Trấn Bắc Vương Phủ Có Một Quận Chúa Điên - Chương 226: Cưới Thê Cho Ngươi

Cập nhật lúc: 2026-01-23 14:10:50
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tần Kim Chi mở phong thư , bên liệt kê khá nhiều cái tên.

“Nói với phụ ngươi, đến thì cần cự tuyệt.”

 

Lý Nhạc Dao gật đầu: “Vậy, Nhạc Dao xin lui .”

 

Tần Kim Chi ậm ừ đồng ý. Sau đó, nàng sang với Vân Tước: “Bảo tiểu trù phòng chuẩn cho ít rượu và thức ăn, đó mời Tiết thống lĩnh đến.”

 

Tiết Hoài Nghĩa đến viện, thấy Tần Kim Chi đang ở chiếc bàn vuông giữa sân, bàn bày đầy rượu thịt.

“Quận chúa, gọi thuộc hạ đến, là điều gì căn dặn?”

 

Tần Kim Chi đưa tay, động tác mời : “Tiết thúc thúc, mời .”

 

Tiết Hoài Nghĩa trừng to mắt, quỳ rạp xuống đất: “Quận chúa, thuộc hạ điều gì thất lễ, xin quận chúa nghiêm phạt!”

Dứt lời, dập mạnh đầu xuống nền.

 

Người khác rõ tính tình của Tần Kim Chi, nhưng bản tự cho khôn khéo.

Quận chúa một thói quen nhỏ, hầu như chẳng mấy ai phát hiện. Chỉ cần nàng gọi ngươi bằng danh xưng kính trọng, đa phần là để mắt đến ngươi .

Hoặc là đang lừa ngươi, hoặc là đang chuẩn tay chỉnh đốn ngươi!

Mấy vị hoàng thúc “” của quận chúa c.h.ế.t thế nào, đều rõ!

 

Tần Kim Chi mỉm : “Tiết thúc thúc , mau lên .”

 

Tiết Hoài Nghĩa lớn: “Thuộc hạ đắc tội với quận chúa khi nào, xin quận chúa trách phạt!”

 

Tần Kim Chi khẽ thở dài. Người quá thông minh cũng chẳng chuyện . Nàng chỉ mới nảy chút ý nghĩ thôi mà.

Rồi nàng mỉm : “Tiết thúc thúc ở trong phủ chăm sóc mười tám năm, luôn tìm cơ hội mời thúc một chén rượu, chẳng lẽ, Tiết thúc thúc cho cơ hội ?”

 

Tiết Hoài Nghĩa vội vàng bật dậy: “Thuộc hạ dám!”

Vừa dập đầu quá mạnh, m.á.u nơi thái dương chảy xuống.

 

Tần Kim Chi giả vờ kinh ngạc: “Ôi chao, chảy m.á.u , mau cầm m.á.u cho Tiết thúc thúc.”

 

Vân Sam tiến lên xử lý vết thương cho Tiết Hoài Nghĩa, đó : “Tiết thống lĩnh, mời .”

 

Tiết Hoài Nghĩa hít sâu một , run rẩy xuống đối diện Tần Kim Chi.

 

Tần Kim Chi chỉ mâm thức ăn bàn: “Nếm thử tay nghề tiểu trù phòng của .”

 

Tiết Hoài Nghĩa cầm đũa: “Đa tạ quận chúa.”

Vừa hồi tưởng việc gần đây, quả thực chỗ nào đắc tội quận chúa cả?

 

Vừa bỏ thức ăn miệng còn kịp nhai, Tần Kim Chi : “Tiết thúc thúc, tìm cho thúc một vị thê t.ử nhé?”

 

Tiết Hoài Nghĩa: “?”

Hắn ho khan một trận dữ dội.

 

Tần Kim Chi híp mắt: “Nhìn xem, Tiết thúc thúc vui mừng đến thế, còn mau rót rượu!”

 

Nữ tỳ hầu hạ bên cạnh rót rượu cho Tiết Hoài Nghĩa. Hắn vội vàng uống một mới đè cơn ho xuống.

Hắn kinh hãi : “Quận chúa! Người đừng lấy chuyện trêu thuộc hạ nữa.”

 

Tần Kim Chi giống như đang trò chuyện bình thường: “Thúc mấy vị tướng quân khác xem, ai cũng hiền thê kề bên, con đàn cháu đống, chỉ thúc cô độc một .”

 

Tiết Hoài Nghĩa lau miệng: “Ta quen sống một , sớm chẳng bàn chuyện thành gia nữa. Nếu quận chúa ghét bỏ, chỉ mong ở yên trong vương phủ đến hết đời.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tran-bac-vuong-phu-co-mot-quan-chua-dien/chuong-226-cuoi-the-cho-nguoi.html.]

 

Lời xem như rõ ràng. Có c.h.ế.t, cũng là của Trấn Bắc Vương phủ.

 

Tần Kim Chi mỉm : “Cũng đúng, tuy lập gia thất, nhưng hồng nhan tri kỷ bầu bạn, cũng tính là một chuyện .”

 

Tiết Hoài Nghĩa ngẩn : “Không quận chúa là ý gì? Hồng nhan tri kỷ nào?”

 

Tần Kim Chi mỉm : “Dương Châu, Vương Uyển Nhu.”

