Trân Châu Quang - 1
Cập nhật lúc: 2026-03-18 16:43:20
Lượt xem: 13
1
Ngày Tạ Vô Trần phi thăng, cả thôn Lý gia ai nấy đều tới chúc mừng.
Người kẻ nườm nượp, bậc cửa nhà suýt giẫm nát, dọa đến mức con Đại Hoàng rạp ngoài cửa, ngay cả kêu cũng dám.
“Trân Châu thật phúc, ngày nhặt Tạ tiên nhân, bọn còn con ngốc nữa kìa.”
Lúc đang sững sờ cỗ loan giá vàng rực rỡ của tiên nhân.
Thì Tạ Vô Trần phi thăng xong, cao ngạo :
“Sư tôn , ngươi ơn với , tiên nhân một lời đáng giá nghìn vàng, ngươi gì cũng sẽ đáp ứng.”
Năm năm nhặt Tạ Vô Trần, ngày nào cũng nghĩ để ở rể.
Hắn luyện kiếm, ruộng.
Hắn tu hành, kiếm tiền.
Chỉ mong một ngày nào đó thể lay động Tạ Vô Trần.
Tạ Vô Trần thích , chỉ thích tiểu sư Thi Vũ thông minh của mà thôi.
Tiểu sư Thi Vũ tài trí xinh .
Một kiếm quyết, Tạ Vô Trần chỉ dạy một , nàng học .
Còn lén luyện mười mấy , cũng chỉ ném gạo cho gà xa hơn chút mà thôi.
Lại còn Tạ Vô Trần và Thi Vũ bắt gặp, Thi Vũ che miệng đến rơi cả nước mắt.
Tạ Vô Trần ghét nhất kẻ ngu dốt, nhíu mày:
“Lý Trân Châu, ngươi tư chất tu hành, đừng phí công vô ích nữa.”
“Đại sư , nhân gian ngắn ngủi, một đời chẳng qua chỉ là thoáng chốc.” Thi Vũ khuyên nhủ, “Dù thành cũng chẳng qua là trong nháy mắt với tiên nhân, sẽ lỡ chuyện phong ấn Thao Thiết của chúng .”
Sắc mặt Tạ Vô Trần vô cùng khó coi.
Hắn sợ giữ ở bên , cùng một đời một kiếp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tran-chau-quang-efuz/1.html.]
Lúc , áo bào phấp phới, cao quý lạnh lùng.
Chẳng còn chút dáng vẻ nào của Tạ Vô Trần năm năm , khi chỉ còn một thở, từng thìa từng thìa đút cháo cho.
Tạ tiên nhân vĩnh viễn thể tướng công của Lý Trân Châu .
Thế thì cũng cần quấn lấy nữa.
Ta nghĩ nghĩ, ôm lấy con Đại Hoàng:
“Huynh chữa khỏi bệnh cho Đại Hoàng , như thế là nợ gì nữa.”
Tạ Vô Trần sững sờ, nhưng nhanh phản ứng , thấy đây là một cuộc trao đổi lợi.
Hắn vung tay một cái, Đại Hoàng ba ngày ăn gì liền lăn một vòng, vui vẻ chạy ăn rau thừa trong chậu.
Thi Vũ vui vẻ kéo vạt áo :
“Đại sư , tiền duyên của và nàng hết, chúng mau về phục mệnh thôi.”
Tạ Vô Trần đầu , ánh mắt phức tạp.
Tiên nhân , mây trời cũng tan biến trong khoảnh khắc.
Đọc truyện tại MonkeyD để ủng hộ người dịch An Phụng - 安凤.
Những tới chúc mừng thở dài, lén lút nhét lễ vật :
“Trân Châu ngốc thật, lời hứa của tiên nhân, con bé dùng để cứu con ch.ó.”
Ta giữ bà mối Triệu cũng đang định :
“Dì Triệu, giúp con một việc.”
“Việc gì thế?”
“Giúp con tìm một nam nhân.” Ta nghiêm túc nghĩ ngợi, “Phải tuấn tú, an phận, dù phát đạt cũng bỏ thê t.ử.”
Bà mối Triệu dở dở , liên tục xua tay:
"Ta nào dám giúp con tìm chứ? Lỡ Tạ tiên nhân giáng xuống một đạo thiên lôi, chẳng m.ấ.t mạng ?"
Ta thở dài một tiếng, hối hận vì cứu Đại Hoàng.
Sớm thế thì nhờ Tạ Vô Trần giúp tìm một nam nhân .