3
"Không , còn Đại Hoàng, với cả gà vịt ngan ngỗng ngoài sân , náo nhiệt lắm."
Ta ngơ ngác y,
"Ngược là đấy, lạnh ?"
Đọc truyện tại MonkeyD để ủng hộ người dịch An Phụng - 安凤.
Y dựa khung cửa, cẩn thận kéo áo cho y.
Vì quá tập trung, chẳng hề nhận vách tường phía lưng, bóng dáng Thẩm Đồng Quang biến thành một cái bóng quái thú khổng lồ, như thể đang nuốt chửng lấy .
Thẩm Đồng Quang nghiêng đầu, chăm chú quan sát , nở một nụ nhẹ.
Nụ đến mức khiến lâng lâng như bước mây.
Nghĩ đến chuyện y đến đây đơn độc, đến cả một bộ y phục để cũng chẳng …
“Ngày mai chợ bán trứng gà, tiện thể mua hai tấm vải may cho hai bộ y phục t.ử tế.” Ta nghĩ ngợi một lát, “Giờ trời cũng lạnh , hết may một bộ áo ấm, còn mua thêm một tấm vải đỏ, để lễ thành của chúng .”
Mặc y phục chỉnh tề , Thẩm Đồng Quang ngoan ngoãn như :
“Trân Châu, đói .”
Vừa trong bếp còn chỗ bột chuẩn sủi cảo.
Ta nhào bột, nổi lửa, trộn thêm một nắm đường mềm khối bột, cán bột thành màu vàng nhạt, nướng đến khi hai mặt đều vàng giòn.
Cuối thu, củi đốt lẫn chút dầu mỡ, cháy lên tỏa mùi thơm ngầy ngậy.
Thẩm Đồng Quang chống tay, chăm chú rời.
Ta quệt mồ hôi trán:
“Bếp bẩn, ngoài chờ .”
“Ta ở bên nàng.”
Ánh nến hắt lên khuôn mặt thanh tú của Thẩm Đồng Quang, đôi mắt y ánh lên một tia sáng khó lường khi ngửi thấy mùi thơm:
“Chờ đợi lúc thức ăn chín còn thỏa mãn hơn cả khi ăn miệng.”
Ta khẽ dặn: “Cẩn thận kẻo bỏng.” Rồi bất an y, vội giải thích: “Bên ngoài chỉ là cháy xém thôi, bẩn .”
Ta sợ y cũng giống Tạ Vô Trần, thấy chiếc bánh vàng sém cùng đôi tay của liền chau mày, buông một câu “bẩn”.
“Sao thể bẩn chứ?”
Thẩm Đồng Quang c.ắ.n một miếng bánh, nhân đường bên trong tan chảy, khiến y đến híp cả mắt.
Lúc , cuối cùng cũng nhận Thẩm Đồng Quang giống gì .
Giống như một con hồ ly đội lốt thư sinh.
Ăn uống no nê xong, y cuộn bên mép giường .
Ta thậm chí còn nghi ngờ rằng, ngay khoảnh khắc tiếp theo, y sẽ vẫy vẫy cái đuôi hồ ly vốn chẳng hề tồn tại của .
“Trân Châu, kể chuyện của nàng ?”
4
Chuyện của ư?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tran-chau-quang-efuz/3-4.html.]
Chuyện của chẳng gì đáng kể cả.
Ta tên là Lý Trân Châu, chuyện năm năm tuổi thì nhớ rõ.
Năm đó, thôn Lý gia gặp dịch bệnh, cha nương đều qua đời, chỉ còn một .
cơn sốt cao kéo dài suốt mấy ngày khiến đầu óc trở nên ngốc nghếch.
Nhà cho miếng cơm, nhà cho miếng cháo, cũng lớn lên đến sáu bảy tuổi.
Dân quê lương thiện, trẻ con nhà nông sớm hiểu chuyện.
Ta nhặt củi vụn, mót lúa rơi, thậm chí từng nhặt hai con gà bệnh.
Mùa thu năm bảy tuổi, trong cơn mưa lớn, ôm hai con gà bệnh lòng, đợi xem ai đến nhận.
“Gà bệnh lây bệnh đấy, chẳng ai , con mang .”
Hai con gà bệnh chăm khỏi, gà đẻ trứng, trứng nở gà con.
“Ông trời phụ ngốc lòng! Trân Châu tuy ngốc nhưng nuôi gia súc thì giỏi đấy.”
“Gà nhà đẻ, gà nhà Trân Châu đẻ trứng đôi lòng đỏ.”
Năm mười hai tuổi, nhặt Đại Hoàng, con ch.ó bọn trẻ con ném đá.
“Ngươi cũng ai cần ?”
Đại Hoàng vẫy đuôi, ư ử rên rỉ.
Từ ngày Đại Hoàng, nhà đầu tiên.
Rồi đến năm mười bốn tuổi, nhặt Tạ Vô Trần.
Hắn y phục rách rưới, hôn mê bất tỉnh, trong lòng còn ôm c.h.ặ.t một thanh kiếm dài hoen gỉ.
Dù là như , vẫn khó che giấu phong thái thoát tục, da trắng như tuyết, dáng vẻ tựa tiên nhân trong đầm sen, thanh khiết vướng bụi trần.
Hôm trời nắng gắt, sợ ánh mặt trời hại đến , liền giương hai chiếc lá sen che cho cái nắng gay gắt.
Ta đợi suốt một ngày, cũng chẳng thấy ai đến bảo: Đây là thứ bỏ . Trân Châu, ngươi cứ lấy .
Lý trưởng thôn từng dặn , thứ gì là bỏ thì lấy, bằng chính là trộm cắp.
Khi mặt trời khuất núi, lén la lén lút ngó .
Mượn bóng đêm, lén mang Tạ Vô Trần về nhà.
Chống tay , ngắm trái ngắm đều thấy tiếc.
Quá phí phạm , một nam nhân to lớn như , bỏ là bỏ ?
Ta bấm ngón tay tính toán.
Trước đây nhà ba : cha, nương và .
Lý trưởng thôn , ba như mới gọi là một gia đình.
Giờ Đại Hoàng, nhặt thêm sống sờ sờ .
Vậy thì… cha, nương, Đại Hoàng Trân Châu.
Hì hì, Lý Trân Châu gia đình .