Trân Châu Quang - 15-Ngoại truyện Tạ Vô Trần
Cập nhật lúc: 2026-03-18 16:50:28
Lượt xem: 32
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta ghét Lý Trân Châu.
Không chỉ vì nàng ngốc nghếch, mà còn vì sư tôn nàng là kiếp nạn tình duyên của .
Sư tôn bảo hiểu tình cảm, yêu thương chúng sinh, nên thiên đạo chứng giám cho .
Năm năm , Trân Châu nhặt khi đang hôn mê.
Ngay đầu tiên thấy nàng , bỗng nhiên hiểu vì các sư đều rằng chữ “tình” vốn dĩ ngang ngược, chẳng hề lý lẽ.
Ta nàng lương thiện, nàng ngây thơ.
tự nhắc nhở rằng, lương thiện chẳng qua là ngốc nghếch, mà ngây thơ cũng chỉ là khờ dại mà thôi.
Ta là kiếm tu một của Linh Trần Phong, là Tạ Vô Trần vạn kính ngưỡng, tuyệt đối thể tình kiếp trói buộc.
Huống hồ, xứng với Tạ Vô Trần, dù tệ nhất cũng như Thi Vũ, thông minh, xinh , thiên phú xuất chúng.
Lý Trân Châu thì quá ngốc.
Nàng sự lừa dối của khác, cũng nhận sự chán ghét của .
Vẫn còn tốn công che giấu giúp , lừa khác cũng tự lừa chính .
Lưu đại nương nhạo ăn , nàng vì giữ thể diện cho mà dối.
Hà tất dối chứ?
Lời tiếng của đám phàm nhân, từng để tâm.
"Tạ Vô Trần, kể cho chuyện của nhé?"
"Chuyện của ngươi thì liên quan gì đến ?"
Những điều nàng , đều cả .
Nàng bẩm sinh ngốc nghếch như , kể về đám gà vịt ngỗng và Đại Hoàng của , rằng nàng khao khát một gia đình đến nhường nào.
Ta , cũng chút dây dưa nào với nàng .
Bao đựng kiếm và tua rua kiếm nàng , cắt vụn hết.
Đọc truyện tại MonkeyD để ủng hộ người dịch An Phụng - 安凤.
Bánh ngọt và đồ ăn nàng chuẩn , chúng dơ bẩn, hôi thối.
Dù lạnh lùng cay nghiệt đến , nàng vẫn cam tâm tình nguyện giúp viên mãn đạo hạnh, cùng đóng vai phu thê giả.
Nàng chạm tay lên bộ giá y, ánh mắt đầy ngưỡng mộ, nhưng bạc ít ỏi trong tay chỉ đủ mua một cuộn vải đỏ.
Cả cuộn vải , nàng đều dùng để may áo cho , chỉ giữ một tấm khăn voan đỏ cho .
Chủ tiệm vải khao khát trong mắt nàng, nhân cơ hội liền giới thiệu thêm một bộ giá y khác.
Lý Trân Châu cụp mắt xuống, dối:
"Ta... thích."
Người tu đạo ghét nhất chính là kẻ dối trá.
Lý Trân Châu thêm một lý do để khiến ghét.
Khi lão ăn mày lừa, vẻ mặt đau lòng của nàng khiến chút nỡ.
dù Lý Trân Châu cũng là kẻ ngốc, nàng nhanh tự an ủi bản :
“Không , bệnh là , bằng chắc sẽ đau lắm.”
Trong tiềm thức, một ý nghĩ mách bảo rằng, chỉ cần dỗ dành nàng một chút, thứ vẫn thể vãn hồi.
lời thốt là:
"Đồ ngốc."
Nàng sững sờ.
Ta nàng đang lưng .
Ta chỉ cần dỗ dành một câu, nàng sẽ quên hết những lời cay nghiệt từng .
Nếu là tướng công phàm nhân của Lý Trân Châu lẽ sẽ dỗ dành nàng, nhưng Tạ Vô Trần thì .
Mặc cho tình cảm cuộn trào như biển nghiệp cuốn trời, tự cách dời non lấp bể.
