Đông xuân đến.
Vụ án phá sản của tập đoàn Trình Thị cuối cùng kết thúc . Nhà cũ của họ Trình tòa án đấu giá, mua hóa là một quỹ từ thiện trướng Bùi Thị. Bùi Yến cải tạo nó thành một trung tâm phục hồi chức năng chuyên dành cho trẻ em mắc các bệnh về hệ thần kinh.
"Ý tưởng tuyệt thật đấy." trong vườn của trung tâm, lũ trẻ chơi đùa bãi cỏ. Nơi đây từng là chỗ Lương Duyệt và Trình Kiêu chơi xích đu, giờ đây tràn ngập tiếng vui vẻ.
lúc , hộp thư của nhận một bức thư. Địa chỉ gửi đến từ một nhà tù. Là của Trình Kiêu. do dự một chút vẫn mở xem.
Thư ngắn, nét chữ cẩu thả.
"Hứa Thanh, chuyện về trung tâm phục hồi chức năng. Cảm ơn em khiến nơi từng tràn ngập những ham bẩn thỉu đó trở thành nhân gian. Thời gian ở trong , mơ nhiều. Mơ thấy ngày chúng mới kết hôn, em mặc váy cưới trắng tinh, nụ rạng rỡ bao. Lúc đó thề sẽ khiến em trở thành phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian, nhưng đó, lạc lối. Anh cầu xin em tha thứ, chỉ mong em luôn bình an, vui vẻ. Đừng hồi âm nhé, xứng."
đóng hộp thư , chút u ám cuối cùng trong lòng cũng theo gió tan biến. Không còn hận, cũng chẳng còn yêu, chỉ một sự bình thản như trút bỏ gánh nặng.
"Em đang nghĩ gì thế?" Bùi Yến tới từ lúc nào, vòng tay ôm lấy từ phía .
"Em đang nghĩ về lời thề nguyện cho đám cưới ngày mai." , khẽ nhéo mũi .
"Đã nghĩ xong ?"
"Xong ." mắt , gằn từng chữ. "Chúng sẽ cùng già , cùng xem ranh giới của khoa học ở , và cùng bảo vệ phẩm giá của mỗi sinh mạng."
Bùi Yến hôn .
Dưới ánh xuân rực rỡ, trong tiếng reo hò của lũ trẻ.
Ngày hôm , một đám cưới đơn giản nhưng trang trọng tổ chức tại lễ đường của Đại học Khoa học và Công nghệ Quốc gia. Không đoàn xe sang trọng, nghi thức rườm rà. Chỉ lời chúc phúc của , bạn bè và những giọt nước mắt đầy an lòng của giáo sư Trần. Khi khoác tay Bùi Yến bước t.h.ả.m đỏ, cảm nhận sự tự do từng .
còn là phụ kiện của bất kỳ ai, cũng còn là quân cờ để ai đó trao đổi lợi ích. là Hứa Thanh. Là một nhà khoa học.
Và cũng là một phụ nữ đang ôm lấy hạnh phúc.
Ba tháng đám cưới, dự án phục hồi thần kinh của chúng giành Giải thưởng Khoa học Kỹ thuật cao nhất quốc gia. Ngày nhận giải, hội trường dậy vỗ tay nhiệt liệt. bục vinh quang, tay nâng niu tấm huy chương nặng trĩu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trai-dang-cua-su-phan-boi/7.html.]
"Vinh dự thuộc về đội ngũ của , thuộc về gia đình , và quan trọng hơn hết là thuộc về mỗi bệnh nhân từng khuất phục phận."
Trong bữa tiệc tối, Bùi Yến luôn nắm c.h.ặ.t t.a.y , từng buông .
"Hứa Thanh, kế hoạch tiếp theo là gì?" Anh mỉm hỏi.
ánh đèn của hàng vạn mái ấm ngoài cửa sổ, ánh mắt kiên định: "Em dạy học ở vùng núi xa xôi một thời gian, mang theo một thiết phục hồi tiên tiến và tiện thể dạy cho lũ trẻ ở đó một chút kiến thức khoa học."
Bùi Yến gật đầu: "Được, cùng em."
Ngay khi chúng định rời khỏi khách sạn, bắt gặp một gương mặt quen ở cửa: Trình Kiêu.
Anh mặc một bộ quần áo cũ bạc màu, đang giúp khách sạn khuân vác những kiện hàng nặng. Nhờ cải tạo , giảm án và tù sớm. Thấy chúng , cả sững , chiếc thùng gỗ tay rơi mạnh xuống đất. Anh bộ váy lộng lẫy , sang Bùi Yến đầy khí chất ngời ngời bên cạnh.
Sự tương phản thật tàn nhẫn và chân thực.
lao tới, cũng gọi tên nữa. Anh chỉ lẳng lặng cúi đầu, khòm lưng nhấc chiếc thùng gỗ nặng nề lên, bước bóng tối.
thu hồi tầm mắt, hề dừng .
"Đi thôi ." với Bùi Yến.
"Ừ." Bùi Yến mở cửa xe, chúng cùng trong. Chiếc xe lăn bánh êm ái đại lộ thênh thang, cảnh vật hai bên lùi phía thật nhanh.
"Hứa Thanh, đằng kìa." Bùi Yến chỉ về phía mặt sông xa xa.
Giữa dòng sông đang b.ắ.n pháo hoa, những luồng sáng rực rỡ in bóng xuống mặt nước, đến nao lòng.
"Đẹp quá." cảm thán.
"Đây chính là cuộc sống, Hứa Thanh." Bùi Yến nghiêng mặt, dịu dàng .
tựa vai , nhắm mắt cảm nhận niềm hạnh phúc vững chãi . Từng lúc tưởng tình yêu là thiêu lao lửa. Giờ mới hiểu, tình yêu thực sự chính là hai tâm hồn ưu tú cùng đồng hành với con đường tìm chân lý.
Nhật Nguyệt
Đường còn dài. , nên về .