 

Tạp Chủng Tự Luyến

Tiết Hoài Nghĩa ngẫm nghĩ một chút, đó trừng to mắt: “Quận chúa! Ta và Vương Uyển Nhu chẳng qua chỉ là mối tình thoáng chốc, khi về Kinh, đưa bạc an cho nàng , từ đó còn liên hệ!”

 

Tần Kim Chi nhướng mày: “Mối tình thoáng chốc? Tiết thúc thúc đừng lừa dối , còn sinh cho thúc một nhi nữ đấy.”

 

Tiết Hoài Nghĩa càng kinh ngạc hơn: “Nhi nữ?”

 

Tần Kim Chi đặt thông tin của Tiết Niễu Niễu mặt . Tiết Hoài Nghĩa vội vàng mở , xem xem, rốt cuộc là ai dám cả gan vu hãm !

Nào ngờ, càng xem, sắc mặt của càng khó coi. Thời gian, chi tiết, thứ đều khớp!

 

Tiết Hoài Nghĩa lộ vẻ khó xử: “Quận chúa! Ta thật sự việc !”

 

Tần Kim Chi mỉm : “Tiết thúc thúc cần căng thẳng, quá khứ của ai mà chẳng chút chuyện hồng nhan chứ.”

 

, Tiết Hoài Nghĩa thật sự nổi, sắc mặt nặng nề, hỏi: “Quận chúa, thể cho , là ai đưa tin đến tay ?”

 

Ánh mắt Tần Kim Chi hiện lên ý . Nói chuyện với thông minh quả thực nhẹ đầu.

“Hôm nay, trong Thiên Điểu ty vài lời đồn nhỏ, liền tra xét đám trong ty. Hiện giờ Tiết Niễu Niễu đang việc ở Thiên Điểu ty của .”

 

Thần sắc của Tiết Hoài Nghĩa càng thêm nghiêm trọng: “Quận chúa! Nếu việc là thật, lẽ đó là một âm mưu do kẻ bày , mục đích chính là gây bất hòa giữa , và Vương gia, khiến vương phủ, thậm chí là cả Trấn Bắc quân nội loạn. Kẻ phía chuyện xảo nguyệt, e rằng ván cờ mưu tính từ mấy chục năm !”

 

Tần Kim Chi nhướng mày: “Tiếp tục .”

 

Tiết Hoài Nghĩa càng nghĩ, sắc mặt càng nặng nề: “Quận chúa, Tiết Hoài Nghĩa dám bản là quân t.ử đội trời đạp đất, nhưng dù cũng là nam t.ử hán. Nếu Vương Uyển Nhu thật sự m.a.n.g t.h.a.i con của , thể đưa nàng Kinh, cần gì che giấu? Chỉ kẻ lòng mang hiểm ý mới giấu bên cạnh . Rõ ràng là kẻ đó cho quận chúa và Vương gia nghi kỵ .”

 

Tần Kim Chi vắt chân: “Ồ? Sao ngươi ?”

 

Tiết Hoài Nghĩa dậy, quỳ xuống: “Nếu quận chúa thể trực tiếp giao tin tức cho , chắc hẳn trong lòng tính toán. Hôm nay, Tiết mỗ mạo phạm một , xin cùng cho rõ ràng.”

 

Tần Kim Chi sâu hơn: “Ngươi và quan hệ thúc thúc cùng điệt nữ, tất nhiên là nên như thế.”

 

Tiết Hoài Nghĩa thẳng lưng: “Với sự thông tuệ của quận chúa, hẳn là hiểu rõ lý do vì nghĩa phụ để hồi Kinh. Sau khi T.ử Nghi c.h.ế.t, quả thực vài suy tín trong lòng, khi nghĩa phụ lệnh cho hồi Kinh, cũng cảm thấy bất bình, nhưng bao giờ phản bội nghĩa phụ!

Việc quận chúa tra quan hệ giữa và Tiết Niễu Niễu, chắc chắn là do nàng điều mờ ám trong ty, đoán đây chính là thủ đoạn của kẻ phía .

Đối phương đẩy nàng đến mặt , nếu g.i.ế.c nàng , khi sự thật, tất sẽ trở mặt với . Lúc đó, nếu kẻ đến lôi kéo , hứa hẹn để trở quân doanh, thể sẽ phản bội Vương phủ.

Một khi Trấn Bắc quân hỗn loạn, đám trong Kinh sẽ đạt thứ bọn chúng mong !”

 

Đối với một tướng sĩ, chiến trường mới là nơi thể thực hiện hoài bão. Hơn nữa, Tiết Hoài Nghĩa là năng lực, dã tâm.

Một như , Tần Nghiệp giữ Kinh thành, đương nhiên sẽ sinh lòng bất mãn. Một khi lôi kéo , sẽ là t.h.ả.m họa đối với Tần Nghiệp và Trấn Bắc quân.

 

Dùng mấy chục năm để bày một ván cờ. Kẻ phía vô cùng xảo quyệt, quả là một đối thủ đáng gờm.

 

Tần Kim Chi thẳng mắt Tiết Hoài Nghĩa: “Tổ phụ điều ngươi hồi Kinh quả thật là sai, như ngươi, quá nguy hiểm.”

 

Tiết Hoài Nghĩa ôm quyền: “Nghĩa phụ đặt tâm thiên hạ, khi còn trẻ, hiểu dụng ý của , nay thêm vài tuổi, nghĩ thông nhiều việc.”

 

Tần Kim Chi chống cằm: “Ngươi hiểu điều gì?”

 

Loading...