự yêu thích của đối với Nhan Tâm.
Lúc và Đường Bạch đang chuyện thì một phó quan bước , báo rằng Đốc quân gọi điện thoại tới.
Cảnh Nguyên Chiêu dậy, phòng khách máy.
Đốc quân bảo sáng mai đến quân chính phủ họp.
Cảnh Nguyên Chiêu lời.
Hôm , thời tiết quang đãng ấm áp, Cảnh Nguyên Chiêu dậy sớm quân phục, đến quân chính phủ.
Phòng họp chật kín .
"Xưởng quân sự mới xây ở Tô Thành vẫn hơn Thái Thương chứ?"
Đây là chủ đề cần thảo luận hôm nay.
Cảnh Nguyên Chiêu: "Đương nhiên là xây ở Thái Thương . Thái Thương tuyến đường sắt chạy thẳng qua, giao thông vận tải vô cùng thuận lợi."
Sư trưởng Quách Viên phản đối: "Tô Thành vô nhà máy xí nghiệp, đường biển thuận tiện. Nguyên liệu cho xưởng quân sự đều nhập từ hải ngoại, chẳng lý do gì vòng qua nó mà sâu nội địa xây xưởng quân sự cả."
Ông thêm: "Binh lực đóng quân ở Thái Thương hiện giờ đều thuộc quyền Đại thiếu soái. Đại thiếu soái đương nhiên mong xây xưởng quân sự ở đó ."
Cảnh Nguyên Chiêu nhàn nhạt liếc ông một cái.
Hơn hai mươi quan chức tai to mặt lớn tiếng trong quân đội, cùng với các tham mưu cấp cao cãi nảy lửa về vấn đề .
Ai cũng cái lý riêng của .
Chuyện đưa bàn nghị tới thứ tư , Cảnh Đốc quân mau ch.óng chốt định đoạt.
bản ông cũng đang băn khoăn lưỡng lự.
Cảnh Nguyên Chiêu đột nhiên lên tiếng: "A ba, chúng thảo luận bốn , nào cũng bất phân thắng bại, chi bằng đổi phương thức khác ."
"Phương thức gì?"
"Nghĩa nữ của a ba là t.ử chân truyền của Kim Liễu , mời cô xem một quẻ thì ?" Cảnh Nguyên Chiêu đề nghị.
Mọi : "..."
Sư trưởng Quách Viên lập tức gắt lên: "Đại thiếu soái, thể đem chuyện trò đùa !"
"Trò đùa thế nào?" Cảnh Nguyên Chiêu liếc xéo ông , "Cái mạng ch.ó của ông cũng là do cô tính đấy. Nếu ông đồng ý đem xưởng quân sự xây ở Thái Thương, thì khỏi cần xem bói nữa."
Quách Viên suýt nữa thì tức điên: "Đây là chuyện quân cơ đại sự!"
"Chuyện gì thể lớn hơn cái mạng chứ?" Cảnh Nguyên Chiêu cãi chày cãi cối.
Đốc quân xong, thế mà thấy lời lý.