Dẫu Hồng Loan tinh bùng cháy ngút trời, cũng nhất định dập tắt nó.
Thế nhưng, vẫn là sư tôn thấu :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tran-chau-quang-efuz/15-ngoai-truyen-ta-vo-tran.html.]
"Vô Trần, con là đang sợ."
"Đệ t.ử sợ."
Sợ ư? Ta đúng là sợ.
Những cảm xúc như thiên đạo vô thường, khiến kinh hãi.
"Không thấu hiểu tình cảm, thương xót chúng sinh, Vô Trần, con thể giác ngộ."
Tại thể giác ngộ?
Chẳng chỉ là nợ ân tình của Lý Trân Châu suốt năm năm ?
Ta trả là !
"Sư tôn , nàng ơn với . Tiên nhân hứa một lời, nghìn vàng khó đổi. Nàng gì, đều sẽ đáp ứng."
Thực , chút mong chờ.
Ta nàng luôn ở bên cạnh.
Nếu nàng mở lời, thể thuận theo lẽ thường, miễn cưỡng mà ở .
nàng cần nữa.
Nàng suy nghĩ lâu, đến khi ngước mắt nữa, trong ánh mắt còn chấp niệm.
"Cứ chữa khỏi bệnh cho Đại Hoàng, là còn nợ gì nữa."
Ta ngây nàng.
Rõ ràng hề thương, l.ồ.ng n.g.ự.c nhói đau?
tên Thẩm Đồng Quang cũng chẳng thứ gì .
Chặt củi, cho gà ăn, thậm chí cả những lụa là gấm vóc , tất thảy cũng chỉ là một cái b.úng tay phép thuật mà thôi.
Hắn đối xử với Lý Trân Châu, chẳng qua chỉ để lừa lấy một trái tim mà ăn.
Lý Trân Châu quá ngốc, nàng thấu .
Ta dùng pháp bảo sư tôn ban cho để áp chế pháp thuật của Thẩm Đồng Quang.
Không còn pháp thuật, Thẩm Đồng Quang sẽ thể dùng những thủ đoạn đó để mê hoặc nàng.
Ta cứ ngỡ như , Lý Trân Châu sẽ thấu bộ mặt thật của .
hiểu vì … họ dường như càng gần gũi hơn.
Thẩm Đồng Quang dạy nàng ghi sổ, giúp nàng gánh vác việc.
mất pháp thuật, còn cách nào bảo vệ nàng nữa.
Bị đ.á.n.h đến t.h.ả.m hại như , Thẩm Đồng Quang trông đáng hổ, vô cùng chật vật.
Ta chỉ một câu với Trương Mã Tử, liền hoảng hốt bồi thường trứng gà cho .
Xách giỏ trứng tay, nghĩ rằng Lý Trân Châu chắc chắn sẽ giống , ghét bỏ Thẩm Đồng Quang ngu ngốc, ghét bỏ vì khiến bản mất mặt.
Rồi khi thấy đòi công bằng cho nàng, nàng sẽ tỉnh ngộ mà chọn .
nàng .
Nàng đỡ lấy Thẩm Đồng Quang, hai khập khiễng dìu trở về.
Rõ ràng mặt còn thương tích, rõ ràng đ.á.n.h đến t.h.ả.m hại.
Thế nhưng tại bọn họ vẫn thể vui vẻ đến ?
Những gì Lý Trân Châu mong đơn giản, nhưng từng hiểu .
Trân Châu chẳng ghi thù, nàng dễ dàng tha thứ cho .
thì thể tha thứ cho chính .
Ta ở thôn Lý gia, chữa bệnh bốc t.h.u.ố.c cho những từng giúp đỡ Trân Châu.
Ánh mắt cảm kích chân thành của họ, soi chiếu con đây của , ngạo mạn và nông cạn bao.
Ta bỗng nhiên hiểu vì Lý Trân Châu là kiếp nạn tình duyên của .
Thì những điều mà ngốc bẩm sinh hiểu, kẻ thông minh như dành cả đời để giác ngộ.
- Hoàn -