Trai Thẳng Tự Cưa Đổ Chính Mình - Chương 14: Sự quan tâm lạ kỳ
Cập nhật lúc: 2026-04-07 20:37:15
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: Yang Hy
107.
Đến tuần thi cuối kỳ, học bá trở thành tài nguyên công cộng.
Thế nên Tưởng Càn chi là hợp tình hợp lý lướt thấy Hề Phong trang Confession.
[Tuần thi thấy bạn học cùng của ở thư viện thế, cả mất hết động lực , cũng là cứ bạn học cùng mới học , nhưng bình thường đều ở đấy, giờ tự dưng thấy thấy thiếu thiếu. Mọi thấy bạn học cùng của ở chỗ nào khác trong thư viện ! Trả bạn học cùng cho đây!]
"Không thấy, hai hôm nay tìm khắp thư viện , đúng là đến thật."
"Hề Phong á, hình như ở trong ký túc xá đấy, hôm qua bạn cùng phòng sang phòng mượn đồ thấy."
"Dù cũng là tuần thi , chắc bạn cùng phòng của Hề Phong cũng ở nhà ôn thi nên lười thư viện thôi."
"Á! Tuần thi bạn học cùng, cảm giác tỉ lệ qua môn của giảm bao nhiêu."
Tưởng Càn lướt xong đống bình luận, kiềm chế lắm mới bình luận một câu cà khịa.
Lúc mới chín giờ sáng, chuông báo thức của Tưởng Càn kêu một từ mười phút , thò đầu từ giường xuống, Hề Phong bàn ôn tập . Tưởng Càn tự dưng hiểu cảm giác của mấy Confession một cách vi diệu, đây hiểu thật, bạn học cùng là cái quái gì? Tại cứ ở cùng phòng với Hề Phong thì mới học?
đúng thật, thấy Hề Phong đấy, Tưởng Càn tự dưng động lực dậy hẳn.
Cậu nhanh ch.óng dọn dẹp giường chiếu, leo thang xuống giường.
108.
Hai đứa còn trong phòng vẫn dậy, Hề Phong chắc là thấy tiếng động, hạ thấp giọng đầu hỏi: "Dậy ?"
Tưởng Càn xoa xoa mặt: "Ừ, ăn cơm ?"
Hề Phong dùng b.út chỉ chỉ lên bàn Tưởng Càn: "Mua cho ."
Tưởng Càn lúc mới thấy bánh mì kẹp và sữa bàn : "Cảm ơn nhé, đúng là thiên thần hạ phàm, sống đây!" Nói xong lấy điện thoại chuyển tiền cho Hề Phong.
Hai yên lặng học đến mười giờ, chuông báo thức của Lâm Hoành và Hoàng Duy Dịch lượt vang lên, trong phòng cuối cùng cũng thể to . Tưởng Càn khó khăn lắm mới dậy sớm một hôm, tất nhiên sẽ bỏ qua cơ hội ngàn năm một để chế giễu: "Mấy giờ , sắp ăn trưa đến nơi mà hai ngài mới dậy !"
Lâm Hoành với cái đầu tổ quạ xuống: "Mày dậy sớm thế?"
Tưởng Càn vẻ mặt đắc ý: "Tất nhiên, tao học thuộc xong trọng tâm hai chương ."
Hề Phong: "Đặc điểm phát triển khả năng quan sát của trẻ em."
Tưởng Càn: "Hả?"
Hề Phong: "Đọc thuộc ."
Tưởng Càn: " học cái ."
Hề Phong: "Cậu học , thấy."
Tưởng Càn: "..."
Tưởng Càn: " ghét ."
109.
Tưởng Càn tìm mãi mới thấy, vãi chưởng, học thật.
Cậu nhẩm thêm mấy nữa, tự tin tràn trề , vươn dài tay dùng b.út chọc chọc vai Hề Phong.
Tưởng Càn: "Lần thuộc ."
Hề Phong .
Tưởng Càn giơ bốn ngón tay , ý nào thì gập một ngón: "1. Tính mục đích, 2. Tính bền vững, 3. Tính chi tiết, 4. Tính khái quát."
Hề Phong: "Xu hướng phát triển."
Tưởng Càn: "Bốn phương diện dần dần nâng cao!"
Hề Phong gật đầu.
Tưởng Càn vẫn chằm chằm.
Hề Phong mở miệng: "Muốn khen ?"
Tưởng Càn vẻ mặt nghiêm túc: " ."
