13
Trước cửa .
Là Tạ Vô Trần.
Hắn lặng lẽ đó, chúng đùa lâu đến mức sương sớm đọng cả áo.
Hắn xách theo giỏ trứng, mặt .
Vì quen tỏ thiện, nên chút mất tự nhiên, đầu nơi khác:
"Trứng của nàng, lấy giúp nàng ."
Ta ngạc nhiên khi Tạ Vô Trần mặt vì .
Hắn từng bản tránh xa hồng trần, thể vướng bận bất cứ ai.
"Đa tạ, nhưng cần nữa."
"Nàng chẳng để tâm..."
Thì luôn .
Biết vẫn luôn canh cánh chuyện lừa mất chỗ trứng .
Ta thanh kiếm lưng , cùng bộ y phục vẫn sạch sẽ vương chút bụi trần.
E rằng chỉ cần một câu, Trương Ma T.ử lập tức cung kính trả giỏ trứng .
Thứ mong mỏi cầu , thì với chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay.
Không hiểu vì , nghĩ đến chuyện cũ, lòng thấy chua xót.
"Tạ Vô Trần, dù gì, cũng sẽ giao Thẩm Đồng Quang cho ."
" đang lừa nàng.” Tạ Vô Trần nhấn mạnh, “Ta dùng chuyện để đổi lấy Thẩm Đồng Quang, là…”
Hắn trầm mặc giây lát, cuối cùng cũng hạ quyết tâm mở lời:
"Thẩm Đồng Quang là chuyện khác, còn nàng là tình kiếp của . Ta ngộ chân tình thuần khiết từ nàng, hồi đáp tình cảm , chúng phu thê trọn một đời."
"Chặt củi, nuôi gà, theo nàng chợ, , cũng , thậm chí còn hơn ."
Khác với năm năm , lạnh lùng và kiêu ngạo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tran-chau-quang-efuz/13.html.]
Lúc những lời , đến cả vành tai cũng đỏ ửng.
Hắn cuối cùng cũng lĩnh ngộ chuyện tình cảm, nhưng như thì chứ?
Năm năm qua, trách thờ ơ, cũng trách xem thường .
Ta từng cứu , cũng từng chạy theo suốt năm năm.
tình cảm là thứ thể cưỡng cầu, đời đạo lý nào bắt một chấp nhận đối phương chỉ vì đó hết lòng dâng hiến.
Hắn nợ gì cả.
Hắn thể cần trái tim .
cũng nên giẫm đạp lên nó như .
"Tạ Vô Trần, kẻ ngốc, cũng giống Thi Vũ, xinh thông minh."
"Hôm đó hỏi tại họ lừa khác mà chỉ lừa , nghĩ thông ."
"Thế gian tiên thì cũng phàm, kẻ khôn ngoan, thì cũng nguyện kẻ ngốc."
"Thẩm Đồng Quang đối với , cam lòng kẻ ngốc."
"Ta cam lòng để lừa."
Một khi rơi bốn chữ " tình nguyện", đạo lý, sổ sách đời , đều chẳng còn cách nào rõ, cũng chẳng thể tính toán rành mạch nữa.
Tạ Vô Trần hồi lâu nên lời, trong mắt nửa là do dự, nửa là ngỡ ngàng.
Hắn rốt cuộc cũng nhận , bản vẫn còn nợ một lời xin .
"… Xin , khi đó nên những lời như với nàng."
"Không , cứu Đại Hoàng, sớm chẳng nợ gì nữa ."
Ta hận .
Cũng như chuyện canh cánh lo lắng chuồng gà gió bấc thổi tung, cứ trở dậy kiểm tra hết đến khác giữa đêm đông.
Như thế mệt mỏi lắm.
Thẩm Đồng Quang lo lắng kéo nhẹ tay áo :
Đọc truyện tại MonkeyD để ủng hộ người dịch An Phụng - 安凤.
"Trân Châu, sẽ bao giờ lừa nàng nữa, xin thề."