Trong phòng, vẫn cúi đầu tỉ mẩn với kim chỉ.
"Từ ngày đầu tiên con là con ruột của , đúng ?" Ta đáp lời. "Tại đuổi con ?"
Một lúc lâu , mới chậm rãi hỏi ngược : "Con nghĩ ?" Nó im lặng, mắt dán c.h.ặ.t tập chữ. "... Con nghĩ lâu. Lúc đầu, con tưởng giữ con để việc vặt. Sau đó, con tưởng nhân từ, thương hại một đứa trẻ mồ côi. Còn nữa..."
"Còn gì nữa?" "Còn nữa là..." Nó ngước mắt lên, ánh kiên định: "Bất luận vì lẽ gì, chính là nương của con."
Bình luận tức khắc nổ tung: 【 Hu hu hu, đoạn lấy bao nhiêu nước mắt của ! 】 【 Trong nguyên tác, Lục Chiêu từng nhận ai là nương, cô độc đến già, cả đời đến tình là gì. 】 【 Phiên bản tuyệt quá, chấm mười điểm! 】
Ta đặt kim chỉ xuống, thở hắt một : "Đã thì đừng nghĩ ngợi lung tung nữa. Sắp tới kỳ thi Tú tài , chuẩn cho ." Hốc mắt nó đỏ hoe, nó lặng lẽ cầm sách lên .
Mùa đông năm , của kinh thành tới. Lần là một gương mặt quen thuộc. Triệu Phúc, tên tùy tùng cận của Bùi Cảnh Hanh. Ta nhận . Năm đó, khi Bùi Cảnh Hanh "tử trận", chính Triệu Phúc là kẻ khiêng linh cữu về làng.
Triệu Phúc giữa sân, đưa mắt đ.á.n.h giá một lượt. "Thẩm nương t.ử, lâu gặp." "Có chuyện gì?" "Công t.ử sai tới xem một chút."
Ánh mắt rơi trong phòng, nơi Lục Chiêu đang mải miết luyện chữ. "Đứa nhỏ cũng ngoan ngoãn nhỉ." Ta bước lên che khuất tầm mắt của . "Xem xong thì mời về cho."
Triệu Phúc khẩy, từ trong tay áo lấy một phong thư. "Công t.ử bảo mang phong thư cho cô." Ta nhận lấy. Nét chữ bì thư sai , chính là b.út tích của Bùi Cảnh Hanh.
Nội dung vắn tắt: "Thừa nhi vẫn , đừng nhớ mong. Hãy an phận thủ thường, mỗi tháng sẽ tự hai lượng bạc trợ cấp. Tuyệt đối ý định lên kinh gây chuyện, bằng hậu quả tự gánh lấy."
Ký tên: Bùi Cảnh Hanh. Đến một chữ "xin " cũng . Đến một lời lừa dối cũng lười chẳng buồn . Hắn đinh ninh rằng sự thật, và cũng đinh ninh rằng chẳng dám gì.
Ta gấp gọn bức thư, nhét phong bì. "Còn việc gì nữa ?" Triệu Phúc xoa xoa hai bàn tay, vẻ bề : "Thẩm nương t.ử, thật lòng một câu, giờ đây Công t.ử ở kinh thành là quan ngũ phẩm . Tô tiểu thư một lòng một với ngài , Thừa nhi cũng nhận Tô nương t.ử nương. Cô cũng đừng nên..."
"Đừng nên ?" "Đừng nên kiếm chuyện sinh sự. Cô cứ ở đây mà sống cho , Công t.ử sẽ để cô chịu thiệt ." "Không để chịu thiệt?" Ta bật lạnh lẽo. "Giả c.h.ế.t lừa thê t.ử, đ.á.n.h tráo con ruột, lấy một đứa trẻ lạ mặt về lấp chỗ để kìm chân . Triệu Phúc, cái ' chịu thiệt' của chủ t.ử nhà ngươi đúng là khiến mở mang tầm mắt."
Sắc mặt Triệu Phúc biến đổi: "Thẩm nương t.ử—" "Về với Bùi Cảnh Hanh. Tiền nhận, thư cũng . Bảo an phận thủ thường, sẽ 'an phận'. nhất, cũng nên tự giữ cho đúng phận." "Cô ý gì?" "Không gì. Trời sắp tối , mau cút cho khuất mắt , đường núi dễ ."
