7
Nửa năm , vui vẻ chọn mảnh vải đỏ, may cho Tạ Vô Trần một bộ y phục mới, còn tự tay cắt lấy một chiếc khăn voan trùm đầu.
Bái thiên địa, là thành .
Thi Vũ vui mừng khôn xiết, thấy Hồng Loan của Tạ Vô Trần loé lên vụt tắt, chắc chắn thể vượt qua tình kiếp.
Hồng Loan loé lên vụt tắt, giống như tia lửa từ đám cỏ khô trong lò lửa.
Ta lén Tạ Vô Trần vài ,
Chỉ thấy ánh mắt vẫn trong trẻo, lạnh lùng.
Hắn hề chút ham của phàm nhân, đến bộ hỉ phục rực rỡ cũng như sắc lạnh của nhạt .
Giống như đóa sen đỏ trong ao tháng tám, dù nở rộ đến ch.ói mắt, vẫn cách cả nghìn dặm.
Sau khi thành , Tạ Vô Trần cho đến gần, cũng cho gọi là phu quân.
Ta thầm nghĩ trong lòng.
Ta cứ tưởng khi thành , theo chồng bề.
Tạ Vô Trần luyện kiếm, cũng luyện, thể để trở thành gánh nặng của .
Ta học theo cách Tạ Vô Trần dạy Thi Vũ, hít sâu tập trung, giống như kết kiếm quyết mà rải nắm gạo trong tay ngoài.
tay trượt, rơi cái máng thức ăn của gà xuống đất.
Cái máng va xuống đất, lăn lông lốc mấy vòng lộc cộc.
Ta vội vàng chạy tới nhặt, vấp ngã một cú đau điếng.
Ta phủi bụi , thấy tiếng của Thi Vũ, thấy gương mặt sa sầm của Tạ Vô Trần.
Thi Vũ đến mệt thở dài:
“Trân Châu thật đáng thương, đến nỗi khiến chẳng ghen nổi lấy một chút."
Tạ Vô Trần lạnh nhạt liếc một cái, mắng là 'đồ ngốc' như khi.
khiến cảm thấy khó xử vô cùng:
“Ngươi căn tuệ, đừng phí công vô ích.”
Dù , vẫn từ bỏ Tạ Vô Trần.
Ta giúp may túi đựng kiếm, còn thêm tua rua.
Hắn cần, vứt bỏ tất cả.
Ta nài nỉ chợ cùng để bán gà, kiếm, khác thấy sẽ dám bắt nạt .
Tạ Vô Trần chịu.
Vẫn là Thi Vũ , chợ ngửi thấy mùi của hung thú Thao Thiết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tran-chau-quang-efuz/7.html.]
Lúc đó, Tạ Vô Trần mới đồng ý cùng .
Hắn để khác nghĩ chúng quan hệ, nên luôn giữ cách xa với .
Nếu kẻ nhiều chuyện hỏi xem quen Lý Trân Châu bán gà , Tạ Vô Trần sẽ đầu , phủi sạch quan hệ: “Ta quen nàng .”
Vô nữ nhân ngang qua đều lén , còn ném cả khăn tay lòng nữa.
Hắn vẫn ôm kiếm, dửng dưng để ý, nhưng cũng chẳng né tránh đầy chán ghét như đối với .
Trên đường về, trăng to tròn và sáng, cố tìm chuyện để .
Đọc truyện tại MonkeyD để ủng hộ người dịch An Phụng - 安凤.
Ta kể hôm nay bán gà bốn mươi văn, nhưng lúc ngang qua thấy một lão ăn mày bên đường, đầy lở loét.
Thế nên cho lão ăn mày đó hai mươi văn.
Vì lão đầy những vết lở loét, còn phơi bày cho khác , thật đáng thương.
“Đó là kẻ l.ừ.a đ.ả.o, mấy vết loét lão cũng là vẽ thôi. Ngươi lừa .”
“Sao ?”
Dù Tạ Vô Trần cũng là tu đạo, đôi mắt tinh tường, nên là kẻ l.ừ.a đ.ả.o thì chắc là đúng .
lười giải thích với .
“Không , bệnh là , bằng chắc sẽ đau lắm.”
Ta từng bệnh, nên chỉ mong khác đừng đau ốm, cảm giác thật khó chịu.
Ta cũng rằng cho tiền còn vì… thấy lão ăn mày đó giống .
Phơi bày vết thương của … chỉ để cầu xin chút lòng thương hại.
Giống hệt như , hết chạy đông chạy tây, chỉ để Tạ Vô Trần chịu ở bên .
Hình như chẳng gì khác biệt.
Nghe , Tạ Vô Trần chỉ sững một thoáng, buông một câu:
“Đồ ngốc.”
Ta vô gọi là đồ ngốc, đần độn, ngu xuẩn… nhưng nào đau lòng như .
Ta lên tiếng, bước chân càng chậm hơn.
Tạ Vô Trần hề nhận tụt phía , hoặc lẽ là nhận , nhưng chỉ mong sớm thoát khỏi .
Khi lê bước đến cổng làng, trời khuya.
Trên đường chẳng ai, chỉ Đại Hoàng vẫy đuôi, từ bờ ruộng chạy về phía .
Từ ngày hôm đó, nghĩ thông suốt.
Ta cần Tạ Vô Trần nữa.
Dù đến … cũng cần nữa.