Hề Phong : "Giỏi thế , trưa nay mời ăn cơm nhé?"
Tưởng Càn chớp mắt: "Thật ?"
Hề Phong đáp: "Thật."
110.
Mãi đến sáu giờ tối, bụng Tưởng Càn réo lên "ùng ục" hai tiếng, mới giật nhận đến giờ ăn tối . Tưởng Càn ngẩn , cảm thấy ngày hôm nay trôi qua ảo ma quá, thế mà học từ chín giờ sáng, ngoài trừ lúc ăn trưa và ngủ trưa thì hầu như chơi bời gì.
Cổ đau, cử động một cái là kêu răng rắc loạn xạ, nhưng hình như cũng mệt lắm.
Học hành cũng chuyện gì khó khăn lắm .
Tưởng Càn gấp sách , đầu Hề Phong, cứ tưởng chắc chắn vẫn đang cắm đầu khổ luyện, ngờ sang thì thấy Hề Phong đang chơi game thủ thành điện thoại.
Tưởng Càn phẫn nộ: "Sao lười biếng thế hả!"
Hề Phong "ừ" một tiếng: "Đến giờ ăn , mười phút nữa mà xong là gọi ăn đấy."
Tưởng Càn tắt điện: "Ồ, đợi ?"
Hề Phong hất cằm: "Bọn họ ăn hết , học chăm quá nên gọi ."
Tưởng Càn vươn vai: " cũng thành học bá ."
Hề Phong hùa theo: "Ừ, hiếu học nhất."
Tưởng Càn hài lòng lắm: "Cậu khen qua loa thế."
Hề Phong: "Thế nào mới là chân thành?"
Tưởng Càn nghĩ ngợi: "Ít nhất cả họ cả tên chứ, ai hiếu học nhất?"
Hề Phong: "Tưởng Càn là bạn nhỏ hiếu học nhất, thưởng cho một phiếu bé ngoan ?"
Tưởng Càn: "Gớm!"
111.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trai-thang-tu-cua-do-chinh-minh/chuong-14-su-quan-tam-la-ky.html.]
Sáu giờ rưỡi mới đến nhà ăn, bảy giờ là nhà ăn đóng cửa .
Trong nhà ăn hầu như chẳng còn ai, Tưởng Càn lâu ăn cơm thùng, bụng đói meo, bên cửa sổ chờ cơm mà nước miếng sắp chảy ròng ròng. Cơm nguội , bác đầu bếp hâm nóng , bảo Tưởng Càn đợi một lát.
Hề Phong mua một suất mì gà, mì chỉ cần trần qua là , lúc chỗ .
Tưởng Càn định về chỗ đợi thì thấy một bạn nam vóc dáng cao, đầu tóc ngoan ngoãn đến bên cạnh Hề Phong.
?
Tưởng Càn lẳng lặng nhích về phía một chút, rõ hai cái gì.
Lúc nhà ăn khá yên tĩnh, đáng lẽ rõ mới đúng.
bạn nhỏ quá, ngoài việc thấy hình như đang chuyện thì nội dung một chữ cũng lọt tai. Tưởng Càn nhích về phía thêm tí nữa, trong lòng tự an ủi bản : Mình cũng nhất thiết quan tâm đến chuyện riêng tư của khác, với đây cũng khác, đây là bạn bè mà, bạn bè biến thì trộm một tí chẳng bình thường ? Phải ? Phải.
còn đợi Tưởng Càn giả vờ như chuyện gì mà nhích đến phạm vi , thì bạn mất .
?
112.
Tưởng Càn đặt m.ô.n.g đối diện Hề Phong, Hề Phong trưng bộ mặt bình thản như , Tưởng Càn cũng nén sự tò mò của , giả vờ lơ đãng thuận miệng hỏi: "Bạn ?"
Hề Phong đáp: "Không quen."
"Thế là đến tỏ tình với ?"
"Đại loại thế."
"Phải là , là , đại loại thế?"
"Hỏi mấy hôm nay thư viện."
"Ồ... thế thì đúng là chẳng khác gì tỏ tình, bảo ?"
" á? Bảo ôn thi cố lên."
"Hết ?"
"Thế còn gì nữa?"
Tưởng Càn hắng giọng: "Không gì, hỏi , rõ ràng là thích còn gì, thích kiểu ?"
Hề Phong gắp một đũa mì, vẻ mặt chẳng gì đổi: "Không cảm giác gì."