Triệu Phúc chặn họng, ngây đó một lúc ấm ức bỏ . Lục Chiêu từ trong nhà bước . Những lời , chắc hẳn nó thấy hết. "Nương..." "Không . Viết xong chữ ?" "Dạ xong ." "Rửa mặt mũi nghỉ ngơi . Chuẩn bài vở cho kỹ, mấy ngày nữa đưa con lên phủ báo danh dự thi." "Báo danh? Dự thi Tú tài ?" "Phải." "Con... mới mười tuổi." "Thì ? Con—" Ta khựng một chút. "Sợ cái gì? Tứ thư Ngũ kinh con thuộc làu làu, sách lược con đến cả Chu cũng khen dứt lời. Mười tuổi thi Tú tài, thi đậu thì là thiên tài, đậu cũng chẳng mất mặt ai."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tra-phu-mang-theo-con-ruot-bo-tron-dua-tre-de-lai-sau-nay-quyen-khuynh-thien-ha/chuong-4.html.]
Lục Chiêu lặng đó một hồi lâu, khẽ gật đầu. "Vâng. Con sẽ thi."
5
Năm Lục Chiêu mười tuổi, nó đỗ đầu kỳ thi Viện thử. Cái danh Tú tài lấy , cả cái trấn nhỏ như nổ tung. Chu xách theo hũ rượu, mặt đỏ bừng vì phấn khích, đập đùi oang oang: "Ta bảo đứa nhỏ là mầm non Trạng nguyên mà!"
Tin tức truyền nhanh. Hồng Hạc thư viện phủ đích gửi thư mời, miễn bộ học phí để đón Lục Chiêu học. Ngày tiễn nó , thuê một chiếc xe lừa. Lục Chiêu suốt dọc đường lời nào. Đến cổng thư viện, nó bỗng dừng .
"Nương, đợi con thi đỗ Cử nhân, con sẽ đón lên phủ." "Gấp gáp cái gì. Cứ lo học cho ." "Để ở làng một , con yên tâm." "Ta là đứa trẻ mà lo." Nó im lặng, lặng hồi lâu. "Nương." "Hửm?" "Con nhất định sẽ để thất vọng."
Nói xong, nó dứt khoát lưng bước học viện. Ta xe lừa, theo bóng lưng thẳng tắp của nó. Bình luận hiện lên mấy dòng:
【 Lục Chiêu Hồng Hạc thư viện ! Trong nguyên tác mười sáu tuổi mới tự thi đó cơ! 】 【 Có dạy bảo khác hẳn, thời gian thăng tiến sớm hơn nhiều. 】 【 Bùi Cảnh Hanh đúng là nuôi ong tay áo, vứt bỏ một viên ngọc quý mà . 】
Ta đ.á.n.h xe lừa trở về làng. Cuộc sống cứ thế trôi qua bình lặng. Ta trồng trọt, nuôi gà, thêu thùa đem lên trấn bán. Mỗi tháng Lục Chiêu đều gửi một phong thư về, kín mít mấy trang giấy. Nào là ở viện học cái gì, kết giao bạn bè , khen ngợi thế nào. Cuối thư bao giờ cũng hỏi khỏe , ăn cơm đúng bữa , mặc thêm áo ấm .
Ta gom góp từng phong thư một. Đến cuối năm, một xấp dày cộm. Đêm trừ tịch, Lục Chiêu về nhà. Nó mang theo một bọc bánh ngọt phủ và hai xấp vải bông mịn.
"Nương, đây là đồng môn tặng con." "Đồng môn của con cũng hào phóng nhỉ." "Nhà mở tiệm vải ạ."
Lúc nó đồ, chú ý thấy chiếc áo bông nó đang mặc — cũ , giặt đến bạc màu, nhưng đường kim mũi chỉ vẫn chắc chắn. Phần tay áo còn nối thêm một đoạn. Là nó tự nối. Đường khâu tuy méo mó nhưng tuột chỉ.
"Tay áo tự nối thế ?" "Con tự khâu mà." "Khâu cái kiểu gì thế , đưa đây sửa cho."
Nó cởi áo bông đưa cho , bên trong chỉ mặc một chiếc áo lót mỏng manh. "Mùa đông mà con mặc thế thôi ?" "Trong viện đốt than, lạnh ạ." "Hồng Hạc thư viện mà cho đốt than suốt ngày ? Con định lừa ai hả?" Nó chỉ , gì thêm.
Ta đo kích cỡ cho nó, cố ý nới thêm hai thốn. Sáng hôm bắt đầu cắt vải, thức đêm cho nó hai bộ đồ mới khi nó trở phủ. Đêm giao thừa, hai con ăn bánh chình. Ta gói nhân thịt lợn cải thảo, nó ăn liền một mạch mười mấy cái.
"Bánh chình nương gói là ngon nhất." "Ăn từ từ thôi kẻo nghẹn." "Vâng, ngon lắm ạ."
Ăn xong, nó lau miệng, bỗng nhiên trầm giọng : "Nương, ở học viện con một chuyện."