Trân Châu Quang - 2

Cập nhật lúc: 2026-03-18 16:43:52
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

2

“Lý Trân Châu, con còn nam nhân nữa ?” Bà mối Triệu khẽ gõ cửa, giọng mang theo vài phần thúc giục, “Không cần tiền .”

Không cần tiền thì liệu thứ gì ?

“Là công t.ử trắng trẻo nổi tiếng khắp mười dặm tám thôn, tay trói gà c.h.ặ.t, vai gánh , trời sinh là phò mã để ở rể.”

Đấy thì thể là gì chứ?

Ta mở cửa, thấy mặt nam nhân , lời từ chối vốn sắp thốt liền nuốt ngược trong:

“Muốn chứ, chứ.”

Người càng thiếu cái gì, càng khao khát cái đó.

Ta chẳng lời hoa mỹ, nhưng nam nhân mắt mang dáng vẻ của một bậc quân t.ử ôn nhu, tựa bức tranh sơn thủy vẽ quạt, chỉ cần khẽ mở , liền như làn gió thanh nhã từ chốn thư viện thổi tới.

Lúc bà mối Triệu chuyện, y nhẹ nhàng chắp tay hành lễ, đến khi ngẩng đầu thấy , vành tai đỏ bừng.

Dáng vẻ nhã nhặn , khiến đến ngây .

Lý gia , ngược lên ba đời cũng từng ai là sách.

Bà mối Triệu lo lắng liếc tên thư sinh nhỏ nhắn một cái, lau mồ hôi, nhét khăn tay áo.

“Thẩm Đồng Quang, thê, phụ mẫu, nợ nần, hai mươi lăm tuổi, vài chữ.”

“Lý Trân Châu, phụ mẫu, nợ nần, nam nhân của phi thăng thành tiên , e rằng cũng chẳng về nữa.” Ta gãi đầu, “Ta nuôi lợn, trồng trọt, ở nhà quét dọn, may vá, sách, chúng cùng sống , thấy ?”

Đôi mắt dịu dàng của y ánh lên ý , nhẹ nhàng gật đầu.

Nụ như bước bông, lâng lâng như bay.

“Vậy là xong .” bà mối Triệu thở phào nhẹ nhõm.

“Dì Triệu, còn tiền tạ ơn mai mối…”

“Thôi thôi, cần .”

Ta còn đang thắc mắc bà mối Triệu vốn nổi tiếng tính toán đòi tiền, thì bà vội vã cáo từ.

Ta sang Thẩm Đồng Quang.

Càng cái eo thon , càng thấy mắt.

So với Tạ Vô Trần, y thua kém chỗ nào chứ?

Ta hài lòng gật đầu.

lúc , bụng Thẩm Đồng Quang réo lên một tiếng.

Mặt y đỏ bừng.

Ta thể mỹ nhân chịu đói, bèn nhanh ch.óng xắn tay áo:

“Ta nấu cho một bát canh mì vụn, thêm hai quả trứng.”

Thẩm Đồng Quang ăn uống cũng tao nhã và dễ .

Y ăn sạch sẽ đến mức cái bát dường như chẳng cần rửa.

Khi phát hiện đang ngắm y, y còn hổ lấy tay lau khóe miệng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tran-chau-quang-efuz/2.html.]

Không giống Tạ Vô Trần và Thi Vũ.

Tạ Vô Trần thì tu khổ hạnh, suốt ngày chê cơm nấu mùi khó chịu.

Thi Vũ sợ béo, kén chọn đủ kiểu, chỉ ăn rau.

Tối đó, trong lòng vui vẻ, giường tính toán xem nên sống thế nào.

Thẩm Đồng Quang chữ, thật sự quá , ghi sổ cũng cần vẽ tranh minh họa nữa.

lỡ như y giúp tính toán thì ?

Tạ Vô Trần cũng chữ, nhưng chẳng bao giờ chịu giúp .

Bốn năm , Trương Ma T.ử thu mua trứng gà lừa , nẫng mất nửa sọt trứng. Ta lóc trở về nhà, mà Tạ Vô Trần chỉ lạnh nhạt liếc một cái:

“Trách thì trách bản ngươi ngốc."

“Sao khác lừa?”

Ta từng với Tạ Vô Trần, sinh ngốc. Năm năm tuổi, cơn sốt cao, đầu óc mới còn lanh lợi nữa.

Bán đồ thì lừa, bán cũng lừa.

Ba năm , bán hai con gà, đường về thấy một ăn mày lở loét, rên rỉ xin ăn. Trong lòng thương xót, liền đem một nửa tiền bán gà cho .

Tạ Vô Trần thấy , chỉ lạnh lùng nhạo: “Đó chỉ là một kẻ lừa gạt. Ngươi kỹ xem, mấy cái vết loét đều là vẽ bằng t.h.u.ố.c màu, hễ gặp mưa liền trôi sạch."

Ta thở dài một , theo bóng lưng tập tễnh của gã ăn mày:

“Vậy thì , bệnh tật gì là . Bằng chắc là đau lắm.”

Tạ Vô Trần im lặng một lúc, khẽ nhạo :

Đọc truyện tại MonkeyD để ủng hộ người dịch An Phụng - 安凤.

“Ngu ngốc.”

Kẻ ngốc, kẻ khờ, kẻ đần, ngu ngốc.

Ta quá quen với những lời từ miệng .

Thôi kệ, cũng mất , chẳng thèm so đo gì.

Lúc , đang tính xem thế nào để thuyết phục Thẩm Đồng Quang phòng kế bên giúp tính sổ sách.

Đột nhiên một cơn gió thổi bật cửa , bước xuống giường định đóng .

Thì ngay lúc đó, một bóng đen nhanh nhẹn như mèo lướt trong.

Chưa kịp đầu, phía áp sát một cơ thể nóng rực, bên tai vang lên một tiếng thở dài mãn nguyện:

“…Thơm quá."

“…Sao thơm đến thế .”

Là Thẩm Đồng Quang.

Dưới ánh trăng, dây áo trong của y lỏng lẻo, để lộ một mảng da thịt lớn, trông chẳng khác nào một yêu tinh ma mị đang mê hoặc lòng .

Tay y thon dài, gầy guộc, vẻ yếu ớt, nhưng lúc siết lấy đai lưng thì chẳng khác gì móng vuốt dã thú, giữ c.h.ặ.t buông.

Y vòng tay ôm từ phía , giọng trầm thấp, nhẹ nhàng dụ dỗ:

“Trân Châu, Tạ công t.ử phi thăng , chẳng lẽ… nàng cô đơn ?”

Loading...