Tưởng Càn hỏi: "Cảm giác gì? Là cái kiểu cảm giác dành cho tên trai thẳng á?"
Hề Phong : "?"
Tưởng Càn ngậm miệng.
113.
sai, sai sai.
Hôm nay học cả ngày , buổi tối cũng nên nghỉ ngơi thôi, Tưởng Càn ôm điện thoại giường, điện thoại hiển thị cái gì cũng chẳng để ý, trong đầu là thấy sai sai. Tưởng Càn tối nay ở nhà ăn hỏi mấy câu đấy bất lịch sự, về chuyện thích trai thẳng , Hề Phong chắc là ít khi với khác, ngoài Chu Lương Nguyên thì chắc chỉ .
Hề Phong vốn dĩ giống , tí chuyện cỏn con là bô bô kể khắp nơi.
Cho nên đối với sự chia sẻ của kiểu thì trân trọng hơn một chút, tôn trọng hơn một chút, chừng mực hơn một chút, thì đừng nhắc mãi. Mấy đạo lý Tưởng Càn đều hiểu, nhưng , sai sai, chuyện khó lắm ? Không khó mà.
Sau khi hỏi câu đấy ở nhà ăn, Hề Phong gì nữa, Tưởng Càn cũng im bặt.
Không khí kỳ quặc lắm, chút gượng gạo vi diệu và... cả những thứ khó thành lời hơn nữa.
Tưởng Càn cứ cảm thấy Hề Phong vui lắm, định xin , và đúng là xin , lúc khỏi nhà ăn, Tưởng Càn bảo "Xin nhé, ý gì khác ", Hề Phong gật đầu, bảo "Được". Sau đó thì đó nữa, khí vẫn cứ kỳ quặc, vẫn chút gượng gạo vi diệu và những thứ khó thành lời hơn nữa.
Thứ gì cơ? Rốt cuộc là thứ gì cơ?
Tưởng Càn gãi nát đầu cũng nghĩ .
Hề Phong vui, nhưng Hề Phong tuyệt đối nhỏ nhen như thế, thì tại Hề Phong vui?
Khó hiểu, khó hiểu thật sự! là cái đồ gay khó hiểu!
114.
Tưởng Càn tìm Trương Cảnh Đông, vì gì cả, chỉ vì cái thằng dở Trương Cảnh Đông thật sự quá hiểu Tưởng Càn.
Tưởng Càn: "Đông ơi, tao đến đây."
Trương Cảnh Đông: "Tư vấn tâm lý một giờ hai trăm."
Tưởng Càn: "Vãi chưởng, mày chứng chỉ tư vấn tâm lý đấy? Tao học tâm lý còn thu phí, mày học máy tính mà dám thu phí á?"
Trương Cảnh Đông: "Cũng thể giảm giá, năm chục."
Tưởng Càn: "Tại lúc nào mày cũng nghĩ là tao cong thế."
Trương Cảnh Đông: "Tao cảm giác sai ?"
Tưởng Càn: "Mày xem nào, tao hỏi nghiêm túc đấy."
Trương Cảnh Đông: "Hay là mày lướt lịch sử trò chuyện của bọn xem, hồi mới quen thì là cầu lông, giờ thì là Hề Phong, mày mà còn nhắc đến Hề Phong nữa là tao cũng sắp yêu luôn đấy."
Tưởng Càn: "..."
Tưởng Càn: "Tao cũng thấy sai sai, tao sóng điện não của gay nhiễu , tao thể thế mãi ."
Tưởng Càn: "Giới thiệu em gái nào cho tao quen ."
Trương Cảnh Đông: "?"
Tưởng Càn: "Có em gái nào ."
Trương Cảnh Đông: "Có thật, bạn đ.á.n.h cầu mới quen, mày quen thật ?"
Tưởng Càn: "Vãi chưởng! Mày lén lút lưng tao tìm bạn đ.á.n.h cầu mới á?? Đến tuần thi mà mày còn đ.á.n.h cầu."
Trương Cảnh Đông: "Tuần thi mới đ.á.n.h cầu, kết hợp việc và nghỉ ngơi."
Trương Cảnh Đông: "Hê hê, tao lén lút lưng mày á? Mày tự xem xem bao lâu mày đ.á.n.h cầu với tao."
Tưởng Càn: "Thế cũng , mày là trai đểu."
Trương Cảnh Đông: "Ừ, tao là trai đểu chính hiệu."