Trân Châu Quang - 10-11
Cập nhật lúc: 2026-03-18 16:47:58
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Cập nhật lúc: 2026-03-18 16:47:58
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
10
Ta và Thẩm Đồng Quang sắp thành .
Không như Tạ Vô Trần, lén lút giấu giếm.
Nét chữ của Thẩm Đồng Quang , y gửi thiệp mời đến tất cả trong thôn Lý gia.
Thẩm Đồng Quang khéo tay, y cắt chữ 'Hỉ', dán cả lên ổ của Đại Hoàng.
Y cũng chu đáo, sợ quán rượu qua loa, nên thuê xe bò cùng lấy rượu về.
Trời thu mát mẻ dễ chịu, xe bò chậm, nhưng chúng cũng vội.
Thẩm Đồng Quang hái một bông hoa vàng nhỏ, cài lên mái tóc .
Trên xe, những vò rượu va , tạo thành một khúc nhạc leng keng vui tai.
Y ngậm một cọng cỏ đuôi ch.ó, gối tay đầu, lặng lẽ ngắm đàn nhạn bay trời:
“Trân Châu, bỗng nhiên thấy thật vui vẻ, một phàm nhân dường như cũng tệ.”
Ngày thành , những đến đều là ân nhân của Lý Trân Châu, Đại Hoàng vui mừng sủa ngớt.
“Trân Châu lấy chồng , cha nương con bé suối vàng cũng yên lòng .” Lý trưởng thôn lau nước mắt.
“Ngày vui thế , đừng nhắc chuyện buồn nữa.” Lưu đại nương Thẩm Đồng Quang, đến mức khép miệng. “ là phu quân khôi ngô tuấn tú, Trân Châu ngốc mà gặp phúc.”
Dưới tay áo, Thẩm Đồng Quang nhẹ nhàng siết lấy tay .
Khi bái thiên địa xong, còn kịp dậy, một luồng kiếm khí từ phía xé tan bàn tiệc cưới.
Ta nhận thanh kiếm , đó là của Tạ Vô Trần.
Ta đầu , liền thấy Tạ Vô Trần áo trắng phấp phới.
Nhìn sắc mặt , khách khứa thấy tiên nhân đến hỏi tội liền hoảng loạn bỏ chạy.
Khi thấy trong bộ giá y, Tạ Vô Trần thoáng ngây trong chốc lát.
nhanh, lấy vẻ bình tĩnh, nhạo:
“Lý Trân Châu, nàng thực sự gả cho một tên yêu quái ?"
11
Tạ Vô Trần dường như cách cách khiến đau lòng.
Chỉ một nhát kiếm, dễ dàng phá hủy hôn lễ mà và Thẩm Đồng Quang vất vả chuẩn suốt nửa tháng.
Những vò rượu chúng cất công mang từ trấn về, giờ vỡ nát đầy đất.
Tạ Vô Trần áo trắng phấp phới, thanh kiếm trong tay thẳng tắp chỉ Thẩm Đồng Quang:
“Hắn đang lừa nàng, đối với nàng đều chỉ là mưu kế.”
Tạ Vô Trần lấy pháp bảo mang từ Linh Trần Phong.
Khi chiếc túi gấm vàng rực xuất hiện mặt Thẩm Đồng Quang, thậm chí thể giữ nổi nửa khuôn mặt .
Thẩm Đồng Quang bệt xuống giữa mảnh vỡ ngổn ngang, vẻ mặt đầy chật vật.
Nửa khuôn mặt còn là hình , nửa hóa thành thú.
Giống như những gì các ông thầy kể chuyện thường nhắc đến, yêu quái mặt xanh nanh dài, móng vuốt sắc nhọn.
“Hắn là hung thú Thao Thiết gieo họa nhân gian, ba năm sư tôn một kiếm trọng thương. Để khôi phục tu vi, ăn tim .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tran-chau-quang-efuz/10-11.html.]
Ta cố nén nước mắt, Tạ Vô Trần với vẻ mặt chút biểu cảm:
“Vậy thì ?”
Đọc truyện tại MonkeyD để ủng hộ người dịch An Phụng - 安凤.
Không ngờ phản ứng như , Tạ Vô Trần sững sờ.
Nước mắt cuối cùng cũng kìm nữa, từng giọt từng giọt rơi xuống cách nào ngăn .
Người luôn chán ghét và xem thường như Tạ Vô Trần, mà giơ tay lau nước mắt cho .
Giọng điệu của dần dịu :
“Nàng ngốc quá, ăn tim nàng, những gì với nàng đều là để hại nàng…”
Ta hung hăng dùng tay áo lau khô nước mắt, chắn mũi kiếm của Tạ Vô Trần:
“Chàng là phu quân của , nếu g.i.ế.t , thì g.i.ế.t .”
“Trân Châu, đừng cố chấp nữa, đừng để vẻ bề ngoài mê hoặc.” Tạ Vô Trần nắm c.h.ặ.t kiếm, ánh mắt trầm xuống. “Chẳng nàng một phu quân ? Chỉ cần g.i.ế.t , sư tôn sẽ cho phép xuống trần, cùng nàng phu thê một đời. Ta nghĩ thông suốt …”
“Ta cần .”
Ta thèm Tạ Vô Trần, chỉ lặng lẽ tháo khăn tay, giúp Thẩm Đồng Quang lau vết m.á.u trán.
Thẩm Đồng Quang gắng sức nâng bàn tay còn giữ hình dạng con , nhẹ nhàng lau nước mắt cho :
“…Trân Châu, đừng nữa, còn ăn, đau .”
Để yên lòng, Thẩm Đồng Quang cố gắng mấy biến thành hình nhưng đều thất bại.
Y ngượng ngùng.
“Hắn thể dùng yêu thuật nữa, giờ coi như là một phế nhân. Nàng vẫn lấy tên phế vật ?”
Tạ Vô Trần đúng.
Thẩm Đồng Quang mất tiên pháp.
Đống bừa bộn thể chỉ cần một cái b.úng tay là dọn sạch nữa.
Ta để ý tới Tạ Vô Trần, chỉ lặng lẽ xuống, chậm rãi nhặt từng mảnh sứ vỡ.
Thẩm Đồng Quang cũng dậy, cùng dọn dẹp. Y mỉm :
“Dù còn pháp thuật, chút sức lực vẫn .”
Đại Hoàng xổm bên chân Thẩm Đồng Quang, trừng mắt Tạ Vô Trần, đầy cảnh giác.
“Trân Châu… Chẳng lẽ nàng tham luyến những ảo ảnh mà biến ? Những gấm vóc lụa là, rượu ngon món quý, tất cả chỉ là pháp thuật mê hoặc lòng .” Tạ Vô Trần sững sờ. “Giờ còn pháp thuật nữa, chỉ là một kẻ phế nhân.”
Thật nực bao.
Tạ Vô Trần, từ tới nay luôn coi thường .
Hắn cho rằng chẳng qua chỉ là một phàm nhân tham lam hư vinh.
Tham luyến dáng vẻ tiên nhân của , mượn tu vi của để cậy thế dọa .
Bây giờ tham luyến những bó củi chẻ sẵn, những tấm lụa , thậm chí cả dung mạo xinh .
Ta bình tĩnh Tạ Vô Trần:
“Tạ Vô Trần, ngốc khờ."
“Vì thế căn tu hành của tiên nhân, chỉ là một phàm nhân che chở thương."
“Phàm nhân hiểu đại nghĩa của tiên gia, chỉ phu thê bảo vệ . Nếu g.i.ế.t , thì cứ g.i.ế.t .”
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.