5
thương thế của Tạ Vô Trần quá nặng.
Ta nấu cháo trắng và canh gà, từng chút một đút cho .
Tới ngày thứ ba thì mở mắt.
Việc đầu tiên là đưa tay sờ lấy kiếm, ánh mắt đầy cảnh giác khắp xung quanh:
“Đây là ? Ngươi là ai?”
Sau mới , là t.ử kiếm tu của Lăng Trần Phong, vì phi thăng thất bại mà rơi xuống trần gian.
Chẳng trách dạo sấm chớp liên hồi, hóa là đạo sĩ của Lăng Trần Phong đang độ kiếp.
Tạ Vô Trần thương nên ở nhà , đợi năm năm mới tiếp tục chứng đạo.
Ta nỡ để đôi tay cầm kiếm cầm liềm.
Lưu đại nương bán đậu phụ :
“Trân Châu, bắt trượng phu nhỏ của con việc ?”
Ta lắc đầu, đưa tay lau mồ hôi:
“Huynh nông, bắt ngược còn mệt hơn.”
“Nam nhân mà ăn là thế nào? Dù gì cũng nên giúp con bổ củi chứ.” Lưu đại nương hừ lạnh, “Chỉ ngốc như con mới coi tảng đá là bảo bối.”
"Hắn... bổ củi đại nương thấy thôi! Hắn còn chữ, là sách, giúp con ghi sổ nữa, đại nương đừng lo!"
Ta đầu tiên dối.
Tạ Vô Trần bổ củi, cũng chẳng giúp ghi chép.
Hắn ở đây vì phát hiện linh khí ở thôn Lý gia vô cùng dồi dào, tu luyện hiệu quả gấp bội.
Ta bưng chén canh trứng đặt mặt , khẽ lấy lòng:
“Nếu năm năm vẫn về, liệu thể cùng sống qua ngày ?”
Hắn lạnh lùng liếc một cái:
“Ta nhất định sẽ về Lăng Trần Phong, những gì nợ ngươi, sẽ trả đủ.”
“Huynh nợ gì cả. Nếu tiện thì giúp ghi sổ sách là . Ta tính toán giỏi, suốt ngày lừa gạt.” Ta khẽ thở dài, trong lòng chút tủi .
“Đồ ngốc.” Tạ Vô Trần nhạt, “Sao lừa ai khác mà cứ lừa ngươi?”
, tại chỉ lừa , lừa khác?
Ta nghĩ cả đêm cũng hiểu nổi.
cảm thấy Tạ Vô Trần ghét , chỉ ghét tất cả những kẻ ngu ngốc và thứ ngớ ngẩn.
Bởi vì năm thứ ba, sư của là Thi Vũ tìm đến cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tran-chau-quang-efuz/5-6.html.]
Lúc đó mới , Tạ Vô Trần cũng .
Nhìn Thi Vũ mật ôm lấy cánh tay của Tạ Vô Trần.
Ta kỳ thực cảm thấy vui.
6
Ta chỉ tính rằng trong nhà giờ ba , như Lý trưởng thôn , là thành một gia đình .
Đại Hoàng Lý Trân Châu, đành tiếp tục Đại Hoàng .
Khi đề nghị với Tạ Vô Trần và Thi Vũ rằng, hy vọng ba chúng thể trở thành một gia đình, vui vẻ sống ở thôn Lý gia.
Thi Vũ tròn mắt ngạc nhiên, đến chảy nước mắt.
Nàng chỉ gương mặt sa sầm của Tạ Vô Trần, nháy mắt trêu chọc:
“Sư , thôn nữ thê t.ử của , ha ha ha ha!”
Thi Vũ hiểu lầm , thê t.ử.
Ta chỉ tìm nhà, cùng nương tựa cả đời.
Nếu thể bên suốt đời, thê t.ử cũng .
“Cô đầu óc vấn đề, đừng cô nhảm.” Sắc mặt Tạ Vô Trần u ám.
Mỗi khi Tạ Vô Trần tức giận, Thi Vũ đều dám tiếp tục đùa giỡn.
Thi Vũ tường, khẽ vân vê một cành đào, cảm thán:
"Sư tôn hạ phàm để trải qua tình kiếp, so với khác còn gian nan hơn. Muội lo lắng cho suốt một thời gian dài."
"Người khác tình kiếp đều là công chúa, tiểu thư khuê các, dây dưa ba kiếp ba đời, đến lượt sư , nhất kiếm tu, …"
Tạ Vô Trần như thể xúc phạm, vung kiếm c.h.é.m đứt cây đào dại bên ngoài bờ tường, từng chữ như cắt qua gió lạnh:
"Cô tình kiếp của ."
Ta hiểu rõ tình kiếp nghĩa là gì.
đại khái đoán , Thi Vũ đối với Tạ Vô Trần là đặc biệt.
Thi Vũ xinh và thông minh.
Khi nàng tò mò chợ cùng , chỉ cần bên quầy hàng, những quả trứng mất cả ngày mới bán hết thì nháy mắt trong buổi sáng chẳng còn.
Đừng là gạt nàng, bọn họ đến mặc cả cũng dám, còn nhét thêm đủ thứ bánh kẹo, túi thơm, tua quạt tay áo nàng, nàng khanh khách.
Đọc truyện tại MonkeyD để ủng hộ người dịch An Phụng - 安凤.
Trên đường về, gánh đôi quang gánh trống , trong lòng nặng nề lạ thường.
Ta nghĩ, Tạ Vô Trần đúng .
Bằng tại họ lừa Thi Vũ, chỉ lừa ?
"Sư , cứ dây dưa thế cũng . Hay là hai kết thành phu thê , chỉ là phu thê giả để lừa thiên đạo thôi, nếu , hai năm nữa khi lôi kiếp giáng xuống, vẫn thể vượt qua .” Thi Vũ thở dài, “Đến lúc đó phi thăng , cô vàng bạc châu báu gì, cứ thưởng cho cô là .”
Tạ Vô Trần , nhưng cũng chẳng còn cách nào.